Hoàn Khố Thế Tử Phi - Quyển 5 - Chương 56: Phó thác cả nước
Chương trước- Quyển 1 - Chương 1
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 1 - Chương 4
- Quyển 1 - Chương 5
- Quyển 1 - Chương 6
- Quyển 1 - Chương 7
- Quyển 1 - Chương 8
- Quyển 1 - Chương 9
- Quyển 1 - Chương 10
- Quyển 1 - Chương 11
- Quyển 1 - Chương 12
- Quyển 1 - Chương 13
- Quyển 1 - Chương 14
- Quyển 1 - Chương 15
- Quyển 1 - Chương 16
- Quyển 1 - Chương 17
- Quyển 1 - Chương 18
- Quyển 1 - Chương 19
- Quyển 1 - Chương 20
- Quyển 1 - Chương 21
- Quyển 1 - Chương 22
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 1 - Chương 24
- Quyển 1 - Chương 25
- Quyển 1 - Chương 26
- Quyển 1 - Chương 27
- Quyển 1 - Chương 28
- Quyển 1 - Chương 29
- Quyển 1 - Chương 30
- Quyển 1 - Chương 31
- Quyển 1 - Chương 32
- Quyển 1 - Chương 33
- Quyển 1 - Chương 34
- Quyển 1 - Chương 35
- Quyển 1 - Chương 36
- Quyển 1 - Chương 37
- Quyển 1 - Chương 38
- Quyển 1 - Chương 39
- Quyển 1 - Chương 40
- Quyển 1 - Chương 41
- Quyển 1 - Chương 42
- Quyển 1 - Chương 43
- Quyển 1 - Chương 44
- Quyển 1 - Chương 45
- Quyển 1 - Chương 46
- Quyển 1 - Chương 47
- Quyển 1 - Chương 48
- Quyển 1 - Chương 49
- Quyển 1 - Chương 50
- Quyển 1 - Chương 51
- Quyển 1 - Chương 52
- Quyển 1 - Chương 53
- Quyển 1 - Chương 54
- Quyển 1 - Chương 55
- Quyển 1 - Chương 56
- Quyển 1 - Chương 57
- Quyển 1 - Chương 58
- Quyển 1 - Chương 59
- Quyển 1 - Chương 60
- Quyển 1 - Chương 61
- Quyển 1 - Chương 62
- Quyển 1 - Chương 63
- Quyển 1 - Chương 64
- Quyển 1 - Chương 65
- Quyển 1 - Chương 66
- Quyển 1 - Chương 67
- Quyển 1 - Chương 68
- Quyển 1 - Chương 69: Xem cuộc vui phải trả thù lao
- Quyển 1 - Chương 70: Bội phục mười phần
- Quyển 1 - Chương 71: Lần nữa nổi tiếng
- Quyển 1 - Chương 72: Miệng nhiều người xói chảy vàng
- Quyển 1 - Chương 73: Thần cơ diệu toán
- Quyển 1 - Chương 74: Chật vật vi tiêm
- Quyển 1 - Chương 75: Thực có can đảm xuống tay!
- Quyển 1 - Chương 76: Có thể làm quốc mẫu
- Quyển 1 - Chương 77: Trở lại chốn cũ
- Quyển 1 - Chương 78: Ám sát liên hoàn
- Quyển 1 - Chương 79: Nam cương chú thuật
- Quyển 1 - Chương 80: Vào ở Hương Khuê
- Quyển 1 - Chương 81: Đồng miên cộng chẩm
- Quyển 1 - Chương 82: Thưởng tâm duyệt mục (cảnh đẹp ý vui)
- Quyển 1 - Chương 83: Cùng nhau xem cuộc vui
- Quyển 2 - Chương 1: Một chuyện vui
- Quyển 2 - Chương 2: Sáng sủa
- Quyển 2 - Chương 3: Mỹ nhân Nam Cương
- Quyển 2 - Chương 4: Vân Tiêu Phi Xa
- Quyển 2 - Chương 5: Vô cùng diễm phúc
- Quyển 2 - Chương 6: Độc nhất vô nhị
- Quyển 2 - Chương 7: Dương diệp truyền thư (lá Dương truyền thư)
- Quyển 2 - Chương 8: Giận vẫn ôn nhu
- Quyển 2 - Chương 9: Mặt phấn hoa đào
- Quyển 2 - Chương 10: Yếu đuối
- Quyển 2 - Chương 11: Tứ hôn cho ngươi
- Quyển 2 - Chương 12: Chỉ mành treo chuông
- Quyển 2 - Chương 13: Yêu cầu lập phi
- Quyển 2 - Chương 14: Đặc Biệt Tứ Hôn
- Quyển 2 - Chương 15: Nhẹ nhàng tha thứ
- Quyển 2 - Chương 16: Thích Nặng
- Quyển 2 - Chương 17: Khôi phục võ công
- Quyển 2 - Chương 18: Ôn Tuyền xuân sắc
- Quyển 2 - Chương 19: Một phòng cảnh xuân
- Quyển 2 - Chương 20: Thích không đủ
- Quyển 2 - Chương 21: Cam tâm tình nguyện
- Quyển 2 - Chương 22: Tiếp nhận Hồng các
- Quyển 2 - Chương 23: Cố ý chờ ngươi
- Quyển 2 - Chương 24: Uyên ương hí thủy
- Quyển 2 - Chương 25: Uyên ương âu yếm
- Quyển 2 - Chương 26: Cử án tề mi
- Quyển 2 - Chương 27: Tỏ tình công khai
- Quyển 2 - Chương 28: Ai thích ai hơn
- Quyển 2 - Chương 29: Lật đổ thiên hạ
- Quyển 2 - Chương 30: Cùng nhau cầu Chức Nữ được khéo tay
- Quyển 2 - Chương 31: Cuộc thi đua ngựa
- Quyển 2 - Chương 32: Có thể yêu không?
- Quyển 2 - Chương 33: Xuân về hoa nở
- Quyển 2 - Chương 34: Đàm hôn luận gả
- Quyển 2 - Chương 35: Xin chỉ ban hôn
- Quyển 2 - Chương 36: Ông trời tác hợp
- Quyển 2 - Chương 37: Sung sướng đến cực điểm
- Quyển 2 - Chương 38: Người nguyện mắc câu
- Quyển 2 - Chương 39: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 40: Đánh rớt răng cửa
- Quyển 2 - Chương 41: Gieo gió gặt bão
- Quyển 2 - Chương 42: Tín vật đính ước
- Quyển 2 - Chương 43: Phản đòn, giận hôn
- Quyển 2 - Chương 44: Tình thâm đến tận đây
- Quyển 2 - Chương 45: Cuồng nhiệt như lửa
- Quyển 2 - Chương 46: Yêu ta thật nhiều
- Quyển 2 - Chương 47: Phu xướng phụ tùy
- Quyển 2 - Chương 48: Âm kém dương sai
- Quyển 2 - Chương 49: Cao thủ quyết đấu
- Quyển 2 - Chương 50: Ta yêu Dung Cảnh
- Quyển 2 - Chương 51: Khôi phục trí nhớ
- Quyển 2 - Chương 52: Trái tim ấm áp
- Quyển 2 - Chương 53: Đón đầu gặp nhau
- Quyển 2 - Chương 54: Ngươi chính là ngươi
- Quyển 2 - Chương 55: Duyên thâm tình sâu
- Quyển 2 - Chương 56: Ôn nhu triền miên
- Quyển 2 - Chương 57: Đó là thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 58: Dám hủy thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 59: Hai phủ thông gia
- Quyển 2 - Chương 60: Tình thâm một mảnh
- Quyển 2 - Chương 61: Thiên kiều bá mị
- Quyển 2 - Chương 62: Muội muốn thì cho muội
- Quyển 2 - Chương 63: Phá giải bí mật
- Quyển 2 - Chương 64: Mười mỹ nhân
- Quyển 2 - Chương 65: Phong phiêu tuyết nguyệt
- Quyển 2 - Chương 66: Yêu sâu hơn biển
- Quyển 2 - Chương 67: Đối chọi gay gắt
- Quyển 2 - Chương 68: Động chân tình
- Quyển 2 - Chương 70: Có phu như thế thê còn cần gì
- Quyển 2 - Chương 71: Chống lại thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 72: Người thắng lớn nhất
- Quyển 2 - Chương 73: Tranh vẽ Tử Trúc
- Quyển 2 - Chương 74: Chỉ thường thôi
- Quyển 2 - Chương 75: Tương tư gần nhau
- Quyển 2 - Chương 76: Cầm tiêu tranh phong
- Quyển 2 - Chương 77: Nạp thiếp phi thê
- Quyển 2 - Chương 78: Ôn nhu lưu luyến
- Quyển 2 - Chương 79: Cả Đời Làm Phụ Nữ Có Chồng
- Quyển 2 - Chương 80: Thân mật gắn bó
- Quyển 2 - Chương 81: Ăn sạch vào bụng
- Quyển 2 - Chương 82: Tới đúng lúc
- Quyển 2 - Chương 83: Bảy mươi hai xuân*
- Quyển 2 - Chương 84: Chúng ta thử xem
- Quyển 2 - Chương 86: Đây là hạ lễ
- Quyển 2 - Chương 87: Xả thân cứu giúp
- Quyển 2 - Chương 88: Nam Lương quốc sư
- Quyển 2 - Chương 89: Chiêu làm phò mã
- Quyển 2 - Chương 90: Ngoài dự tính
- Quyển 2 - Chương 91: Khúc Phượng Cầu Hoàng
- Quyển 2 - Chương 92: Một thùng khương Sơn (khương: gừng – Sơn: núi non. Ý nói một thùng gừng có tạo hình như cảnh núi non hùng vĩ)
- Quyển 2 - Chương 94: Công tử mưu (mưu kế của công tử)
- Quyển 3 - Chương 1: Xuân sắc kiều diễm
- Quyển 3 - Chương 2: Hết sức đặc sắc
- Quyển 3 - Chương 3: Ta là phụ thân
- Quyển 3 - Chương 4: Tận dụng thời cơ
- Quyển 3 - Chương 5: Nồng đậm không thôi
- Quyển 3 - Chương 6: Tri âm tri kỷ
- Quyển 3 - Chương 7: Xuân ý tràn đầy
- Quyển 3 - Chương 8: Chỉ ức hiếp nàng
- Quyển 3 - Chương 9: Hồng tụ thiêm hương
- Quyển 3 - Chương 10: Một bước lên trời
- Quyển 3 - Chương 11: Ấn ký hoa lan
- Quyển 3 - Chương 12: Lớn lên quá mĩ rồi!
- Quyển 3 - Chương 13: Một cuộc mua bán
- Quyển 3 - Chương 14: Một đêm xuân phong
- Quyển 3 - Chương 15: Mỹ nhân tắm
- Quyển 3 - Chương 16: Thật là phong lưu
- Quyển 3 - Chương 17: Cửu trọng thiên cung
- Quyển 3 - Chương 18: Hai bí mật lớn
- Quyển 3 - Chương 19: Ôn nhu gặp mặt
- Quyển 3 - Chương 20: Tương tư tận xương
- Quyển 3 - Chương 21: Ta thích hắn
- Quyển 3 - Chương 22: Hưu thư
- Quyển 3 - Chương 23: Phối hôn cho công chúa
- Quyển 3 - Chương 24: Thỉnh chỉ gả cho
- Quyển 3 - Chương 25: Liếc mắt đưa tình
- Quyển 3 - Chương 26: Ván cờ động phòng
- Quyển 3 - Chương 27: Treo đầu dê bán thịt chó
- Quyển 3 - Chương 28: Đánh đập tàn nhẫn
- Quyển 3 - Chương 29: Phản ứng hoá học
- Quyển 3 - Chương 30: Sinh tử tương hứa* (Hứa sống chết có nhau)
- Quyển 3 - Chương 31: Thiên trường địa cửu
- Quyển 3 - Chương 32: Giải quyết dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 33: Gả ngươi cưới ngươi
- Quyển 3 - Chương 34: Thái tử thần bí
- Quyển 3 - Chương 35: Chính thức tuyên chiến
- Quyển 3 - Chương 36: Sáng tạo kỳ tích
- Quyển 3 - Chương 37: Không hề trốn tránh nữa
- Quyển 3 - Chương 38: Ta thật cao hứng
- Quyển 3 - Chương 39: Hãy yêu thật nhiều
- Quyển 3 - Chương 40: Từ hôn luận kiếm
- Quyển 3 - Chương 41: Phá phủ trầm chu (đập nồi dìm thuyền)
- Quyển 3 - Chương 42: Mất hết uy nghiêm
- Quyển 3 - Chương 43: Đỡ kiếm vì nàng
- Quyển 3 - Chương 44: Trẻ nhỏ dễ dạy
- Quyển 3 - Chương 45: Không phải nàng không cưới
- Quyển 3 - Chương 46: Tình thâm ý trọng
- Quyển 3 - Chương 47: Công tử luận nghệ (Nghệ: tài nghệ)
- Quyển 3 - Chương 48: Thật là ngoài ý muốn
- Quyển 3 - Chương 49: Ngàn dặm trở về
- Quyển 3 - Chương 50: Chỉ là quá yêu
- Quyển 3 - Chương 51: Núi ngọc sụp đổ
- Quyển 3 - Chương 52: Bách điểu triêu phượng
- Quyển 3 - Chương 53: Đúng hạn đại hôn
- Quyển 3 - Chương 54: Cưới vợ, ám sát
- Quyển 3 - Chương 55: Vạch trần bí mật
- Quyển 3 - Chương 56: Dung Cảnh trở về
- Quyển 3 - Chương 57: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 3 - Chương 58: Nguyên nhân như thế
- Quyển 3 - Chương 59: Không phụ ý khanh
- Quyển 3 - Chương 60: Tham quan học tập động phòng
- Quyển 3 - Chương 61: Tình thương của cha như núi
- Quyển 3 - Chương 62: Linh thuật huyễn dung
- Quyển 3 - Chương 63: Mười dặm hoa đào
- Quyển 3 - Chương 64: Thê tử của ta
- Quyển 3 - Chương 65: Thương Đình bại thủ
- Quyển 3 - Chương 66: Nắm càn khôn
- Quyển 3 - Chương 67: Ngàn vạn chú mục
- Quyển 3 - Chương 68: Long Đằng Hổ Khiếu
- Quyển 3 - Chương 69: Vứt bỏ không cưới
- Quyển 3 - Chương 70: Mẹ con nhận nhau
- Quyển 3 - Chương 71: Biết sai có thể thay đổi
- Quyển 3 - Chương 72: Một ngày vui vẻ
- Quyển 3 - Chương 73: Chín người đánh bài
- Quyển 3 - Chương 74: Cùng chung một chồng
- Quyển 3 - Chương 75: Tử sinh khế thoát*
- Quyển 3 - Chương 76: Xao sơn chấn hổ*
- Quyển 3 - Chương 77: Khẩn cầu hưu thê (hưu thê: bỏ vợ)
- Quyển 3 - Chương 78: Tinh Tinh Chi Hỏa (Những vì sao)
- Quyển 3 - Chương 79: Lũ quét Phượng Hoàng quan
- Quyển 3 - Chương 80: Gạo nấu thành cơm
- Quyển 3 - Chương 81: Trái tim dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 82: Không kìm lòng được
- Quyển 3 - Chương 83: Coi như viên mãn
- Quyển 3 - Chương 84: Hóa giải hiềm khích
- Quyển 3 - Chương 85: Lừa dối
- Quyển 3 - Chương 86: Cá chép vàng hóa rồng
- Quyển 3 - Chương 87: Thích đã nhiều năm
- Quyển 3 - Chương 88: Lòng dạ hiểm độc rất tốt
- Quyển 3 - Chương 89: Độc nhất vô nhị
- Quyển 3 - Chương 90: Sớm đã quen biết
- Quyển 3 - Chương 91: Tình hình cha mẹ
- Quyển 3 - Chương 92: “Trừng phạt”
- Quyển 3 - Chương 93: Xuất giá lấy chồng
- Quyển 3 - Chương 94: Cấm thuật phệ hồn
- Quyển 3 - Chương 95: Ba đạo thánh chỉ
- Quyển 3 - Chương 96: Tình sử phong lưu ướt át
- Quyển 3 - Chương 97: Diện mạo như hoa như nguyệt
- Quyển 3 - Chương 98: Cập kê, cập quan
- Quyển 3 - Chương 99: Cùng trưởng thành
- Quyển 3 - Chương 100: Được lợi không thua lỗ
- Quyển 4 - Chương 1: Hạnh phúc bình thường
- Quyển 4 - Chương 2: Tuyên đọc di chiếu
- Quyển 4 - Chương 3: Thiên lôi địa hỏa
- Quyển 4 - Chương 4: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 5: Đúng là ngu ngốc
- Quyển 4 - Chương 6: Không có lương tâm
- Quyển 4 - Chương 7: Học dĩ trí dụng*
- Quyển 4 - Chương 8: Lao sư động chúng
- Quyển 4 - Chương 9: Cắt bào đoạn nghĩa
- Quyển 4 - Chương 10: Sẽ không buông tha
- Quyển 4 - Chương 11: Ba lần rơi linh liễn
- Quyển 4 - Chương 12: Lật đổ Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 13: Giang sơn quá nặng
- Quyển 4 - Chương 14: Lạt thủ tồi hoa
- Quyển 4 - Chương 15: Đậy nắp quan tài định luận
- Quyển 4 - Chương 16: Song vương bệnh tình nguy kịch
- Quyển 4 - Chương 17: Nhận được lợi ích không nhỏ
- Quyển 4 - Chương 18: Liệu sự như thần
- Quyển 4 - Chương 19: Vô tâm trồng liễu
- Quyển 4 - Chương 20: Gặp lại người lạ
- Quyển 4 - Chương 21: Binh mã bao vây
- Quyển 4 - Chương 22: Công thành giao phong
- Quyển 4 - Chương 23: Vây khốn thương đình
- Quyển 4 - Chương 24: Từ trên trời rơi xuống
- Quyển 4 - Chương 25: Chết không có gì đáng tiếc
- Quyển 4 - Chương 26: Hành trình nam lương
- Quyển 4 - Chương 27: Thôi miên tỉnh lại
- Quyển 4 - Chương 28: Không phải ta không thể
- Quyển 4 - Chương 29: Tin đồn phấn hồng
- Quyển 4 - Chương 30: Quy tâm như mũi tên
- Quyển 4 - Chương 31: Một nắng hai sương
- Quyển 4 - Chương 32
- Quyển 4 - Chương 33: Chồn tía mây tía
- Quyển 4 - Chương 34: Hội thơ thưởng mai
- Quyển 4 - Chương 35: Chỉ thích nàng
- Quyển 4 - Chương 36: Nổi giận và hòa hảo
- Quyển 4 - Chương 37: Chung sống ngọt ngào
- Quyển 4 - Chương 38: Sơn vũ lai ý (*)
- Quyển 4 - Chương 39: Giận hủy kim y
- Quyển 4 - Chương 40: Loạn Tây Duyên
- Quyển 4 - Chương 41: Chuyện tình của Khinh Noãn
- Quyển 4 - Chương 42: Họa thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 43: Thiên hương quốc sắc
- Quyển 4 - Chương 44: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 45: Cự hôn không cưới
- Quyển 4 - Chương 46: Khúc nhạc thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 47: Độc hại quá sâu
- Quyển 4 - Chương 48: Đêm ngắm sao trời
- Quyển 4 - Chương 49: Cả triều chấn động
- Quyển 4 - Chương 50: Vui với thanh nhàn
- Quyển 4 - Chương 51
- Quyển 4 - Chương 52: Thiên hạ kinh diễm
- Quyển 4 - Chương 53: Bản ghi chép của công chúa
- Quyển 4 - Chương 54: Trăm năm lịch sử
- Quyển 4 - Chương 55: Hậu duệ của Mộ Dung gia
- Quyển 4 - Chương 56: Thái hậu lâm nguy
- Quyển 4 - Chương 57: Mưu tính từ sớm
- Quyển 4 - Chương 58: Uy thác Đế tỷ
- Quyển 4 - Chương 59: Đoán được thân phận
- Quyển 4 - Chương 60: Thiên tử giá lâm
- Quyển 4 - Chương 61: Khứu giác nhạy bén
- Quyển 4 - Chương 62: Nụ hoa sắp nở
- Quyển 4 - Chương 63: Tiệc Tất Niên đêm giao thừa
- Quyển 4 - Chương 64: Xuất kỳ bất ý (*)
- Quyển 4 - Chương 65: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 66: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 67: Nạp hỷ hạ sính (*)
- Quyển 4 - Chương 68: Thương định hôn kỳ (*)
- Quyển 4 - Chương 69: An bài liên hoàn
- Quyển 4 - Chương 70: Đêm xuân khổ đoản
- Quyển 4 - Chương 71: Qua sông đoạn cầu
- Quyển 4 - Chương 72: Tin vui liên tiếp
- Quyển 4 - Chương 73: Thượng Nguyên hoa đăng
- Quyển 4 - Chương 74: Thần linh Thiên mệnh
- Quyển 4 - Chương 75: Chân Long Phượng hiện
- Quyển 4 - Chương 76: Chàng dưới, ta trên
- Quyển 4 - Chương 77: Long phượng lại xuất hiện
- Quyển 4 - Chương 78: Đại hỷ gả cưới
- Quyển 4 - Chương 79: Đại hôn nghênh thú
- Quyển 4 - Chương 80: Tam bái thiên địa
- Quyển 4 - Chương 81: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 82: Dạ khởi binh thương
- Quyển 4 - Chương 83: Nàng dâu dâng trà
- Quyển 4 - Chương 84: Ngọc tỷ Mộ Dung thị
- Quyển 4 - Chương 85: Gan hùm mật gấu
- Quyển 4 - Chương 86: Kỳ tội đáng giết
- Quyển 4 - Chương 87: Thủ đoạn thiết huyết
- Quyển 4 - Chương 88: Lại xuất hiện di chiếu
- Quyển 4 - Chương 89: Thâm hải tàng long
- Quyển 4 - Chương 90: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 91: Ban tên Yến Quy
- Quyển 4 - Chương 92: Tân Đế đăng cơ
- Quyển 4 - Chương 93: Kinh hồn đoạt phách
- Quyển 4 - Chương 94: Đánh cược thắng thua
- Quyển 4 - Chương 95: Chàng ấy chỉ có ta
- Quyển 4 - Chương 96: Cái gì cũng tốt
- Quyển 4 - Chương 97: Giận xông vào Kim điện
- Quyển 4 - Chương 98: Đế sư Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 99: Ba quỳ tạ tội
- Quyển 4 - Chương 100: Dựng cờ tạo phản
- Quyển 4 - Chương 101: Ôm cây đợi thỏ
- Quyển 4 - Chương 102: Mưu định chế động
- Quyển 4 - Chương 103: Tràn ngập nguy cơ
- Quyển 4 - Chương 104: Liệt hỏa đốt người
- Quyển 4 - Chương 105: Khách quý ở xa tới
- Quyển 4 - Chương 106: Sự lựa chọn của Thiệu Trác
- Quyển 4 - Chương 107: Đế sư bị giết
- Quyển 4 - Chương 108: Tình Thiên Huyễn Hải
- Quyển 4 - Chương 109: Mổ bụng phanh ngực
- Quyển 4 - Chương 110
- Quyển 4 - Chương 111
- Quyển 4 - Chương 112
- Quyển 5 - Chương 1: Điều binh khiển tướng
- Quyển 5 - Chương 2: Bảo vật vô giá
- Quyển 5 - Chương 3: Thưởng mẫu đơn trong đêm
- Quyển 5 - Chương 4: Xuất binh dẹp loạn
- Quyển 5 - Chương 5: Cả nước trưng binh
- Quyển 5 - Chương 6: Bày tiệc mời khách
- Quyển 5 - Chương 7: Thuyết phục trong nháy mắt
- Quyển 5 - Chương 8: Phu thê tình thâm
- Quyển 5 - Chương 9: Quyết định thắng bại sau cùng
- Quyển 5 - Chương 10: Ngày xuân trời đẹp
- Quyển 5 - Chương 11: Vợ chồng ra trận
- Quyển 5 - Chương 12: Nhận thay ấn soái
- Quyển 5 - Chương 13: Thù Tình điểm binh
- Quyển 5 - Chương 14: Xử theo quân quy
- Quyển 5 - Chương 15: Tế cờ xuất chinh
- Quyển 5 - Chương 16: Hãnh diện
- Quyển 5 - Chương 17: Một trận chiến khai hỏa
- Quyển 5 - Chương 18: Một phòng xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 19: Tùy ý triền miên
- Quyển 5 - Chương 20: Hải đường xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 21: Mỹ nhân như hoa
- Quyển 5 - Chương 22: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 23: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 24: Tự nhận ác quả
- Quyển 5 - Chương 25: Lưỡng chiến lưỡng bại
- Quyển 5 - Chương 26: Ai biết tính kế
- Quyển 5 - Chương 27: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 5 - Chương 28: Có thù tất báo
- Quyển 5 - Chương 29: Tôn chủ Mặc các
- Quyển 5 - Chương 30: Huyết mạch truyền thừa
- Quyển 5 - Chương 31: Chiêu lừa bịp của nàng
- Quyển 5 - Chương 32: Di hồng hương diễm
- Quyển 5 - Chương 33: Thu phục Lăng gia
- Quyển 5 - Chương 34: Tiên lễ hậu binh
- Quyển 5 - Chương 35: Giành lại giang sơn
- Quyển 5 - Chương 36: Mười dặm quy nhất
- Quyển 5 - Chương 37: Đánh đòn phủ đầu
- Quyển 5 - Chương 38: Hóc lóc om sòm. Giở trò cay độc
- Quyển 5 - Chương 39: Viết hộ hưu thư
- Quyển 5 - Chương 40: Tin đồn ly hôn
- Quyển 5 - Chương 41: Mạnh mẽ ban hôn
- Quyển 5 - Chương 42: Khuynh quốc hỗ trợ
- Quyển 5 - Chương 43: Nhớ đến đau lòng
- Quyển 5 - Chương 44: Danh chính ngôn thuận
- Quyển 5 - Chương 45: Đào hoa chỉ quý
- Quyển 5 - Chương 46: Nhanh chóng thành hôn
- Quyển 5 - Chương 47: Truyền khắp thiên hạ
- Quyển 5 - Chương 48: Áo hồng rực lửa
- Quyển 5 - Chương 49: Mẫu đơn biến mất
- Quyển 5 - Chương 50: Để lại ngọc minh châu
- Quyển 5 - Chương 51: Diễm quan quần phương
- Quyển 5 - Chương 52: Nghịch thiên cải mệnh
- Quyển 5 - Chương 53: Lật Càn Khôn
- Quyển 5 - Chương 54: Vén ra mây mù
- Quyển 5 - Chương 55: Nghe triều nghị chính
- Quyển 5 - Chương 56: Phó thác cả nước
- Quyển 5 - Chương 57: Phao chuyên dẫn ngọc (*)
- Quyển 5 - Chương 58: Trên đá Tam Sinh (*)
- Quyển 5 - Chương 59: Sinh sinh không rời
- Quyển 5 - Chương 60: Một vạn khinh kỵ binh
- Quyển 5 - Chương 61: Hồng nhan họa thủy
- Quyển 5 - Chương 62: Dùng thân tự tử
- Quyển 5 - Chương 63: Nhân duyên định mệnh
- Quyển 5 - Chương 64: Chân tướng sáng tỏ
- Quyển 5 - Chương 65: Nghị hôn lập hậu
- Quyển 5 - Chương 66: Ký kết nhân duyên
- Quyển 5 - Chương 67: Tinh thần can đảm
- Quyển 5 - Chương 68: Lại nghị hôn sự
- Quyển 5 - Chương 69: Ba ngàn tình ý
- Quyển 5 - Chương 70: Nguy tại sớm tối
- Quyển 5 - Chương 71: Khởi tử hồi sinh
- Quyển 5 - Chương 72: Sinh Tử trận
- Quyển 5 - Chương 73: Hai quân giao chiến
- Quyển 5 - Chương 74: Làm vợ cả đời
- Quyển 5 - Chương 75: Cùng chung mục đích
- Quyển 5 - Chương 76: Chỉ có thể là của hắn
- Quyển 5 - Chương 77: Tương tư tận xương
- Quyển 5 - Chương 78: Không có cách nào với hắn
- Quyển 5 - Chương 79: Cởi bỏ khúc mắc
- Quyển 5 - Chương 80: Tham nghị quân sự
- Quyển 5 - Chương 81: Ngoài dự đoán của mọi người
- Quyển 5 - Chương 82: Một trận thắng
- Quyển 5 - Chương 83: Tâm nữ nhân
- Quyển 5 - Chương 84: Người đánh cờ
- Quyển 5 - Chương 85: Vui vẻ chịu đựng
- Quyển 5 - Chương 86: Tình đến chỗ sâu
- Quyển 5 - Chương 87: Quyết tâm đánh cược một lần
- Quyển 5 - Chương 88: Cường ngạnh chặn lại
- Quyển 5 - Chương 89: Bất viễn vạn dặm (*)
- Quyển 5 - Chương 90: Song sinh tử
- Quyển 5 - Chương 91: Độc nhất vô nhị
- Quyển 5 - Chương 92: Bẫy rập đính hôn
- Quyển 5 - Chương 93: Đón gió tẩy trần
- Quyển 5 - Chương 94: Máu mủ tình thâm
- Quyển 5 - Chương 95: Quân cờ chôn sâu
- Quyển 5 - Chương 96: Có thai
- Quyển 5 - Chương 97: Đêm khuya lên đường
- Quyển 5 - Chương 98: Sinh tử khóa tình
- Quyển 5 - Chương 99: Hàn trì vạn năm
- Quyển 5 - Chương 100: Thời khắc sinh tử
- Quyển 5 - Chương 101: Khói lửa luân phiên nổi lên
- Quyển 5 - Chương 102: Cùng chung nhịp thở
- Quyển 5 - Chương 103: Trận chiến Bát Hoang
- Quyển 5 - Chương 104: Hai quân kinh biến
- Quyển 5 - Chương 105: Lấy mạng đổi mạng
- Quyển 5 - Chương 106: Thảm bại hoàn toàn
- Quyển 5 - Chương 107: Chiến trường chiêu phu
- Quyển 5 - Chương 108: Tương tư mỗi ngày
- Quyển 5 - Chương 109: Cự tuyệt thu mỹ nhân
- Quyển 5 - Chương 110: Bí mật ngàn năm
- Quyển 5 - Chương 111: Khổ tận cam lai
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Hoàn Khố Thế Tử Phi
Quyển 5 - Chương 56: Phó thác cả nước
Edit: Theresa TháiBeta: LeticiaMột tờ chiếu thư của Dạ Khinh Nhiễm vừa chiếu cáo thiên hạ, trongnháy mắt bốn chữ Thượng Quan Minh Nguyệt liền gây nên sóng gió trongthiên hạ.
Ai cũng không ngờ tới người được Hoàng thượng tôn là Đế sư, trợ giúpdân chúng cầu mưa, xếp đặt mưu kế chém giết Lý Kỳ thu phục ngàn dặm TâyNam lại là người do Cảnh thế tử phái tới. Có lẽ vì mấy ngày qua thanhdanh của hắn ta quá tốt, có lẽ là vì liên quan đến Dung Cảnh, nên tuysóng gió ồn ào náo động, nhưng hắn ta lại không bị dân chúng mắng, màchỉ là cảm thấy không thể tưởng tượng nổi thôi.
Đồng thời cảm thấy không thể tưởng tượng nổi còn có tin tức truyền ra từ thành Đế kinh: Trên Kim điện, Dạ Khinh Nhiễm và Vân Thiển Nguyệtcùng nắm tay nhau vào triều chấp chính, Dạ Khinh Nhiễm hạ chỉ ban cungVinh Hoa cho Vân Thiển Nguyệt ở. Tin tức này vừa ra, lại càng khiếnthiên hạ xôn xao.
Các quốc gia trong bốn biển, các nơi trong thiên hạ, người người đềubiết cung Vinh Hoa có ý nghĩa như thế nào trong Vương triều Thiên ThánhDạ thị, đó là ngôi vị chí tôn của quốc mẫu. Từ khi Dạ thị lập triều vàotrăm năm trước, lịch đại Đế Vương đều tuân theo tổ huấn nạp con gái củaVân Vương phủ vào cung làm Hậu, thế hệ này bởi vì Vân Thiển Nguyệt yêuCảnh thế tử, hai người chống lại, trải qua bao nhiêu ngăn trở, rốt cuộchuỷ bỏ hôn ước tổ huấn, kết liền cành, người trong thiên hạ vốn tưởngrằng người đảm nhiệm ngôi vị Hoàng hậu của Đế vương Dạ thị sẽ không baogiờ còn là con gái Vân Vương phủ, thế nhưng lại chưa từng nghĩ đến, VânThiển Nguyệt hòa ly, Dạ Khinh Nhiễm ban cung Vinh Hoa cho nàng ở.
Tin tức Vân Thiển Nguyệt dọn vào ở cung Vinh Hoa càng có thể gây nênsóng gió hơn tin tức Quan Minh Nguyệt nội ứng ngoại hợp làm phản Dạ thịhơn nhiều, lập tức lấn át chuyện của Thượng Quan Minh Nguyệt, bao trùmtoàn bộ thiên hạ.
Mấy ngày liên tiếp, các nơi trong thiên hạ đều lan truyền suy đoánphải chăng không lâu sau thành Đế kinh sẽ truyền ra lễ mừng đại hônphong Hậu.
So với việc các nơi trong thiên hạ ồn ào náo động, có hai nơi lại lộra trầm tĩnh cực kỳ. Một nơi là hoàng cung trong kinh thành Thiên Thánh, một nơi là phủ Tổng binh ở Phượng Hoàng quan.
Trong hoàng cung Thiên Thánh, mấy ngày nay Vân Thiển Nguyệt vẫn đinghe triều, vẫn cùng dùng bữa, vẫn cùng nhốt mình trong ngự thư phòngphê duyệt tấu chương với Dạ Khinh Nhiễm, ngoại giới ồn ào náo động, haingười đều bỏ mặc, hai đôi tay, một đôi thống trị Tây Nam, một đôi thờikhắc chú ý trận chiến ở Phượng Hoàng quan.
50 vạn đại quân ở Phượng Hoàng quan tu chỉnh nghỉ ngơi mấy ngày đãkhông chịu nổi, nhiều lần thỉnh chiến, xuất binh thành Thanh Sơn, nhưngphủ Tổng binh vẫn im lặng, không có mệnh lệnh truyền xuống, trong khoảng thời gian ngắn 50 vạn đại quân lo lắng sốt ruột vô cùng.
Ngày hôm nay, Dạ Khinh Nhiễm nhận được thư tay do Yến Vương Đông Hảigửi tới, hắn ta xem xong, liền đưa cho Vân Thiển Nguyệt xem.
Vân Thiển Nguyệt vươn tay nhận lấy thư mở ra, chỉ thấy trong đó viết, “Khuyển tử ngang bướng, đa tạ Hoàng thượng Thiên Thánh đã dạy dỗ giúp,cứ giam nó trong Đế Tẩm điện cả đời đi, miễn cho đi ra chọc tức Bảnvương. Bản vương và lão Vân Vương gia mới quen đã thân, thật sự cho rằng lão Vương gia tuổi già, không còn tâm lực phục vụ Thiên Thánh nữa, VânVương phủ đã có Tân vương tiếp nhận, như vậy liền để cho lão Vương giavề hưu, theo Bản vương đi Đông Hải đi! Đông Hải địa linh nhân kiệt,thưởng trà ngắm hoa, tu tập Phật đạo, lão Vương gia chắc chắn sẽ rất vui vẻ, cũng có thể kéo dài tuổi thọ.”
Vân Thiển Nguyệt xem xong, cười cười, nói với Dạ Khinh Nhiễm: “Dù sao cũng là người già vô dụng, chuẩn đi!”
Dạ Khinh Nhiễm lắc đầu, “Sao Vân gia gia có thể là người già vô dụngđược?” Nói rồi, hắn ta vẫn hạ ngự bút viết vào bức thư trả lời một chữ“Chuẩn”.
Hôm sau, một phong thư do Ngọc thái tử Đông Hải viết được đưa tới tay Vân Thiển Nguyệt.
Vân Thiển Nguyệt mở thư ra, xem xong, thấy Dạ Khinh Nhiễm nhìn nàng, nàng liền đưa cho hắn ta.
Dạ Khinh Nhiễm vươn tay nhận lấy thư, xem xong, nhíu mày hỏi, “Ngọc thái tử hẹn nàng đến gặp, đây là ý gì?”
Ngón tay mảnh khảnh của Vân Thiển Nguyệt gõ lên bàn ngọc, sắc mặt hơi chăm chú, trầm mặc một lát, nói với hắn ta: “Ngươi đi thay ta đi!”
Dạ Khinh Nhiễm sững sờ.
Vân Thiển Nguyệt cười nhẹ nhàng, “Tử Thư muốn gặp, không phải ta, màlà quyết tâm của ta, ngươi đi, đại biểu ta, huynh ấy liền biết quyết tâm của ta.”
Dạ Khinh Nhiễm nhìn nụ cười nhẹ nhàng của Vân Thiển Nguyệt đến ngâyngười một lát, gật đầu, giọng nói hơi khàn, “Được, vậy ta đi gặp hắnta.”
Ngày hôm đó, Dạ Khinh Nhiễm hạ chỉ, Vân Thiển Nguyệt giám quốc, DungPhong phụ chính, Lãnh Thiệu Trác phòng thủ chín cửa kinh thành, hắn tadẫn Nghiễn Mặc ra kinh, chạy đến biên cảnh Đông Hải và Thiên Thánh gặpNgọc Tử Thư.
Lúc thánh chỉ hạ thì Dạ Khinh Nhiễm đã đi rồi, văn võ cả triều khôngnghĩ tới hắn ta lại giao chuyện giám quốc cho Vân Thiển Nguyệt dễ dàngnhư vậy, hơn nữa không chỉ là giao quốc sự cho nàng, mà cũng giao cảbinh quyền 30 vạn binh mã ở đại doanh quân cơ Tây Sơn cho nàng. Đây làphó thác cả nước vào trong tay nàng.
Các triều thần thế hệ trước như Đức Thân Vương, Hiếu Thân Vương trước đó đều không nghe được một chút gió nào, lúc này tảo triều tuyên chỉxong, có mấy lão thần không chống đỡ nổi, liền ngồi xuống đất, thần sắchoảng sợ, còn kinh ngạc hơn cả việc ban cung Vinh Hoa cho nàng ở nữa.
Tuy luật lệ nữ giới không thể nghe chính từ xưa đến nay đã bị phá từngày Lam Y, Hoa Thư, Lăng Yến vào triều phong quan, nhưng nữ giới giámquốc vẫn là tiền lệ lần đầu tiên mở. Mà sau lưng cái tiền lệ này, aicũng đều nhìn ra sự tín nhiệm và coi trọng mà Dạ Khinh Nhiễm dành choVân Thiển Nguyệt, sau lưng loại tín nhiệm và coi trọng này, phải là tình cảm sâu nặng như biển cỡ nào.
Ngày hôm đó, các triều thần thế hệ trước như Đức Thân Vương, Hiếu Thân Vương đều rối rít nghỉ bệnh.
Vân Thiển Nguyệt thay Dạ Khinh Nhiễm hạ chỉ, trấn an mấy vị lão thần, để họ an tâm dưỡng bệnh, không cần băn khoăn quốc sự, còn lệnh chongười cầm một lượng thuốc lớn trong ngự dược phòng đưa đến tất cả cácphủ.
Hành động này, khiến cho mấy vị lão thần vốn không bệnh lúc này bịtức đến ngã bệnh, nhưng Vân Thiển Nguyệt nắm quyền, dù họ có oán hận thì cũng không dám phá với nàng, người người đều biết Thiển Nguyệt tiểu thư Vân Vương phủ là một người đã hạ quyết tâm thì liền ra tay không chútnương tay, bạc tình bạc nghĩa, không có tình cảm, lúc trước ngay cả Kimđiện cũng dám xông vào, Hoàng thượng cũng dám giết, bảo kiếm của Tiênhoàng cũng dám phá hủy, huống chi hôm nay nàng giám quốc, cả nước đềunằm trong sự khống chế của nàng, nàng muốn mạng ai, một cái lý do tùytùy tiện tiện liền đủ, cũng không cần chính nàng động tay hoặc hao tâmtổn trí. Nên chỉ có thể giận mà không dám nói gì, đều ngóng trông DạKhinh Nhiễm về sớm, trong lúc này ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì.
Một đám lão thần bị bệnh, tảo triều hôm nay thiếu vắng một mảng lớn.
Lần này Vân Thiển Nguyệt đề bạt những quan viên mới đã vượt qua kỳthi Hương vào năm trước, đám quan viên này dựa theo thứ hạng vào triều,nhưng vẫn luôn bị đám lão thần áp chế, ngoại trừ Thương Đình và TrầmChiêu ra, thì hầu như không có ai được trọng dụng. Hôm nay Vân ThiểnNguyệt mượn lý do một đám lão thần bệnh nặng, can đảm bổ nhiệm nhữngngười này, đề bạt họ lên, mỗi người tẫn hết chức trách của mình, ngaylập tức bầu không khí cả triều liền trở nên tươi mát.
Quan viên mới được đề bạt lên cho tới nay đều nghe được quá nhiều lời đồn đãi của cô gái đang ngồi trên tòa cao kia, nhân vật phong vân trong thiên hạ hầu như đều có liên quan với nàng ấy mấy phần, thậm chí lạicàng là chuyện đính hôn, đại hôn, hòa ly ba chìm bảy nổi, nhiều lần nhấc lên sóng gió, hầu hết mọi người đều chỉ gặp nàng ấy một lần vào kỳ thiHương năm đó, khi đó nàng ấy đứng bên người Cảnh thế tử, người người đều cảm thấy hào quang của Cảnh thế tử đã bao trùm lên nàng ấy, nên chỉthấy nàng ấy xinh đẹp chói mắt, nhưng hôm nay thấy nàng ấy ngồi đoantrang trên kim y chủ vị, thân người vô cùng nhỏ, tư thái tôn quý, sắcmặt bình tĩnh, khí độ ung dung, không khoác hoàng bào nhưng vẫn khôngche được hết phong hoa tuyệt mỹ của nàng ấy, khiến cho người ta khôngdám nhìn thẳng, lập tức đẩy ngã định kiến trước kia của vô số người,không tự chủ được mà nghe theo mệnh lệnh của nàng ấy.
Ngày đầu tiên tảo triều, không có tiếng phản đối của lão thần, VânThiển Nguyệt lần lượt hạ chỉ, tất cả quan viên đều tẫn chức trách củamình, hết sức thuận lợi.
Sau khi hạ triều, Vân Thiển Nguyệt sai người gọi Dung Phong vào Ngự thư phòng.
Dung Phong đi đến ngự thư phòng, liền thấy Vân Thiển Nguyệt đang vùiđầu trong đống tấu chương như núi, hắn thoáng giật mình, nhìn thân ảnhmuội ấy gần như trùng lên bóng dáng ở trên Kim điện hôm nay, nếu khoácthêm hoàng bào, ai dám nói muội ấy không giống cái Đế vương? Hắn nhấtthời sững sờ ngay ở cửa ra vào.
Vân Thiển Nguyệt ngẩng đầu nhìn hắn ta một cái, ngoắc hắn ta, “Thất thần cái gì? Tới đây!”
Dung Phong hồi thần, đi đến gần nàng.
Vân Thiển Nguyệt chỉ vào vị trí đối diện nàng, “Ngồi đó, đống tấu chương trước mặt liền giao cho huynh phê duyệt.”
Dung Phong cả kinh, lập tức cười khổ, nhắc nhở: “Nguyệt nhi, không phải ai cũng đều có thể phê duyệt tấu chương.”
“Dạ Khinh Nhiễm không phải cho huynh phụ chính sao? Một cái tấuchương nho nhỏ mà thôi, còn không phê duyệt được?” Vân Thiển Nguyệtkhông đợi hắn ta nói, liền giao tấu chương cho hắn ta, “Năm xưa tài hoacủa Văn Bá Hầu vang khắp thiên hạ, huynh là hậu nhân của ông ấy, ngườikhác không biết tài hoa của huynh, chẳng lẽ muội còn không biết?”
Dung Phong bất đắc dĩ nhìn nàng.
Vân Thiển Nguyệt không để ý đến hắn ta, lại cúi đầu xuống.
Nửa ngày, Dung Phong thở dài, ngồi xuống. Cái ghế này ở trong mắt của muội ấy là mỗi người đều có thể ngồi, chỉ là một công việc mệnh khổ màthôi, không biết là tốt hay xấu. Ngay cả hắn cũng không ngờ tới có mộtngày muội ấy sẽ tiến vào cung Vinh Hoa, ngồi trên vị trí này phê duyệttấu chương, mà đối thủ lại là người từng khiến cho muội ấy không để ýhết thảy phó thác chung thân.
Buổi trưa chính Ngọ, Vân Thiển Nguyệt nhận được một bức thư được bồcâu đưa tới, nàng mở ra đọc lướt qua, cánh môi liền mím chặt.
Dung Phong thấy thần sắc của muội ấy là lạ, nhỏ giọng hỏi, “Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?”
Vân Thiển Nguyệt buông tấu chương, hỏi Dung Phong, “Hiện giờ Dạ Khinh Noãn đang ở đâu?”
“Từ sau ngày đi cùng Lãnh tiểu vương gia tiễn đưa Thất công chúa,nghe nói Dạ tiểu quận chúa liền ra khỏi kinh thành, rốt cuộc đi đâu thìhuynh cũng không biết. Hẳn là được Hoàng thượng giao phó, đi ra ngoàilàm việc rồi.” Dung Phong nói.
“Nàng ta chắc là đã đi thành Thanh Sơn.” Vân Thiển Nguyệt suy nghĩmột chút, mí mắt khép hờ, nói với Dung Phong: “Lập tức truyền tin chonàng ta, kêu nàng ta mang theo Ẩn vệ hoàng thất chạy theo đường đến Đông Hải, trợ giúp Dạ Khinh Nhiễm.”
Dung Phong khẽ giật mình, “Hoàng thượng gặp khó khăn?”
Vân Thiển Nguyệt cười một tiếng lạnh lùng, “Có người không muốn hắn ta gặp Tử Thư.”
Dung Phong giật mình, nhìn Vân Thiển Nguyệt, thấy sắc mặt muội ấy phủ một tầng sương lạnh, tim của hắn hơi nhói đâu, liền vươn tay vô vỗ vaimuội ấy, cũng không nói gì thêm.
Vân Thiển Nguyệt cũng không nói thêm gì nữa, ném tấu chương trong tay xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ, ngoài cửa sổ đã không còn trời nắng mấyngày qua nữa, hôm nay trời mưa phùn. Mưa phùn mù mịt, lất phất kéo dài,rơi xuống nhánh cây, cành lá lập tức bị làn mưa lất phất tẩy rửa, nàngnhấc tay mở cửa sổ ra, một mùi đất rõ ràng xen lẫn hương hoa xông vàomũi.
“Cảnh sắc hôm nay ở đình Yên Vũ trong ngự hoa viên nhất định rất đẹp.” Dung Phong nói.
Vân Thiển Nguyệt đứng lên, nói với huynh ấy: “Ừ, chúng ta đến đìnhYên Vũ ngắm cảnh, thuận tiện hâm nóng một bầu rượu, không thể cô phụtiết trời.”
Dung Phong gật đầu, đứng lên, cũng biết từ sau hôm muội ấy giamThượng Quan Minh Nguyệt lại, thì vẫn luôn nhốt mình trong ngự thư phòngvới Dạ Khinh Nhiễm. Hôm nay hiếm khi thời tiết tốt như vậy, hắn khôngmuốn muội ấy bị suy nghĩ nào đó quấy nhiễu, liền muốn muội ấy đi rangoài một chút, mà muội ấy cũng rất thông minh, rất nhanh đã hiểu ý củahắn.
Hai người ra khỏi ngự thư phòng, lập tức có nội thị dâng dù. Hai người, mỗi người che một cái dù, đi đến đình Yên Vũ.
Mưa phùn mù mịt, lất phất kéo dài, càng gần sát ngày xuân không khícàng ẩm, hoàng cung tĩnh lặng, cung điện chín tầng bị che giấu trong màn mưa phùn, như bị bao phủ một tấm lụa mỏng của trời, đập vào mắt, đìnhđài lầu các, mưa phùn như vẽ, cảnh đẹp ý vui vô cùng.
Đi đến gần, mới thấy trong đình Yên Vũ có người. Một cô gái ngồi đưalưng về phía này, hình như đang uống rượu, quần áo trắng thuần, đầu mang lụa trắng, không còn lộng lẫy hoa lệ như từng thấy trước kia nữa, nhìnbóng lưng lờ mờ có chút bóng dáng của ngày xưa mới có thể nhận ra làLục công chúa.
Từ khi khóc đến bất tỉnh ở trước linh đường của Thất công chúa đượcnâng về, sau khi tỉnh lại, Vân Thiển Nguyệt chưa từng nhìn thấy Lục công chúa, không nghĩ hôm nay lại gặp ở đây. Nếu không phải đã biết nàng tađã thay đổi, thì ngay cả nàng cũng suýt nữa không nhận ra nàng ta.
Nữ tử trong hoàng thất, cho tới bây giờ đều là người thì chết, ngườithì bị thương, người thì qua đời, không có một ai có kết cục tốt. Hiệntại, vài ba vị tiểu công chúa hoàng thất còn lại kia, người người đềunhư chim sợ cành cong, làm ổ trong cung điện của mình, không có chuyệngì đều không dám ra ngoài, sợ ngày nào đó bị đại họa lâm đầu. Cho nên,lại càng khiến cho cái hoàng cung đã không có phi tần này trông vắng vẻyên tĩnh vô cùng.
Vân Thiển Nguyệt dừng bước, nhìn nàng ta, nỗi chán ghét với cô gáinày trước đây đã tiêu tan từ lâu, chỉ còn mỗi sự cảm khái khi thấy saukhi nàng ta đã trải qua chuyện như thế mà Lãnh Thiệu Trác vẫn nguyện ýcưới nàng ta, hôm nay gặp lại nàng ta, chỉ có thể thở dài một tiếng.Nàng nghiêng đầu nhìn qua Dung Phong.
Dung Phong nói nhỏ: “Lục công chúa đã ở đây, chúng ta cũng không tiện quấy rầy, chọn nơi khác đi!”
“Ừ!” Vân Thiển Nguyệt gật đầu.
Hai người xoay người, định rời khỏi.
“Vân Thiển Nguyệt, đã đến rồi, liền ngồi chung đi! Ta cũng cóchuyện đang muốn tìm ngươi.” Lục công chúa bỗng quay đầu lại, nhìn VânThiển Nguyệt và Dung Phong, chắc là vì đã lâu không nói gì, nên giọngnói hơi khàn khàn.
Vân Thiển Nguyệt dừng bước, quay đầu nhìn Lục công chúa, sắc mặt nàng ta tái nhợt, hốc mắt sưng đỏ, quần áo mỏng manh, không biết là vào mùađông lạnh, hay là vì Thất công chúa mà bị bệnh một trận, hôm nay cònchưa khỏe lại, ngữ khí nàng ôn hòa: “Hôm qua ta khuyên ca ca, đời người, như cỏ sống một mùa thu vậy, mệnh số đã định trước, Lục công chúa vẫnnên yêu quý thân thể nhiều hơn, đừng vì tẩu tử mà thương tâm nữa. Tẩu ấy ở trên trời có linh thiêng cũng không muốn thấy có người thương tâm vìtẩu ấy.”
Lục công chúa cười ảm đạm, “Cho tới bây giờ ngươi đều không biếtkhuyên nhủ người khác, nói chuyện cũng không dễ nghe.” Nói rồi, nàngkhoát khoát tay, “Một tỷ một muội lần lượt rời đi, tung tích mẫu phikhông rõ. Trong cái hoàng cung này, cũng chỉ còn lại mỗi mình ta màthôi. Cái gì kim chi ngọc diệp chứ, còn không bằng cả cỏ dại ven đường.Ngươi không biết đâu, ta còn tâm cao khí ngạo hơn cả Thanh Uyển, mộtlòng muốn vượt qua muội ấy, vượt qua đám tỷ muội trong hoàng thất, gảcho vị hôn phu tốt nhất, lúc trước ta thích Cảnh thế tử, tiếp theo oánhận ngươi, về sau ta không chiếm được, chướng mắt Vân Ly, ngược lại muốn đâm đầu vào Ngọc thái tử, nhưng hết lần này đến lần khác trong mắtngười ta lại không có ta, vấp phải trắc trở mấy phen, ngược lại rơi vàobẫy rập, phá thân, thân thể tàn tạ, may mắn có một Lãnh Thiệu Trácnguyện ý thu nhận ta. Kết quả là, tuy ta sống lâu nhất, nhưng đến cùngvẫn không hạnh phúc bằng Thất muội. Mặc dù muội ấy chết rồi, nhưng cũngđã có đầy đủ, người thuộc về muội ấy, tình nghĩa của muội ấy, tình yêucủa muội ấy. Muội ấy là người duy nhất sống được tùy ý nhất trong số các công chúa hoàng thất, chết cũng do chính mình quyết định.”
Vân Thiển Nguyệt không nói lời nào, Thất công chúa đích thật đã làm hết tất cả những chuyện mà tẩu ấy muốn làm.
“Vì sao không tới ngồi? Sợ ta ảnh hưởng tới tâm tình của hai ngườisao? Yên tâm, ta không nói tới muội ấy nữa, người cũng đã chết rồi, lạinói những thứ kia còn có tác dụng gì.” Lục công chúa thu hồi cảm xúc, nở một nụ cười hiếm hoi thoáng qua.
Vân Thiển Nguyệt nghe vậy liền nhìn qua Dung Phong, thấy huynh ấy gật đầu, hai người cùng đi đến đình.
Đi vào trong đình, thu dù, hai người ngồi đối diện Lục công chúa.Trên bàn đá không có đồ ăn, chỉ có hai bầu rượu, một bầu không, một bầuđã uống hết một nửa. Lục công chúa chỉ vào rượu cười nói: “Mỗi người đều nói đây là thứ tốt, thế nhưng ta uống mấy ngày lại không thấy được,càng uống càng thanh tỉnh.”
Vân Thiển Nguyệt từ chối cho ý kiến, phất tay gọi một tên thị vệ tới, nói một câu, thị vệ kia rời đi, không lâu sau, có người đưa tới hai bầu rượu và chút thức ăn.
Vân Thiển Nguyệt cầm một bầu rượu đặt ở trước mặt Dung Phong, bầu còn lại thì đặt ở trước mặt mình.
Lục công chúa nhìn nàng, cười nói: “Lúc trước khi ngươi đại hôn, aicó thể nghĩ tới một ngày nào đó ngươi sẽ ngồi ở đây chứ? Chỉ sợ chínhngươi cũng không nghĩ tới đi? Rốt cuộc hôm nay đã ứng nghiệm lời hai vịĐế sư đã nói.”
Vân Thiển Nguyệt “A?” một tiếng, “Đế sư nói gì về ta?”
“Ngày hai vị Đế sư vào kinh, đi Vinh Vương phủ khám nghiệm tử thi cho đứa bé kia trở về, khẳng định chắc chắn nói với Dạ Khinh Nhiễm: Đứa béđó chắc chắn không phải Dạ Thiên Tứ, nhưng không biết vì sao mà họ cũngkhông có biện pháp đánh vỡ vòng phòng hộ trên người nó. Hoàng thượngnói: Đã như vậy, liền quên đi. Hai vị Đế sư còn nói: Có điều cũng khôngtính đã đi một chuyến tay không, ít nhất đã để cho họ thấy được nữ chủnhân tương lai của Dạ thị.”
Vân Thiển Nguyệt nhướng mày.
“Lúc đó đương nhiên ta không có ở đó, chuyện thế này tất nhiên sẽkhông để cho ta nghe được. Mà là Dạ Khinh Noãn, có một ngày uống rượu ởđây, đúng lúc ta không ngủ được, ngẫu nhiên nghe nàng ta nói với ta saukhi say, lúc đó nàng ta vừa khóc vừa cười, hôm nay có lẽ, nàng ta cũngchỉ là con gái Dạ thị mà thôi, cũng không hạnh phúc hơn ai cả. Mặc dùPhụ hoàng giao Ám Phượng cho nàng ta, nhưng nàng ta cũng phải thừa nhậnnhiều hơn.” Lục công chúa nói.
Vân Thiển Nguyệt nghe vậy cũng không để ý.
Lục công chúa nhìn nàng, thấy thần sắc nàng ấy nhàn nhạt, giống nhưvô luận nàng nói cái gì, thì nàng ấy cũng không thay đổi khí sắc, ở giữa đất trời, lại giống như không có gì có thể hù dọa tâm tình của nàngấy, khiến cho nàng ấy mất một tấc vuông. Nàng cúi đầu xuống, đến cùngthì cô gái trước mặt cũng không phải ai đều có thể so được, mặc dù điđến tình cảnh như hôm nay, nhưng bất kỳ một cô gái nào đứng ở trước mặtnàng ấy cũng vẫn sẽ cảm thấy tự ti mặc cảm.
Lý luận nữ nhân phải sống phụ thuộc vào nam nhân từ xưa đến nay, ởtrước mặt nàng ấy, không đáng giá nhắc tới. Rời khỏi một người, nàng ấyvẫn là Vân Thiển Nguyệt, vẫn ngồi trên cao, không ai dám chọc, không aidám chạm nghịch lân của nàng ấy.
Lục công chúa trầm mặc một lát, thu hồi hết tất cả cảm xúc, ngẩngđầu, nói một cách nghiêm túc: “Vân Thiển Nguyệt, ta muốn xuất gia. Ngươi cho ta một đạo thánh chỉ xuất gia đi!”
Vân Thiển Nguyệt khẽ giật mình, nhìn Lục công chúa, ánh mắt, ngữ khícủa nàng ta không nhìn ra nửa điểm giả bộ, ánh mắt nàng liếc qua DungPhong ở bên cạnh, thấy huynh ấy cũng hơi kinh ngạc, nàng hỏi: “Vì sao?”
“Không có vì sao, chỉ cảm thấy sống không thú vị, nhưng lại không thể tự sát. Ngày đó bám theo ngươi và Thượng Quan Minh Nguyệt đến Linh Đàitự, ta nghe thấy tiếng gõ mõ, chuông sáng trống chiều, đột nhiên cảmthấy vứt bỏ hết thảy phiền não, cuộc sống như vậy vô cùng tốt, nên liềncó suy nghĩ này.” Lục công chúa nói.
“Lãnh Thiệu Trác có biết không?” Vân Thiển Nguyệt nghĩ, dù sao nàngta và Lãnh Thiệu Trác cũng đã định nhân duyên rồi, không thể tự mình chủ trương.
“Ta đã nói với hắn ta, hắn ta không đồng ý. Nhưng trong lòng ta biếtrõ, hắn ta căn bản không thích ta, lấy ta chỉ vì lúc đó thấy ta đángthương thôi. Ta cũng không thích hắn ta, lúc trước hắn ta giúp ta thoátkhỏi khốn cảnh, để ta có thể sống làm người một lần nữa. Ta đã từngnghĩ sẽ cố gắng làm vợ hắn ta cho thật tốt, nhưng hôm nay, đến cùng thìchúng ta không phải duyên phận, cần gì phải miễn cưỡng ở cùng nhau? Lỡlầm hắn ta, cũng nhấn chìm ta.” Lục công chúa nói.
Vân Thiển Nguyệt mím môi, trầm mặc một lát, mở miệng nói: “Như vậyđi! Ta kêu Lãnh Thiệu Trác tới, lời này do ngươi tự mình nói với hắn ta, nếu hắn ta đồng ý, vậy ta liền cho ngươi một đạo thánh chỉ, còn nếu hắn ta không đồng ý, thì ngươi phải nghe theo hắn ta! Mạng của ngươi là dohắn ta cứu về, nên do hắn ta định đoạt.”
Lục công chúa nghe vậy gật đầu, “Được!”
Vân Thiển Nguyệt gọi một người tới, nói một câu, người này lập tức đi đến Hiếu Thân Vương phủ.
Vân Thiển Nguyệt, Dung Phong, Lục công chúa không nói thêm gì nữa,lẳng lặng thưởng thức rượu, trong gió mát mưa phùn, mùi rượu lan tỏa bốn phía.
Nửa canh giờ sau, Lãnh Thiệu Trác đi tới đình Yên Vũ trong ngự hoaviên, vốn hắn ta vừa nghe người được Vân Thiển Nguyệt sai tới kêu, liềnvội vã chạy đến, ngay cả cái dù cũng không cầm, áo bào đều bị ướt, saukhi đến gần, nhìn thấy Lục công chúa, giống như đã hiểu rõ gì đó, lậptức dừng bước.
Lục công chúa bỗng cười, thấp giọng nói: “Vân Thiển Nguyệt, ngươixem, địa vị của ngươi ở trong lòng hắn ta đến cùng quan trọng đến cỡnào, ngay cả Hiếu Thân Vương gia đều kém, huống chi là ta. Vốn ta khôngmuốn so, cũng không nên so, nhưng bản chất bên trong của ta là kiêungạo, không muốn một ngày nào đó biến thành người đáng ghét trước kia,tranh đoạt với cái bóng của ngươi, trở nên mặt mũi đáng ghét. Huống chi, chúng ta không phải nhân duyên. Còn nhớ quẻ bói mà Mạnh bà bà đã từngcho ta không? Sinh trong Kim Lâu tước, chết trong Tuyết Băng Thiên. Áolạnh bọc thân, ý nguyện lại không thể hoàn thành. Lúc đó ta không tin,nhưng đã cuối cùng lo lắng suốt cả một mùa đông, về sau từng mùa đôngtrôi qua, ta không chết, nhưng cũng như bị lột một lớp da. Mấy ngàytrước Thất muội muội ra đi, bỗng nhiên ta cũng nghĩ thông suốt mộtchuyện.”
Vân Thiển Nguyệt nhìn Lục công chúa.
Lục công chúa cười chế giễu, “Phụ hoàng tốt của chúng ta, còn có mẫuphi của chúng ta nữa, ngươi cho rằng thân thể của ta sẽ không có chuyệngì sao?” Vừa dứt lời, nàng ấy nói: “Ta cũng không còn sống được bao lâunữa, ta cũng sẽ chết. Có lẽ sẽ chết trong băng thiên tuyết địa, nămngoái không chết, không có nghĩa là năm nay sẽ không, năm nay khôngchất, có lẽ sang năm cũng sẽ chết. Luôn luôn sẽ có một ngày phải chết,hơn nữa sẽ không quá lâu. Ngày đó ta nhìn thấy Vân Ly đau khổ, cho dù ta không yêu Lãnh Thiệu Trác như vậy, nhưng ta vẫn không muốn hắn ta đaukhổ vì cái chết của ta. Trước kia hắn ta đã làm nhiều việc ác, hôm naylà người tốt đến không thể tốt hơn.”
Vân Thiển Nguyệt trầm mặc, vươn tay đặt lên mạch của Lục công chúa.Mạch của nàng ta lại thật sự giống hệt như Thất công chúa, sắc mặt nàngâm trầm, buông tay. Khi còn sống, lão Hoàng đế bố trí bao nhiêu ván cờ,giờ đây sau khi lão ta chết đều từng bước một dựa theo ý nguyện của lãota mà mở ra. Con trai, con gái của lão ta đều là con cờ của lão ta, làmcha bất nhân, sau khi lão ta chết có từng hối hận không?
Lúc này, Lãnh Thiệu Trác đã đi tới, vừa rồi chỗ hắn ta đứng vẫn hơixa đình Yên Vũ, cho nên rốt cuộc Lục công chúa đã nói gì, hắn ta cũngkhông nghe thấy được, bây giờ chỉ mang theo một khuôn mặt nghiêm túc điđến, đi vào cũng không nhìn Vân Thiển Nguyệt, mà lập tức bắt lấy tay Lục công chúa, nói với nàng ấy: “Ta đã nói rồi, ta sẽ không đồng ý cho nàng xuất gia, ngày mai Hoàng thượng hồi cung, ta sẽ thỉnh chỉ đại hôn vớinàng.”
“Ta đã thỉnh chỉ, Vân Thiển Nguyệt đã đồng ý rồi, ngươi có nói cũngvô dụng.” Lục công chúa bỏ tay hắn ta ra, “Lãnh Thiệu Trác, ta vô tìnhvới ngươi, một lòng xuất gia, ngươi đừng ngăn cản ta hướng Phật. Ta sẽkhông gả cho ngươi.”
Lãnh Thiệu Trác bỗng dừng tay lại, nhìn qua Vân Thiển Nguyệt, “Muội đã đồng ý?”
Vân Thiển Nguyệt ngồi yên trên ghế, nhìn hai người, trong làn mưaphùn, nét mặt Lục công chúa kiên nghị, Lãnh Thiệu Trác chau mày, hắn tathật sự muốn bảo hộ Lục công chúa. Đáng tiếc đến cùng thì Lục công chúavô phúc, nàng cũng không muốn Lãnh Thiệu Trác và Lục công chúa bước theo gót chân của Vân Ly và Thất công chúa, gật đầu, bình tĩnh nói: “Ừ, tađã hạ thánh chỉ, báo cho Hoàng thượng, Hoàng thượng chấp thuận cho Lụccông chúa xuất gia, địa điểm am Thanh Vân, bái Pháp Từ sư thái làm thầy, pháp danh Tuệ Tâm.”
Ai cũng không ngờ tới người được Hoàng thượng tôn là Đế sư, trợ giúpdân chúng cầu mưa, xếp đặt mưu kế chém giết Lý Kỳ thu phục ngàn dặm TâyNam lại là người do Cảnh thế tử phái tới. Có lẽ vì mấy ngày qua thanhdanh của hắn ta quá tốt, có lẽ là vì liên quan đến Dung Cảnh, nên tuysóng gió ồn ào náo động, nhưng hắn ta lại không bị dân chúng mắng, màchỉ là cảm thấy không thể tưởng tượng nổi thôi.
Đồng thời cảm thấy không thể tưởng tượng nổi còn có tin tức truyền ra từ thành Đế kinh: Trên Kim điện, Dạ Khinh Nhiễm và Vân Thiển Nguyệtcùng nắm tay nhau vào triều chấp chính, Dạ Khinh Nhiễm hạ chỉ ban cungVinh Hoa cho Vân Thiển Nguyệt ở. Tin tức này vừa ra, lại càng khiếnthiên hạ xôn xao.
Các quốc gia trong bốn biển, các nơi trong thiên hạ, người người đềubiết cung Vinh Hoa có ý nghĩa như thế nào trong Vương triều Thiên ThánhDạ thị, đó là ngôi vị chí tôn của quốc mẫu. Từ khi Dạ thị lập triều vàotrăm năm trước, lịch đại Đế Vương đều tuân theo tổ huấn nạp con gái củaVân Vương phủ vào cung làm Hậu, thế hệ này bởi vì Vân Thiển Nguyệt yêuCảnh thế tử, hai người chống lại, trải qua bao nhiêu ngăn trở, rốt cuộchuỷ bỏ hôn ước tổ huấn, kết liền cành, người trong thiên hạ vốn tưởngrằng người đảm nhiệm ngôi vị Hoàng hậu của Đế vương Dạ thị sẽ không baogiờ còn là con gái Vân Vương phủ, thế nhưng lại chưa từng nghĩ đến, VânThiển Nguyệt hòa ly, Dạ Khinh Nhiễm ban cung Vinh Hoa cho nàng ở.
Tin tức Vân Thiển Nguyệt dọn vào ở cung Vinh Hoa càng có thể gây nênsóng gió hơn tin tức Quan Minh Nguyệt nội ứng ngoại hợp làm phản Dạ thịhơn nhiều, lập tức lấn át chuyện của Thượng Quan Minh Nguyệt, bao trùmtoàn bộ thiên hạ.
Mấy ngày liên tiếp, các nơi trong thiên hạ đều lan truyền suy đoánphải chăng không lâu sau thành Đế kinh sẽ truyền ra lễ mừng đại hônphong Hậu.
So với việc các nơi trong thiên hạ ồn ào náo động, có hai nơi lại lộra trầm tĩnh cực kỳ. Một nơi là hoàng cung trong kinh thành Thiên Thánh, một nơi là phủ Tổng binh ở Phượng Hoàng quan.
Trong hoàng cung Thiên Thánh, mấy ngày nay Vân Thiển Nguyệt vẫn đinghe triều, vẫn cùng dùng bữa, vẫn cùng nhốt mình trong ngự thư phòngphê duyệt tấu chương với Dạ Khinh Nhiễm, ngoại giới ồn ào náo động, haingười đều bỏ mặc, hai đôi tay, một đôi thống trị Tây Nam, một đôi thờikhắc chú ý trận chiến ở Phượng Hoàng quan.
50 vạn đại quân ở Phượng Hoàng quan tu chỉnh nghỉ ngơi mấy ngày đãkhông chịu nổi, nhiều lần thỉnh chiến, xuất binh thành Thanh Sơn, nhưngphủ Tổng binh vẫn im lặng, không có mệnh lệnh truyền xuống, trong khoảng thời gian ngắn 50 vạn đại quân lo lắng sốt ruột vô cùng.
Ngày hôm nay, Dạ Khinh Nhiễm nhận được thư tay do Yến Vương Đông Hảigửi tới, hắn ta xem xong, liền đưa cho Vân Thiển Nguyệt xem.
Vân Thiển Nguyệt vươn tay nhận lấy thư mở ra, chỉ thấy trong đó viết, “Khuyển tử ngang bướng, đa tạ Hoàng thượng Thiên Thánh đã dạy dỗ giúp,cứ giam nó trong Đế Tẩm điện cả đời đi, miễn cho đi ra chọc tức Bảnvương. Bản vương và lão Vân Vương gia mới quen đã thân, thật sự cho rằng lão Vương gia tuổi già, không còn tâm lực phục vụ Thiên Thánh nữa, VânVương phủ đã có Tân vương tiếp nhận, như vậy liền để cho lão Vương giavề hưu, theo Bản vương đi Đông Hải đi! Đông Hải địa linh nhân kiệt,thưởng trà ngắm hoa, tu tập Phật đạo, lão Vương gia chắc chắn sẽ rất vui vẻ, cũng có thể kéo dài tuổi thọ.”
Vân Thiển Nguyệt xem xong, cười cười, nói với Dạ Khinh Nhiễm: “Dù sao cũng là người già vô dụng, chuẩn đi!”
Dạ Khinh Nhiễm lắc đầu, “Sao Vân gia gia có thể là người già vô dụngđược?” Nói rồi, hắn ta vẫn hạ ngự bút viết vào bức thư trả lời một chữ“Chuẩn”.
Hôm sau, một phong thư do Ngọc thái tử Đông Hải viết được đưa tới tay Vân Thiển Nguyệt.
Vân Thiển Nguyệt mở thư ra, xem xong, thấy Dạ Khinh Nhiễm nhìn nàng, nàng liền đưa cho hắn ta.
Dạ Khinh Nhiễm vươn tay nhận lấy thư, xem xong, nhíu mày hỏi, “Ngọc thái tử hẹn nàng đến gặp, đây là ý gì?”
Ngón tay mảnh khảnh của Vân Thiển Nguyệt gõ lên bàn ngọc, sắc mặt hơi chăm chú, trầm mặc một lát, nói với hắn ta: “Ngươi đi thay ta đi!”
Dạ Khinh Nhiễm sững sờ.
Vân Thiển Nguyệt cười nhẹ nhàng, “Tử Thư muốn gặp, không phải ta, màlà quyết tâm của ta, ngươi đi, đại biểu ta, huynh ấy liền biết quyết tâm của ta.”
Dạ Khinh Nhiễm nhìn nụ cười nhẹ nhàng của Vân Thiển Nguyệt đến ngâyngười một lát, gật đầu, giọng nói hơi khàn, “Được, vậy ta đi gặp hắnta.”
Ngày hôm đó, Dạ Khinh Nhiễm hạ chỉ, Vân Thiển Nguyệt giám quốc, DungPhong phụ chính, Lãnh Thiệu Trác phòng thủ chín cửa kinh thành, hắn tadẫn Nghiễn Mặc ra kinh, chạy đến biên cảnh Đông Hải và Thiên Thánh gặpNgọc Tử Thư.
Lúc thánh chỉ hạ thì Dạ Khinh Nhiễm đã đi rồi, văn võ cả triều khôngnghĩ tới hắn ta lại giao chuyện giám quốc cho Vân Thiển Nguyệt dễ dàngnhư vậy, hơn nữa không chỉ là giao quốc sự cho nàng, mà cũng giao cảbinh quyền 30 vạn binh mã ở đại doanh quân cơ Tây Sơn cho nàng. Đây làphó thác cả nước vào trong tay nàng.
Các triều thần thế hệ trước như Đức Thân Vương, Hiếu Thân Vương trước đó đều không nghe được một chút gió nào, lúc này tảo triều tuyên chỉxong, có mấy lão thần không chống đỡ nổi, liền ngồi xuống đất, thần sắchoảng sợ, còn kinh ngạc hơn cả việc ban cung Vinh Hoa cho nàng ở nữa.
Tuy luật lệ nữ giới không thể nghe chính từ xưa đến nay đã bị phá từngày Lam Y, Hoa Thư, Lăng Yến vào triều phong quan, nhưng nữ giới giámquốc vẫn là tiền lệ lần đầu tiên mở. Mà sau lưng cái tiền lệ này, aicũng đều nhìn ra sự tín nhiệm và coi trọng mà Dạ Khinh Nhiễm dành choVân Thiển Nguyệt, sau lưng loại tín nhiệm và coi trọng này, phải là tình cảm sâu nặng như biển cỡ nào.
Ngày hôm đó, các triều thần thế hệ trước như Đức Thân Vương, Hiếu Thân Vương đều rối rít nghỉ bệnh.
Vân Thiển Nguyệt thay Dạ Khinh Nhiễm hạ chỉ, trấn an mấy vị lão thần, để họ an tâm dưỡng bệnh, không cần băn khoăn quốc sự, còn lệnh chongười cầm một lượng thuốc lớn trong ngự dược phòng đưa đến tất cả cácphủ.
Hành động này, khiến cho mấy vị lão thần vốn không bệnh lúc này bịtức đến ngã bệnh, nhưng Vân Thiển Nguyệt nắm quyền, dù họ có oán hận thì cũng không dám phá với nàng, người người đều biết Thiển Nguyệt tiểu thư Vân Vương phủ là một người đã hạ quyết tâm thì liền ra tay không chútnương tay, bạc tình bạc nghĩa, không có tình cảm, lúc trước ngay cả Kimđiện cũng dám xông vào, Hoàng thượng cũng dám giết, bảo kiếm của Tiênhoàng cũng dám phá hủy, huống chi hôm nay nàng giám quốc, cả nước đềunằm trong sự khống chế của nàng, nàng muốn mạng ai, một cái lý do tùytùy tiện tiện liền đủ, cũng không cần chính nàng động tay hoặc hao tâmtổn trí. Nên chỉ có thể giận mà không dám nói gì, đều ngóng trông DạKhinh Nhiễm về sớm, trong lúc này ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì.
Một đám lão thần bị bệnh, tảo triều hôm nay thiếu vắng một mảng lớn.
Lần này Vân Thiển Nguyệt đề bạt những quan viên mới đã vượt qua kỳthi Hương vào năm trước, đám quan viên này dựa theo thứ hạng vào triều,nhưng vẫn luôn bị đám lão thần áp chế, ngoại trừ Thương Đình và TrầmChiêu ra, thì hầu như không có ai được trọng dụng. Hôm nay Vân ThiểnNguyệt mượn lý do một đám lão thần bệnh nặng, can đảm bổ nhiệm nhữngngười này, đề bạt họ lên, mỗi người tẫn hết chức trách của mình, ngaylập tức bầu không khí cả triều liền trở nên tươi mát.
Quan viên mới được đề bạt lên cho tới nay đều nghe được quá nhiều lời đồn đãi của cô gái đang ngồi trên tòa cao kia, nhân vật phong vân trong thiên hạ hầu như đều có liên quan với nàng ấy mấy phần, thậm chí lạicàng là chuyện đính hôn, đại hôn, hòa ly ba chìm bảy nổi, nhiều lần nhấc lên sóng gió, hầu hết mọi người đều chỉ gặp nàng ấy một lần vào kỳ thiHương năm đó, khi đó nàng ấy đứng bên người Cảnh thế tử, người người đều cảm thấy hào quang của Cảnh thế tử đã bao trùm lên nàng ấy, nên chỉthấy nàng ấy xinh đẹp chói mắt, nhưng hôm nay thấy nàng ấy ngồi đoantrang trên kim y chủ vị, thân người vô cùng nhỏ, tư thái tôn quý, sắcmặt bình tĩnh, khí độ ung dung, không khoác hoàng bào nhưng vẫn khôngche được hết phong hoa tuyệt mỹ của nàng ấy, khiến cho người ta khôngdám nhìn thẳng, lập tức đẩy ngã định kiến trước kia của vô số người,không tự chủ được mà nghe theo mệnh lệnh của nàng ấy.
Ngày đầu tiên tảo triều, không có tiếng phản đối của lão thần, VânThiển Nguyệt lần lượt hạ chỉ, tất cả quan viên đều tẫn chức trách củamình, hết sức thuận lợi.
Sau khi hạ triều, Vân Thiển Nguyệt sai người gọi Dung Phong vào Ngự thư phòng.
Dung Phong đi đến ngự thư phòng, liền thấy Vân Thiển Nguyệt đang vùiđầu trong đống tấu chương như núi, hắn thoáng giật mình, nhìn thân ảnhmuội ấy gần như trùng lên bóng dáng ở trên Kim điện hôm nay, nếu khoácthêm hoàng bào, ai dám nói muội ấy không giống cái Đế vương? Hắn nhấtthời sững sờ ngay ở cửa ra vào.
Vân Thiển Nguyệt ngẩng đầu nhìn hắn ta một cái, ngoắc hắn ta, “Thất thần cái gì? Tới đây!”
Dung Phong hồi thần, đi đến gần nàng.
Vân Thiển Nguyệt chỉ vào vị trí đối diện nàng, “Ngồi đó, đống tấu chương trước mặt liền giao cho huynh phê duyệt.”
Dung Phong cả kinh, lập tức cười khổ, nhắc nhở: “Nguyệt nhi, không phải ai cũng đều có thể phê duyệt tấu chương.”
“Dạ Khinh Nhiễm không phải cho huynh phụ chính sao? Một cái tấuchương nho nhỏ mà thôi, còn không phê duyệt được?” Vân Thiển Nguyệtkhông đợi hắn ta nói, liền giao tấu chương cho hắn ta, “Năm xưa tài hoacủa Văn Bá Hầu vang khắp thiên hạ, huynh là hậu nhân của ông ấy, ngườikhác không biết tài hoa của huynh, chẳng lẽ muội còn không biết?”
Dung Phong bất đắc dĩ nhìn nàng.
Vân Thiển Nguyệt không để ý đến hắn ta, lại cúi đầu xuống.
Nửa ngày, Dung Phong thở dài, ngồi xuống. Cái ghế này ở trong mắt của muội ấy là mỗi người đều có thể ngồi, chỉ là một công việc mệnh khổ màthôi, không biết là tốt hay xấu. Ngay cả hắn cũng không ngờ tới có mộtngày muội ấy sẽ tiến vào cung Vinh Hoa, ngồi trên vị trí này phê duyệttấu chương, mà đối thủ lại là người từng khiến cho muội ấy không để ýhết thảy phó thác chung thân.
Buổi trưa chính Ngọ, Vân Thiển Nguyệt nhận được một bức thư được bồcâu đưa tới, nàng mở ra đọc lướt qua, cánh môi liền mím chặt.
Dung Phong thấy thần sắc của muội ấy là lạ, nhỏ giọng hỏi, “Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?”
Vân Thiển Nguyệt buông tấu chương, hỏi Dung Phong, “Hiện giờ Dạ Khinh Noãn đang ở đâu?”
“Từ sau ngày đi cùng Lãnh tiểu vương gia tiễn đưa Thất công chúa,nghe nói Dạ tiểu quận chúa liền ra khỏi kinh thành, rốt cuộc đi đâu thìhuynh cũng không biết. Hẳn là được Hoàng thượng giao phó, đi ra ngoàilàm việc rồi.” Dung Phong nói.
“Nàng ta chắc là đã đi thành Thanh Sơn.” Vân Thiển Nguyệt suy nghĩmột chút, mí mắt khép hờ, nói với Dung Phong: “Lập tức truyền tin chonàng ta, kêu nàng ta mang theo Ẩn vệ hoàng thất chạy theo đường đến Đông Hải, trợ giúp Dạ Khinh Nhiễm.”
Dung Phong khẽ giật mình, “Hoàng thượng gặp khó khăn?”
Vân Thiển Nguyệt cười một tiếng lạnh lùng, “Có người không muốn hắn ta gặp Tử Thư.”
Dung Phong giật mình, nhìn Vân Thiển Nguyệt, thấy sắc mặt muội ấy phủ một tầng sương lạnh, tim của hắn hơi nhói đâu, liền vươn tay vô vỗ vaimuội ấy, cũng không nói gì thêm.
Vân Thiển Nguyệt cũng không nói thêm gì nữa, ném tấu chương trong tay xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ, ngoài cửa sổ đã không còn trời nắng mấyngày qua nữa, hôm nay trời mưa phùn. Mưa phùn mù mịt, lất phất kéo dài,rơi xuống nhánh cây, cành lá lập tức bị làn mưa lất phất tẩy rửa, nàngnhấc tay mở cửa sổ ra, một mùi đất rõ ràng xen lẫn hương hoa xông vàomũi.
“Cảnh sắc hôm nay ở đình Yên Vũ trong ngự hoa viên nhất định rất đẹp.” Dung Phong nói.
Vân Thiển Nguyệt đứng lên, nói với huynh ấy: “Ừ, chúng ta đến đìnhYên Vũ ngắm cảnh, thuận tiện hâm nóng một bầu rượu, không thể cô phụtiết trời.”
Dung Phong gật đầu, đứng lên, cũng biết từ sau hôm muội ấy giamThượng Quan Minh Nguyệt lại, thì vẫn luôn nhốt mình trong ngự thư phòngvới Dạ Khinh Nhiễm. Hôm nay hiếm khi thời tiết tốt như vậy, hắn khôngmuốn muội ấy bị suy nghĩ nào đó quấy nhiễu, liền muốn muội ấy đi rangoài một chút, mà muội ấy cũng rất thông minh, rất nhanh đã hiểu ý củahắn.
Hai người ra khỏi ngự thư phòng, lập tức có nội thị dâng dù. Hai người, mỗi người che một cái dù, đi đến đình Yên Vũ.
Mưa phùn mù mịt, lất phất kéo dài, càng gần sát ngày xuân không khícàng ẩm, hoàng cung tĩnh lặng, cung điện chín tầng bị che giấu trong màn mưa phùn, như bị bao phủ một tấm lụa mỏng của trời, đập vào mắt, đìnhđài lầu các, mưa phùn như vẽ, cảnh đẹp ý vui vô cùng.
Đi đến gần, mới thấy trong đình Yên Vũ có người. Một cô gái ngồi đưalưng về phía này, hình như đang uống rượu, quần áo trắng thuần, đầu mang lụa trắng, không còn lộng lẫy hoa lệ như từng thấy trước kia nữa, nhìnbóng lưng lờ mờ có chút bóng dáng của ngày xưa mới có thể nhận ra làLục công chúa.
Từ khi khóc đến bất tỉnh ở trước linh đường của Thất công chúa đượcnâng về, sau khi tỉnh lại, Vân Thiển Nguyệt chưa từng nhìn thấy Lục công chúa, không nghĩ hôm nay lại gặp ở đây. Nếu không phải đã biết nàng tađã thay đổi, thì ngay cả nàng cũng suýt nữa không nhận ra nàng ta.
Nữ tử trong hoàng thất, cho tới bây giờ đều là người thì chết, ngườithì bị thương, người thì qua đời, không có một ai có kết cục tốt. Hiệntại, vài ba vị tiểu công chúa hoàng thất còn lại kia, người người đềunhư chim sợ cành cong, làm ổ trong cung điện của mình, không có chuyệngì đều không dám ra ngoài, sợ ngày nào đó bị đại họa lâm đầu. Cho nên,lại càng khiến cho cái hoàng cung đã không có phi tần này trông vắng vẻyên tĩnh vô cùng.
Vân Thiển Nguyệt dừng bước, nhìn nàng ta, nỗi chán ghét với cô gáinày trước đây đã tiêu tan từ lâu, chỉ còn mỗi sự cảm khái khi thấy saukhi nàng ta đã trải qua chuyện như thế mà Lãnh Thiệu Trác vẫn nguyện ýcưới nàng ta, hôm nay gặp lại nàng ta, chỉ có thể thở dài một tiếng.Nàng nghiêng đầu nhìn qua Dung Phong.
Dung Phong nói nhỏ: “Lục công chúa đã ở đây, chúng ta cũng không tiện quấy rầy, chọn nơi khác đi!”
“Ừ!” Vân Thiển Nguyệt gật đầu.
Hai người xoay người, định rời khỏi.
“Vân Thiển Nguyệt, đã đến rồi, liền ngồi chung đi! Ta cũng cóchuyện đang muốn tìm ngươi.” Lục công chúa bỗng quay đầu lại, nhìn VânThiển Nguyệt và Dung Phong, chắc là vì đã lâu không nói gì, nên giọngnói hơi khàn khàn.
Vân Thiển Nguyệt dừng bước, quay đầu nhìn Lục công chúa, sắc mặt nàng ta tái nhợt, hốc mắt sưng đỏ, quần áo mỏng manh, không biết là vào mùađông lạnh, hay là vì Thất công chúa mà bị bệnh một trận, hôm nay cònchưa khỏe lại, ngữ khí nàng ôn hòa: “Hôm qua ta khuyên ca ca, đời người, như cỏ sống một mùa thu vậy, mệnh số đã định trước, Lục công chúa vẫnnên yêu quý thân thể nhiều hơn, đừng vì tẩu tử mà thương tâm nữa. Tẩu ấy ở trên trời có linh thiêng cũng không muốn thấy có người thương tâm vìtẩu ấy.”
Lục công chúa cười ảm đạm, “Cho tới bây giờ ngươi đều không biếtkhuyên nhủ người khác, nói chuyện cũng không dễ nghe.” Nói rồi, nàngkhoát khoát tay, “Một tỷ một muội lần lượt rời đi, tung tích mẫu phikhông rõ. Trong cái hoàng cung này, cũng chỉ còn lại mỗi mình ta màthôi. Cái gì kim chi ngọc diệp chứ, còn không bằng cả cỏ dại ven đường.Ngươi không biết đâu, ta còn tâm cao khí ngạo hơn cả Thanh Uyển, mộtlòng muốn vượt qua muội ấy, vượt qua đám tỷ muội trong hoàng thất, gảcho vị hôn phu tốt nhất, lúc trước ta thích Cảnh thế tử, tiếp theo oánhận ngươi, về sau ta không chiếm được, chướng mắt Vân Ly, ngược lại muốn đâm đầu vào Ngọc thái tử, nhưng hết lần này đến lần khác trong mắtngười ta lại không có ta, vấp phải trắc trở mấy phen, ngược lại rơi vàobẫy rập, phá thân, thân thể tàn tạ, may mắn có một Lãnh Thiệu Trácnguyện ý thu nhận ta. Kết quả là, tuy ta sống lâu nhất, nhưng đến cùngvẫn không hạnh phúc bằng Thất muội. Mặc dù muội ấy chết rồi, nhưng cũngđã có đầy đủ, người thuộc về muội ấy, tình nghĩa của muội ấy, tình yêucủa muội ấy. Muội ấy là người duy nhất sống được tùy ý nhất trong số các công chúa hoàng thất, chết cũng do chính mình quyết định.”
Vân Thiển Nguyệt không nói lời nào, Thất công chúa đích thật đã làm hết tất cả những chuyện mà tẩu ấy muốn làm.
“Vì sao không tới ngồi? Sợ ta ảnh hưởng tới tâm tình của hai ngườisao? Yên tâm, ta không nói tới muội ấy nữa, người cũng đã chết rồi, lạinói những thứ kia còn có tác dụng gì.” Lục công chúa thu hồi cảm xúc, nở một nụ cười hiếm hoi thoáng qua.
Vân Thiển Nguyệt nghe vậy liền nhìn qua Dung Phong, thấy huynh ấy gật đầu, hai người cùng đi đến đình.
Đi vào trong đình, thu dù, hai người ngồi đối diện Lục công chúa.Trên bàn đá không có đồ ăn, chỉ có hai bầu rượu, một bầu không, một bầuđã uống hết một nửa. Lục công chúa chỉ vào rượu cười nói: “Mỗi người đều nói đây là thứ tốt, thế nhưng ta uống mấy ngày lại không thấy được,càng uống càng thanh tỉnh.”
Vân Thiển Nguyệt từ chối cho ý kiến, phất tay gọi một tên thị vệ tới, nói một câu, thị vệ kia rời đi, không lâu sau, có người đưa tới hai bầu rượu và chút thức ăn.
Vân Thiển Nguyệt cầm một bầu rượu đặt ở trước mặt Dung Phong, bầu còn lại thì đặt ở trước mặt mình.
Lục công chúa nhìn nàng, cười nói: “Lúc trước khi ngươi đại hôn, aicó thể nghĩ tới một ngày nào đó ngươi sẽ ngồi ở đây chứ? Chỉ sợ chínhngươi cũng không nghĩ tới đi? Rốt cuộc hôm nay đã ứng nghiệm lời hai vịĐế sư đã nói.”
Vân Thiển Nguyệt “A?” một tiếng, “Đế sư nói gì về ta?”
“Ngày hai vị Đế sư vào kinh, đi Vinh Vương phủ khám nghiệm tử thi cho đứa bé kia trở về, khẳng định chắc chắn nói với Dạ Khinh Nhiễm: Đứa béđó chắc chắn không phải Dạ Thiên Tứ, nhưng không biết vì sao mà họ cũngkhông có biện pháp đánh vỡ vòng phòng hộ trên người nó. Hoàng thượngnói: Đã như vậy, liền quên đi. Hai vị Đế sư còn nói: Có điều cũng khôngtính đã đi một chuyến tay không, ít nhất đã để cho họ thấy được nữ chủnhân tương lai của Dạ thị.”
Vân Thiển Nguyệt nhướng mày.
“Lúc đó đương nhiên ta không có ở đó, chuyện thế này tất nhiên sẽkhông để cho ta nghe được. Mà là Dạ Khinh Noãn, có một ngày uống rượu ởđây, đúng lúc ta không ngủ được, ngẫu nhiên nghe nàng ta nói với ta saukhi say, lúc đó nàng ta vừa khóc vừa cười, hôm nay có lẽ, nàng ta cũngchỉ là con gái Dạ thị mà thôi, cũng không hạnh phúc hơn ai cả. Mặc dùPhụ hoàng giao Ám Phượng cho nàng ta, nhưng nàng ta cũng phải thừa nhậnnhiều hơn.” Lục công chúa nói.
Vân Thiển Nguyệt nghe vậy cũng không để ý.
Lục công chúa nhìn nàng, thấy thần sắc nàng ấy nhàn nhạt, giống nhưvô luận nàng nói cái gì, thì nàng ấy cũng không thay đổi khí sắc, ở giữa đất trời, lại giống như không có gì có thể hù dọa tâm tình của nàngấy, khiến cho nàng ấy mất một tấc vuông. Nàng cúi đầu xuống, đến cùngthì cô gái trước mặt cũng không phải ai đều có thể so được, mặc dù điđến tình cảnh như hôm nay, nhưng bất kỳ một cô gái nào đứng ở trước mặtnàng ấy cũng vẫn sẽ cảm thấy tự ti mặc cảm.
Lý luận nữ nhân phải sống phụ thuộc vào nam nhân từ xưa đến nay, ởtrước mặt nàng ấy, không đáng giá nhắc tới. Rời khỏi một người, nàng ấyvẫn là Vân Thiển Nguyệt, vẫn ngồi trên cao, không ai dám chọc, không aidám chạm nghịch lân của nàng ấy.
Lục công chúa trầm mặc một lát, thu hồi hết tất cả cảm xúc, ngẩngđầu, nói một cách nghiêm túc: “Vân Thiển Nguyệt, ta muốn xuất gia. Ngươi cho ta một đạo thánh chỉ xuất gia đi!”
Vân Thiển Nguyệt khẽ giật mình, nhìn Lục công chúa, ánh mắt, ngữ khícủa nàng ta không nhìn ra nửa điểm giả bộ, ánh mắt nàng liếc qua DungPhong ở bên cạnh, thấy huynh ấy cũng hơi kinh ngạc, nàng hỏi: “Vì sao?”
“Không có vì sao, chỉ cảm thấy sống không thú vị, nhưng lại không thể tự sát. Ngày đó bám theo ngươi và Thượng Quan Minh Nguyệt đến Linh Đàitự, ta nghe thấy tiếng gõ mõ, chuông sáng trống chiều, đột nhiên cảmthấy vứt bỏ hết thảy phiền não, cuộc sống như vậy vô cùng tốt, nên liềncó suy nghĩ này.” Lục công chúa nói.
“Lãnh Thiệu Trác có biết không?” Vân Thiển Nguyệt nghĩ, dù sao nàngta và Lãnh Thiệu Trác cũng đã định nhân duyên rồi, không thể tự mình chủ trương.
“Ta đã nói với hắn ta, hắn ta không đồng ý. Nhưng trong lòng ta biếtrõ, hắn ta căn bản không thích ta, lấy ta chỉ vì lúc đó thấy ta đángthương thôi. Ta cũng không thích hắn ta, lúc trước hắn ta giúp ta thoátkhỏi khốn cảnh, để ta có thể sống làm người một lần nữa. Ta đã từngnghĩ sẽ cố gắng làm vợ hắn ta cho thật tốt, nhưng hôm nay, đến cùng thìchúng ta không phải duyên phận, cần gì phải miễn cưỡng ở cùng nhau? Lỡlầm hắn ta, cũng nhấn chìm ta.” Lục công chúa nói.
Vân Thiển Nguyệt mím môi, trầm mặc một lát, mở miệng nói: “Như vậyđi! Ta kêu Lãnh Thiệu Trác tới, lời này do ngươi tự mình nói với hắn ta, nếu hắn ta đồng ý, vậy ta liền cho ngươi một đạo thánh chỉ, còn nếu hắn ta không đồng ý, thì ngươi phải nghe theo hắn ta! Mạng của ngươi là dohắn ta cứu về, nên do hắn ta định đoạt.”
Lục công chúa nghe vậy gật đầu, “Được!”
Vân Thiển Nguyệt gọi một người tới, nói một câu, người này lập tức đi đến Hiếu Thân Vương phủ.
Vân Thiển Nguyệt, Dung Phong, Lục công chúa không nói thêm gì nữa,lẳng lặng thưởng thức rượu, trong gió mát mưa phùn, mùi rượu lan tỏa bốn phía.
Nửa canh giờ sau, Lãnh Thiệu Trác đi tới đình Yên Vũ trong ngự hoaviên, vốn hắn ta vừa nghe người được Vân Thiển Nguyệt sai tới kêu, liềnvội vã chạy đến, ngay cả cái dù cũng không cầm, áo bào đều bị ướt, saukhi đến gần, nhìn thấy Lục công chúa, giống như đã hiểu rõ gì đó, lậptức dừng bước.
Lục công chúa bỗng cười, thấp giọng nói: “Vân Thiển Nguyệt, ngươixem, địa vị của ngươi ở trong lòng hắn ta đến cùng quan trọng đến cỡnào, ngay cả Hiếu Thân Vương gia đều kém, huống chi là ta. Vốn ta khôngmuốn so, cũng không nên so, nhưng bản chất bên trong của ta là kiêungạo, không muốn một ngày nào đó biến thành người đáng ghét trước kia,tranh đoạt với cái bóng của ngươi, trở nên mặt mũi đáng ghét. Huống chi, chúng ta không phải nhân duyên. Còn nhớ quẻ bói mà Mạnh bà bà đã từngcho ta không? Sinh trong Kim Lâu tước, chết trong Tuyết Băng Thiên. Áolạnh bọc thân, ý nguyện lại không thể hoàn thành. Lúc đó ta không tin,nhưng đã cuối cùng lo lắng suốt cả một mùa đông, về sau từng mùa đôngtrôi qua, ta không chết, nhưng cũng như bị lột một lớp da. Mấy ngàytrước Thất muội muội ra đi, bỗng nhiên ta cũng nghĩ thông suốt mộtchuyện.”
Vân Thiển Nguyệt nhìn Lục công chúa.
Lục công chúa cười chế giễu, “Phụ hoàng tốt của chúng ta, còn có mẫuphi của chúng ta nữa, ngươi cho rằng thân thể của ta sẽ không có chuyệngì sao?” Vừa dứt lời, nàng ấy nói: “Ta cũng không còn sống được bao lâunữa, ta cũng sẽ chết. Có lẽ sẽ chết trong băng thiên tuyết địa, nămngoái không chết, không có nghĩa là năm nay sẽ không, năm nay khôngchất, có lẽ sang năm cũng sẽ chết. Luôn luôn sẽ có một ngày phải chết,hơn nữa sẽ không quá lâu. Ngày đó ta nhìn thấy Vân Ly đau khổ, cho dù ta không yêu Lãnh Thiệu Trác như vậy, nhưng ta vẫn không muốn hắn ta đaukhổ vì cái chết của ta. Trước kia hắn ta đã làm nhiều việc ác, hôm naylà người tốt đến không thể tốt hơn.”
Vân Thiển Nguyệt trầm mặc, vươn tay đặt lên mạch của Lục công chúa.Mạch của nàng ta lại thật sự giống hệt như Thất công chúa, sắc mặt nàngâm trầm, buông tay. Khi còn sống, lão Hoàng đế bố trí bao nhiêu ván cờ,giờ đây sau khi lão ta chết đều từng bước một dựa theo ý nguyện của lãota mà mở ra. Con trai, con gái của lão ta đều là con cờ của lão ta, làmcha bất nhân, sau khi lão ta chết có từng hối hận không?
Lúc này, Lãnh Thiệu Trác đã đi tới, vừa rồi chỗ hắn ta đứng vẫn hơixa đình Yên Vũ, cho nên rốt cuộc Lục công chúa đã nói gì, hắn ta cũngkhông nghe thấy được, bây giờ chỉ mang theo một khuôn mặt nghiêm túc điđến, đi vào cũng không nhìn Vân Thiển Nguyệt, mà lập tức bắt lấy tay Lục công chúa, nói với nàng ấy: “Ta đã nói rồi, ta sẽ không đồng ý cho nàng xuất gia, ngày mai Hoàng thượng hồi cung, ta sẽ thỉnh chỉ đại hôn vớinàng.”
“Ta đã thỉnh chỉ, Vân Thiển Nguyệt đã đồng ý rồi, ngươi có nói cũngvô dụng.” Lục công chúa bỏ tay hắn ta ra, “Lãnh Thiệu Trác, ta vô tìnhvới ngươi, một lòng xuất gia, ngươi đừng ngăn cản ta hướng Phật. Ta sẽkhông gả cho ngươi.”
Lãnh Thiệu Trác bỗng dừng tay lại, nhìn qua Vân Thiển Nguyệt, “Muội đã đồng ý?”
Vân Thiển Nguyệt ngồi yên trên ghế, nhìn hai người, trong làn mưaphùn, nét mặt Lục công chúa kiên nghị, Lãnh Thiệu Trác chau mày, hắn tathật sự muốn bảo hộ Lục công chúa. Đáng tiếc đến cùng thì Lục công chúavô phúc, nàng cũng không muốn Lãnh Thiệu Trác và Lục công chúa bước theo gót chân của Vân Ly và Thất công chúa, gật đầu, bình tĩnh nói: “Ừ, tađã hạ thánh chỉ, báo cho Hoàng thượng, Hoàng thượng chấp thuận cho Lụccông chúa xuất gia, địa điểm am Thanh Vân, bái Pháp Từ sư thái làm thầy, pháp danh Tuệ Tâm.”
Chương trước
Chương sau
- Quyển 1 - Chương 1
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 1 - Chương 4
- Quyển 1 - Chương 5
- Quyển 1 - Chương 6
- Quyển 1 - Chương 7
- Quyển 1 - Chương 8
- Quyển 1 - Chương 9
- Quyển 1 - Chương 10
- Quyển 1 - Chương 11
- Quyển 1 - Chương 12
- Quyển 1 - Chương 13
- Quyển 1 - Chương 14
- Quyển 1 - Chương 15
- Quyển 1 - Chương 16
- Quyển 1 - Chương 17
- Quyển 1 - Chương 18
- Quyển 1 - Chương 19
- Quyển 1 - Chương 20
- Quyển 1 - Chương 21
- Quyển 1 - Chương 22
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 1 - Chương 24
- Quyển 1 - Chương 25
- Quyển 1 - Chương 26
- Quyển 1 - Chương 27
- Quyển 1 - Chương 28
- Quyển 1 - Chương 29
- Quyển 1 - Chương 30
- Quyển 1 - Chương 31
- Quyển 1 - Chương 32
- Quyển 1 - Chương 33
- Quyển 1 - Chương 34
- Quyển 1 - Chương 35
- Quyển 1 - Chương 36
- Quyển 1 - Chương 37
- Quyển 1 - Chương 38
- Quyển 1 - Chương 39
- Quyển 1 - Chương 40
- Quyển 1 - Chương 41
- Quyển 1 - Chương 42
- Quyển 1 - Chương 43
- Quyển 1 - Chương 44
- Quyển 1 - Chương 45
- Quyển 1 - Chương 46
- Quyển 1 - Chương 47
- Quyển 1 - Chương 48
- Quyển 1 - Chương 49
- Quyển 1 - Chương 50
- Quyển 1 - Chương 51
- Quyển 1 - Chương 52
- Quyển 1 - Chương 53
- Quyển 1 - Chương 54
- Quyển 1 - Chương 55
- Quyển 1 - Chương 56
- Quyển 1 - Chương 57
- Quyển 1 - Chương 58
- Quyển 1 - Chương 59
- Quyển 1 - Chương 60
- Quyển 1 - Chương 61
- Quyển 1 - Chương 62
- Quyển 1 - Chương 63
- Quyển 1 - Chương 64
- Quyển 1 - Chương 65
- Quyển 1 - Chương 66
- Quyển 1 - Chương 67
- Quyển 1 - Chương 68
- Quyển 1 - Chương 69: Xem cuộc vui phải trả thù lao
- Quyển 1 - Chương 70: Bội phục mười phần
- Quyển 1 - Chương 71: Lần nữa nổi tiếng
- Quyển 1 - Chương 72: Miệng nhiều người xói chảy vàng
- Quyển 1 - Chương 73: Thần cơ diệu toán
- Quyển 1 - Chương 74: Chật vật vi tiêm
- Quyển 1 - Chương 75: Thực có can đảm xuống tay!
- Quyển 1 - Chương 76: Có thể làm quốc mẫu
- Quyển 1 - Chương 77: Trở lại chốn cũ
- Quyển 1 - Chương 78: Ám sát liên hoàn
- Quyển 1 - Chương 79: Nam cương chú thuật
- Quyển 1 - Chương 80: Vào ở Hương Khuê
- Quyển 1 - Chương 81: Đồng miên cộng chẩm
- Quyển 1 - Chương 82: Thưởng tâm duyệt mục (cảnh đẹp ý vui)
- Quyển 1 - Chương 83: Cùng nhau xem cuộc vui
- Quyển 2 - Chương 1: Một chuyện vui
- Quyển 2 - Chương 2: Sáng sủa
- Quyển 2 - Chương 3: Mỹ nhân Nam Cương
- Quyển 2 - Chương 4: Vân Tiêu Phi Xa
- Quyển 2 - Chương 5: Vô cùng diễm phúc
- Quyển 2 - Chương 6: Độc nhất vô nhị
- Quyển 2 - Chương 7: Dương diệp truyền thư (lá Dương truyền thư)
- Quyển 2 - Chương 8: Giận vẫn ôn nhu
- Quyển 2 - Chương 9: Mặt phấn hoa đào
- Quyển 2 - Chương 10: Yếu đuối
- Quyển 2 - Chương 11: Tứ hôn cho ngươi
- Quyển 2 - Chương 12: Chỉ mành treo chuông
- Quyển 2 - Chương 13: Yêu cầu lập phi
- Quyển 2 - Chương 14: Đặc Biệt Tứ Hôn
- Quyển 2 - Chương 15: Nhẹ nhàng tha thứ
- Quyển 2 - Chương 16: Thích Nặng
- Quyển 2 - Chương 17: Khôi phục võ công
- Quyển 2 - Chương 18: Ôn Tuyền xuân sắc
- Quyển 2 - Chương 19: Một phòng cảnh xuân
- Quyển 2 - Chương 20: Thích không đủ
- Quyển 2 - Chương 21: Cam tâm tình nguyện
- Quyển 2 - Chương 22: Tiếp nhận Hồng các
- Quyển 2 - Chương 23: Cố ý chờ ngươi
- Quyển 2 - Chương 24: Uyên ương hí thủy
- Quyển 2 - Chương 25: Uyên ương âu yếm
- Quyển 2 - Chương 26: Cử án tề mi
- Quyển 2 - Chương 27: Tỏ tình công khai
- Quyển 2 - Chương 28: Ai thích ai hơn
- Quyển 2 - Chương 29: Lật đổ thiên hạ
- Quyển 2 - Chương 30: Cùng nhau cầu Chức Nữ được khéo tay
- Quyển 2 - Chương 31: Cuộc thi đua ngựa
- Quyển 2 - Chương 32: Có thể yêu không?
- Quyển 2 - Chương 33: Xuân về hoa nở
- Quyển 2 - Chương 34: Đàm hôn luận gả
- Quyển 2 - Chương 35: Xin chỉ ban hôn
- Quyển 2 - Chương 36: Ông trời tác hợp
- Quyển 2 - Chương 37: Sung sướng đến cực điểm
- Quyển 2 - Chương 38: Người nguyện mắc câu
- Quyển 2 - Chương 39: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 40: Đánh rớt răng cửa
- Quyển 2 - Chương 41: Gieo gió gặt bão
- Quyển 2 - Chương 42: Tín vật đính ước
- Quyển 2 - Chương 43: Phản đòn, giận hôn
- Quyển 2 - Chương 44: Tình thâm đến tận đây
- Quyển 2 - Chương 45: Cuồng nhiệt như lửa
- Quyển 2 - Chương 46: Yêu ta thật nhiều
- Quyển 2 - Chương 47: Phu xướng phụ tùy
- Quyển 2 - Chương 48: Âm kém dương sai
- Quyển 2 - Chương 49: Cao thủ quyết đấu
- Quyển 2 - Chương 50: Ta yêu Dung Cảnh
- Quyển 2 - Chương 51: Khôi phục trí nhớ
- Quyển 2 - Chương 52: Trái tim ấm áp
- Quyển 2 - Chương 53: Đón đầu gặp nhau
- Quyển 2 - Chương 54: Ngươi chính là ngươi
- Quyển 2 - Chương 55: Duyên thâm tình sâu
- Quyển 2 - Chương 56: Ôn nhu triền miên
- Quyển 2 - Chương 57: Đó là thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 58: Dám hủy thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 59: Hai phủ thông gia
- Quyển 2 - Chương 60: Tình thâm một mảnh
- Quyển 2 - Chương 61: Thiên kiều bá mị
- Quyển 2 - Chương 62: Muội muốn thì cho muội
- Quyển 2 - Chương 63: Phá giải bí mật
- Quyển 2 - Chương 64: Mười mỹ nhân
- Quyển 2 - Chương 65: Phong phiêu tuyết nguyệt
- Quyển 2 - Chương 66: Yêu sâu hơn biển
- Quyển 2 - Chương 67: Đối chọi gay gắt
- Quyển 2 - Chương 68: Động chân tình
- Quyển 2 - Chương 70: Có phu như thế thê còn cần gì
- Quyển 2 - Chương 71: Chống lại thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 72: Người thắng lớn nhất
- Quyển 2 - Chương 73: Tranh vẽ Tử Trúc
- Quyển 2 - Chương 74: Chỉ thường thôi
- Quyển 2 - Chương 75: Tương tư gần nhau
- Quyển 2 - Chương 76: Cầm tiêu tranh phong
- Quyển 2 - Chương 77: Nạp thiếp phi thê
- Quyển 2 - Chương 78: Ôn nhu lưu luyến
- Quyển 2 - Chương 79: Cả Đời Làm Phụ Nữ Có Chồng
- Quyển 2 - Chương 80: Thân mật gắn bó
- Quyển 2 - Chương 81: Ăn sạch vào bụng
- Quyển 2 - Chương 82: Tới đúng lúc
- Quyển 2 - Chương 83: Bảy mươi hai xuân*
- Quyển 2 - Chương 84: Chúng ta thử xem
- Quyển 2 - Chương 86: Đây là hạ lễ
- Quyển 2 - Chương 87: Xả thân cứu giúp
- Quyển 2 - Chương 88: Nam Lương quốc sư
- Quyển 2 - Chương 89: Chiêu làm phò mã
- Quyển 2 - Chương 90: Ngoài dự tính
- Quyển 2 - Chương 91: Khúc Phượng Cầu Hoàng
- Quyển 2 - Chương 92: Một thùng khương Sơn (khương: gừng – Sơn: núi non. Ý nói một thùng gừng có tạo hình như cảnh núi non hùng vĩ)
- Quyển 2 - Chương 94: Công tử mưu (mưu kế của công tử)
- Quyển 3 - Chương 1: Xuân sắc kiều diễm
- Quyển 3 - Chương 2: Hết sức đặc sắc
- Quyển 3 - Chương 3: Ta là phụ thân
- Quyển 3 - Chương 4: Tận dụng thời cơ
- Quyển 3 - Chương 5: Nồng đậm không thôi
- Quyển 3 - Chương 6: Tri âm tri kỷ
- Quyển 3 - Chương 7: Xuân ý tràn đầy
- Quyển 3 - Chương 8: Chỉ ức hiếp nàng
- Quyển 3 - Chương 9: Hồng tụ thiêm hương
- Quyển 3 - Chương 10: Một bước lên trời
- Quyển 3 - Chương 11: Ấn ký hoa lan
- Quyển 3 - Chương 12: Lớn lên quá mĩ rồi!
- Quyển 3 - Chương 13: Một cuộc mua bán
- Quyển 3 - Chương 14: Một đêm xuân phong
- Quyển 3 - Chương 15: Mỹ nhân tắm
- Quyển 3 - Chương 16: Thật là phong lưu
- Quyển 3 - Chương 17: Cửu trọng thiên cung
- Quyển 3 - Chương 18: Hai bí mật lớn
- Quyển 3 - Chương 19: Ôn nhu gặp mặt
- Quyển 3 - Chương 20: Tương tư tận xương
- Quyển 3 - Chương 21: Ta thích hắn
- Quyển 3 - Chương 22: Hưu thư
- Quyển 3 - Chương 23: Phối hôn cho công chúa
- Quyển 3 - Chương 24: Thỉnh chỉ gả cho
- Quyển 3 - Chương 25: Liếc mắt đưa tình
- Quyển 3 - Chương 26: Ván cờ động phòng
- Quyển 3 - Chương 27: Treo đầu dê bán thịt chó
- Quyển 3 - Chương 28: Đánh đập tàn nhẫn
- Quyển 3 - Chương 29: Phản ứng hoá học
- Quyển 3 - Chương 30: Sinh tử tương hứa* (Hứa sống chết có nhau)
- Quyển 3 - Chương 31: Thiên trường địa cửu
- Quyển 3 - Chương 32: Giải quyết dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 33: Gả ngươi cưới ngươi
- Quyển 3 - Chương 34: Thái tử thần bí
- Quyển 3 - Chương 35: Chính thức tuyên chiến
- Quyển 3 - Chương 36: Sáng tạo kỳ tích
- Quyển 3 - Chương 37: Không hề trốn tránh nữa
- Quyển 3 - Chương 38: Ta thật cao hứng
- Quyển 3 - Chương 39: Hãy yêu thật nhiều
- Quyển 3 - Chương 40: Từ hôn luận kiếm
- Quyển 3 - Chương 41: Phá phủ trầm chu (đập nồi dìm thuyền)
- Quyển 3 - Chương 42: Mất hết uy nghiêm
- Quyển 3 - Chương 43: Đỡ kiếm vì nàng
- Quyển 3 - Chương 44: Trẻ nhỏ dễ dạy
- Quyển 3 - Chương 45: Không phải nàng không cưới
- Quyển 3 - Chương 46: Tình thâm ý trọng
- Quyển 3 - Chương 47: Công tử luận nghệ (Nghệ: tài nghệ)
- Quyển 3 - Chương 48: Thật là ngoài ý muốn
- Quyển 3 - Chương 49: Ngàn dặm trở về
- Quyển 3 - Chương 50: Chỉ là quá yêu
- Quyển 3 - Chương 51: Núi ngọc sụp đổ
- Quyển 3 - Chương 52: Bách điểu triêu phượng
- Quyển 3 - Chương 53: Đúng hạn đại hôn
- Quyển 3 - Chương 54: Cưới vợ, ám sát
- Quyển 3 - Chương 55: Vạch trần bí mật
- Quyển 3 - Chương 56: Dung Cảnh trở về
- Quyển 3 - Chương 57: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 3 - Chương 58: Nguyên nhân như thế
- Quyển 3 - Chương 59: Không phụ ý khanh
- Quyển 3 - Chương 60: Tham quan học tập động phòng
- Quyển 3 - Chương 61: Tình thương của cha như núi
- Quyển 3 - Chương 62: Linh thuật huyễn dung
- Quyển 3 - Chương 63: Mười dặm hoa đào
- Quyển 3 - Chương 64: Thê tử của ta
- Quyển 3 - Chương 65: Thương Đình bại thủ
- Quyển 3 - Chương 66: Nắm càn khôn
- Quyển 3 - Chương 67: Ngàn vạn chú mục
- Quyển 3 - Chương 68: Long Đằng Hổ Khiếu
- Quyển 3 - Chương 69: Vứt bỏ không cưới
- Quyển 3 - Chương 70: Mẹ con nhận nhau
- Quyển 3 - Chương 71: Biết sai có thể thay đổi
- Quyển 3 - Chương 72: Một ngày vui vẻ
- Quyển 3 - Chương 73: Chín người đánh bài
- Quyển 3 - Chương 74: Cùng chung một chồng
- Quyển 3 - Chương 75: Tử sinh khế thoát*
- Quyển 3 - Chương 76: Xao sơn chấn hổ*
- Quyển 3 - Chương 77: Khẩn cầu hưu thê (hưu thê: bỏ vợ)
- Quyển 3 - Chương 78: Tinh Tinh Chi Hỏa (Những vì sao)
- Quyển 3 - Chương 79: Lũ quét Phượng Hoàng quan
- Quyển 3 - Chương 80: Gạo nấu thành cơm
- Quyển 3 - Chương 81: Trái tim dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 82: Không kìm lòng được
- Quyển 3 - Chương 83: Coi như viên mãn
- Quyển 3 - Chương 84: Hóa giải hiềm khích
- Quyển 3 - Chương 85: Lừa dối
- Quyển 3 - Chương 86: Cá chép vàng hóa rồng
- Quyển 3 - Chương 87: Thích đã nhiều năm
- Quyển 3 - Chương 88: Lòng dạ hiểm độc rất tốt
- Quyển 3 - Chương 89: Độc nhất vô nhị
- Quyển 3 - Chương 90: Sớm đã quen biết
- Quyển 3 - Chương 91: Tình hình cha mẹ
- Quyển 3 - Chương 92: “Trừng phạt”
- Quyển 3 - Chương 93: Xuất giá lấy chồng
- Quyển 3 - Chương 94: Cấm thuật phệ hồn
- Quyển 3 - Chương 95: Ba đạo thánh chỉ
- Quyển 3 - Chương 96: Tình sử phong lưu ướt át
- Quyển 3 - Chương 97: Diện mạo như hoa như nguyệt
- Quyển 3 - Chương 98: Cập kê, cập quan
- Quyển 3 - Chương 99: Cùng trưởng thành
- Quyển 3 - Chương 100: Được lợi không thua lỗ
- Quyển 4 - Chương 1: Hạnh phúc bình thường
- Quyển 4 - Chương 2: Tuyên đọc di chiếu
- Quyển 4 - Chương 3: Thiên lôi địa hỏa
- Quyển 4 - Chương 4: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 5: Đúng là ngu ngốc
- Quyển 4 - Chương 6: Không có lương tâm
- Quyển 4 - Chương 7: Học dĩ trí dụng*
- Quyển 4 - Chương 8: Lao sư động chúng
- Quyển 4 - Chương 9: Cắt bào đoạn nghĩa
- Quyển 4 - Chương 10: Sẽ không buông tha
- Quyển 4 - Chương 11: Ba lần rơi linh liễn
- Quyển 4 - Chương 12: Lật đổ Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 13: Giang sơn quá nặng
- Quyển 4 - Chương 14: Lạt thủ tồi hoa
- Quyển 4 - Chương 15: Đậy nắp quan tài định luận
- Quyển 4 - Chương 16: Song vương bệnh tình nguy kịch
- Quyển 4 - Chương 17: Nhận được lợi ích không nhỏ
- Quyển 4 - Chương 18: Liệu sự như thần
- Quyển 4 - Chương 19: Vô tâm trồng liễu
- Quyển 4 - Chương 20: Gặp lại người lạ
- Quyển 4 - Chương 21: Binh mã bao vây
- Quyển 4 - Chương 22: Công thành giao phong
- Quyển 4 - Chương 23: Vây khốn thương đình
- Quyển 4 - Chương 24: Từ trên trời rơi xuống
- Quyển 4 - Chương 25: Chết không có gì đáng tiếc
- Quyển 4 - Chương 26: Hành trình nam lương
- Quyển 4 - Chương 27: Thôi miên tỉnh lại
- Quyển 4 - Chương 28: Không phải ta không thể
- Quyển 4 - Chương 29: Tin đồn phấn hồng
- Quyển 4 - Chương 30: Quy tâm như mũi tên
- Quyển 4 - Chương 31: Một nắng hai sương
- Quyển 4 - Chương 32
- Quyển 4 - Chương 33: Chồn tía mây tía
- Quyển 4 - Chương 34: Hội thơ thưởng mai
- Quyển 4 - Chương 35: Chỉ thích nàng
- Quyển 4 - Chương 36: Nổi giận và hòa hảo
- Quyển 4 - Chương 37: Chung sống ngọt ngào
- Quyển 4 - Chương 38: Sơn vũ lai ý (*)
- Quyển 4 - Chương 39: Giận hủy kim y
- Quyển 4 - Chương 40: Loạn Tây Duyên
- Quyển 4 - Chương 41: Chuyện tình của Khinh Noãn
- Quyển 4 - Chương 42: Họa thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 43: Thiên hương quốc sắc
- Quyển 4 - Chương 44: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 45: Cự hôn không cưới
- Quyển 4 - Chương 46: Khúc nhạc thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 47: Độc hại quá sâu
- Quyển 4 - Chương 48: Đêm ngắm sao trời
- Quyển 4 - Chương 49: Cả triều chấn động
- Quyển 4 - Chương 50: Vui với thanh nhàn
- Quyển 4 - Chương 51
- Quyển 4 - Chương 52: Thiên hạ kinh diễm
- Quyển 4 - Chương 53: Bản ghi chép của công chúa
- Quyển 4 - Chương 54: Trăm năm lịch sử
- Quyển 4 - Chương 55: Hậu duệ của Mộ Dung gia
- Quyển 4 - Chương 56: Thái hậu lâm nguy
- Quyển 4 - Chương 57: Mưu tính từ sớm
- Quyển 4 - Chương 58: Uy thác Đế tỷ
- Quyển 4 - Chương 59: Đoán được thân phận
- Quyển 4 - Chương 60: Thiên tử giá lâm
- Quyển 4 - Chương 61: Khứu giác nhạy bén
- Quyển 4 - Chương 62: Nụ hoa sắp nở
- Quyển 4 - Chương 63: Tiệc Tất Niên đêm giao thừa
- Quyển 4 - Chương 64: Xuất kỳ bất ý (*)
- Quyển 4 - Chương 65: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 66: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 67: Nạp hỷ hạ sính (*)
- Quyển 4 - Chương 68: Thương định hôn kỳ (*)
- Quyển 4 - Chương 69: An bài liên hoàn
- Quyển 4 - Chương 70: Đêm xuân khổ đoản
- Quyển 4 - Chương 71: Qua sông đoạn cầu
- Quyển 4 - Chương 72: Tin vui liên tiếp
- Quyển 4 - Chương 73: Thượng Nguyên hoa đăng
- Quyển 4 - Chương 74: Thần linh Thiên mệnh
- Quyển 4 - Chương 75: Chân Long Phượng hiện
- Quyển 4 - Chương 76: Chàng dưới, ta trên
- Quyển 4 - Chương 77: Long phượng lại xuất hiện
- Quyển 4 - Chương 78: Đại hỷ gả cưới
- Quyển 4 - Chương 79: Đại hôn nghênh thú
- Quyển 4 - Chương 80: Tam bái thiên địa
- Quyển 4 - Chương 81: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 82: Dạ khởi binh thương
- Quyển 4 - Chương 83: Nàng dâu dâng trà
- Quyển 4 - Chương 84: Ngọc tỷ Mộ Dung thị
- Quyển 4 - Chương 85: Gan hùm mật gấu
- Quyển 4 - Chương 86: Kỳ tội đáng giết
- Quyển 4 - Chương 87: Thủ đoạn thiết huyết
- Quyển 4 - Chương 88: Lại xuất hiện di chiếu
- Quyển 4 - Chương 89: Thâm hải tàng long
- Quyển 4 - Chương 90: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 91: Ban tên Yến Quy
- Quyển 4 - Chương 92: Tân Đế đăng cơ
- Quyển 4 - Chương 93: Kinh hồn đoạt phách
- Quyển 4 - Chương 94: Đánh cược thắng thua
- Quyển 4 - Chương 95: Chàng ấy chỉ có ta
- Quyển 4 - Chương 96: Cái gì cũng tốt
- Quyển 4 - Chương 97: Giận xông vào Kim điện
- Quyển 4 - Chương 98: Đế sư Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 99: Ba quỳ tạ tội
- Quyển 4 - Chương 100: Dựng cờ tạo phản
- Quyển 4 - Chương 101: Ôm cây đợi thỏ
- Quyển 4 - Chương 102: Mưu định chế động
- Quyển 4 - Chương 103: Tràn ngập nguy cơ
- Quyển 4 - Chương 104: Liệt hỏa đốt người
- Quyển 4 - Chương 105: Khách quý ở xa tới
- Quyển 4 - Chương 106: Sự lựa chọn của Thiệu Trác
- Quyển 4 - Chương 107: Đế sư bị giết
- Quyển 4 - Chương 108: Tình Thiên Huyễn Hải
- Quyển 4 - Chương 109: Mổ bụng phanh ngực
- Quyển 4 - Chương 110
- Quyển 4 - Chương 111
- Quyển 4 - Chương 112
- Quyển 5 - Chương 1: Điều binh khiển tướng
- Quyển 5 - Chương 2: Bảo vật vô giá
- Quyển 5 - Chương 3: Thưởng mẫu đơn trong đêm
- Quyển 5 - Chương 4: Xuất binh dẹp loạn
- Quyển 5 - Chương 5: Cả nước trưng binh
- Quyển 5 - Chương 6: Bày tiệc mời khách
- Quyển 5 - Chương 7: Thuyết phục trong nháy mắt
- Quyển 5 - Chương 8: Phu thê tình thâm
- Quyển 5 - Chương 9: Quyết định thắng bại sau cùng
- Quyển 5 - Chương 10: Ngày xuân trời đẹp
- Quyển 5 - Chương 11: Vợ chồng ra trận
- Quyển 5 - Chương 12: Nhận thay ấn soái
- Quyển 5 - Chương 13: Thù Tình điểm binh
- Quyển 5 - Chương 14: Xử theo quân quy
- Quyển 5 - Chương 15: Tế cờ xuất chinh
- Quyển 5 - Chương 16: Hãnh diện
- Quyển 5 - Chương 17: Một trận chiến khai hỏa
- Quyển 5 - Chương 18: Một phòng xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 19: Tùy ý triền miên
- Quyển 5 - Chương 20: Hải đường xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 21: Mỹ nhân như hoa
- Quyển 5 - Chương 22: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 23: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 24: Tự nhận ác quả
- Quyển 5 - Chương 25: Lưỡng chiến lưỡng bại
- Quyển 5 - Chương 26: Ai biết tính kế
- Quyển 5 - Chương 27: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 5 - Chương 28: Có thù tất báo
- Quyển 5 - Chương 29: Tôn chủ Mặc các
- Quyển 5 - Chương 30: Huyết mạch truyền thừa
- Quyển 5 - Chương 31: Chiêu lừa bịp của nàng
- Quyển 5 - Chương 32: Di hồng hương diễm
- Quyển 5 - Chương 33: Thu phục Lăng gia
- Quyển 5 - Chương 34: Tiên lễ hậu binh
- Quyển 5 - Chương 35: Giành lại giang sơn
- Quyển 5 - Chương 36: Mười dặm quy nhất
- Quyển 5 - Chương 37: Đánh đòn phủ đầu
- Quyển 5 - Chương 38: Hóc lóc om sòm. Giở trò cay độc
- Quyển 5 - Chương 39: Viết hộ hưu thư
- Quyển 5 - Chương 40: Tin đồn ly hôn
- Quyển 5 - Chương 41: Mạnh mẽ ban hôn
- Quyển 5 - Chương 42: Khuynh quốc hỗ trợ
- Quyển 5 - Chương 43: Nhớ đến đau lòng
- Quyển 5 - Chương 44: Danh chính ngôn thuận
- Quyển 5 - Chương 45: Đào hoa chỉ quý
- Quyển 5 - Chương 46: Nhanh chóng thành hôn
- Quyển 5 - Chương 47: Truyền khắp thiên hạ
- Quyển 5 - Chương 48: Áo hồng rực lửa
- Quyển 5 - Chương 49: Mẫu đơn biến mất
- Quyển 5 - Chương 50: Để lại ngọc minh châu
- Quyển 5 - Chương 51: Diễm quan quần phương
- Quyển 5 - Chương 52: Nghịch thiên cải mệnh
- Quyển 5 - Chương 53: Lật Càn Khôn
- Quyển 5 - Chương 54: Vén ra mây mù
- Quyển 5 - Chương 55: Nghe triều nghị chính
- Quyển 5 - Chương 56: Phó thác cả nước
- Quyển 5 - Chương 57: Phao chuyên dẫn ngọc (*)
- Quyển 5 - Chương 58: Trên đá Tam Sinh (*)
- Quyển 5 - Chương 59: Sinh sinh không rời
- Quyển 5 - Chương 60: Một vạn khinh kỵ binh
- Quyển 5 - Chương 61: Hồng nhan họa thủy
- Quyển 5 - Chương 62: Dùng thân tự tử
- Quyển 5 - Chương 63: Nhân duyên định mệnh
- Quyển 5 - Chương 64: Chân tướng sáng tỏ
- Quyển 5 - Chương 65: Nghị hôn lập hậu
- Quyển 5 - Chương 66: Ký kết nhân duyên
- Quyển 5 - Chương 67: Tinh thần can đảm
- Quyển 5 - Chương 68: Lại nghị hôn sự
- Quyển 5 - Chương 69: Ba ngàn tình ý
- Quyển 5 - Chương 70: Nguy tại sớm tối
- Quyển 5 - Chương 71: Khởi tử hồi sinh
- Quyển 5 - Chương 72: Sinh Tử trận
- Quyển 5 - Chương 73: Hai quân giao chiến
- Quyển 5 - Chương 74: Làm vợ cả đời
- Quyển 5 - Chương 75: Cùng chung mục đích
- Quyển 5 - Chương 76: Chỉ có thể là của hắn
- Quyển 5 - Chương 77: Tương tư tận xương
- Quyển 5 - Chương 78: Không có cách nào với hắn
- Quyển 5 - Chương 79: Cởi bỏ khúc mắc
- Quyển 5 - Chương 80: Tham nghị quân sự
- Quyển 5 - Chương 81: Ngoài dự đoán của mọi người
- Quyển 5 - Chương 82: Một trận thắng
- Quyển 5 - Chương 83: Tâm nữ nhân
- Quyển 5 - Chương 84: Người đánh cờ
- Quyển 5 - Chương 85: Vui vẻ chịu đựng
- Quyển 5 - Chương 86: Tình đến chỗ sâu
- Quyển 5 - Chương 87: Quyết tâm đánh cược một lần
- Quyển 5 - Chương 88: Cường ngạnh chặn lại
- Quyển 5 - Chương 89: Bất viễn vạn dặm (*)
- Quyển 5 - Chương 90: Song sinh tử
- Quyển 5 - Chương 91: Độc nhất vô nhị
- Quyển 5 - Chương 92: Bẫy rập đính hôn
- Quyển 5 - Chương 93: Đón gió tẩy trần
- Quyển 5 - Chương 94: Máu mủ tình thâm
- Quyển 5 - Chương 95: Quân cờ chôn sâu
- Quyển 5 - Chương 96: Có thai
- Quyển 5 - Chương 97: Đêm khuya lên đường
- Quyển 5 - Chương 98: Sinh tử khóa tình
- Quyển 5 - Chương 99: Hàn trì vạn năm
- Quyển 5 - Chương 100: Thời khắc sinh tử
- Quyển 5 - Chương 101: Khói lửa luân phiên nổi lên
- Quyển 5 - Chương 102: Cùng chung nhịp thở
- Quyển 5 - Chương 103: Trận chiến Bát Hoang
- Quyển 5 - Chương 104: Hai quân kinh biến
- Quyển 5 - Chương 105: Lấy mạng đổi mạng
- Quyển 5 - Chương 106: Thảm bại hoàn toàn
- Quyển 5 - Chương 107: Chiến trường chiêu phu
- Quyển 5 - Chương 108: Tương tư mỗi ngày
- Quyển 5 - Chương 109: Cự tuyệt thu mỹ nhân
- Quyển 5 - Chương 110: Bí mật ngàn năm
- Quyển 5 - Chương 111: Khổ tận cam lai
- bình luận