Hoàn Khố Thế Tử Phi - Quyển 5 - Chương 66: Ký kết nhân duyên
Chương trước- Quyển 1 - Chương 1
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 1 - Chương 4
- Quyển 1 - Chương 5
- Quyển 1 - Chương 6
- Quyển 1 - Chương 7
- Quyển 1 - Chương 8
- Quyển 1 - Chương 9
- Quyển 1 - Chương 10
- Quyển 1 - Chương 11
- Quyển 1 - Chương 12
- Quyển 1 - Chương 13
- Quyển 1 - Chương 14
- Quyển 1 - Chương 15
- Quyển 1 - Chương 16
- Quyển 1 - Chương 17
- Quyển 1 - Chương 18
- Quyển 1 - Chương 19
- Quyển 1 - Chương 20
- Quyển 1 - Chương 21
- Quyển 1 - Chương 22
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 1 - Chương 24
- Quyển 1 - Chương 25
- Quyển 1 - Chương 26
- Quyển 1 - Chương 27
- Quyển 1 - Chương 28
- Quyển 1 - Chương 29
- Quyển 1 - Chương 30
- Quyển 1 - Chương 31
- Quyển 1 - Chương 32
- Quyển 1 - Chương 33
- Quyển 1 - Chương 34
- Quyển 1 - Chương 35
- Quyển 1 - Chương 36
- Quyển 1 - Chương 37
- Quyển 1 - Chương 38
- Quyển 1 - Chương 39
- Quyển 1 - Chương 40
- Quyển 1 - Chương 41
- Quyển 1 - Chương 42
- Quyển 1 - Chương 43
- Quyển 1 - Chương 44
- Quyển 1 - Chương 45
- Quyển 1 - Chương 46
- Quyển 1 - Chương 47
- Quyển 1 - Chương 48
- Quyển 1 - Chương 49
- Quyển 1 - Chương 50
- Quyển 1 - Chương 51
- Quyển 1 - Chương 52
- Quyển 1 - Chương 53
- Quyển 1 - Chương 54
- Quyển 1 - Chương 55
- Quyển 1 - Chương 56
- Quyển 1 - Chương 57
- Quyển 1 - Chương 58
- Quyển 1 - Chương 59
- Quyển 1 - Chương 60
- Quyển 1 - Chương 61
- Quyển 1 - Chương 62
- Quyển 1 - Chương 63
- Quyển 1 - Chương 64
- Quyển 1 - Chương 65
- Quyển 1 - Chương 66
- Quyển 1 - Chương 67
- Quyển 1 - Chương 68
- Quyển 1 - Chương 69: Xem cuộc vui phải trả thù lao
- Quyển 1 - Chương 70: Bội phục mười phần
- Quyển 1 - Chương 71: Lần nữa nổi tiếng
- Quyển 1 - Chương 72: Miệng nhiều người xói chảy vàng
- Quyển 1 - Chương 73: Thần cơ diệu toán
- Quyển 1 - Chương 74: Chật vật vi tiêm
- Quyển 1 - Chương 75: Thực có can đảm xuống tay!
- Quyển 1 - Chương 76: Có thể làm quốc mẫu
- Quyển 1 - Chương 77: Trở lại chốn cũ
- Quyển 1 - Chương 78: Ám sát liên hoàn
- Quyển 1 - Chương 79: Nam cương chú thuật
- Quyển 1 - Chương 80: Vào ở Hương Khuê
- Quyển 1 - Chương 81: Đồng miên cộng chẩm
- Quyển 1 - Chương 82: Thưởng tâm duyệt mục (cảnh đẹp ý vui)
- Quyển 1 - Chương 83: Cùng nhau xem cuộc vui
- Quyển 2 - Chương 1: Một chuyện vui
- Quyển 2 - Chương 2: Sáng sủa
- Quyển 2 - Chương 3: Mỹ nhân Nam Cương
- Quyển 2 - Chương 4: Vân Tiêu Phi Xa
- Quyển 2 - Chương 5: Vô cùng diễm phúc
- Quyển 2 - Chương 6: Độc nhất vô nhị
- Quyển 2 - Chương 7: Dương diệp truyền thư (lá Dương truyền thư)
- Quyển 2 - Chương 8: Giận vẫn ôn nhu
- Quyển 2 - Chương 9: Mặt phấn hoa đào
- Quyển 2 - Chương 10: Yếu đuối
- Quyển 2 - Chương 11: Tứ hôn cho ngươi
- Quyển 2 - Chương 12: Chỉ mành treo chuông
- Quyển 2 - Chương 13: Yêu cầu lập phi
- Quyển 2 - Chương 14: Đặc Biệt Tứ Hôn
- Quyển 2 - Chương 15: Nhẹ nhàng tha thứ
- Quyển 2 - Chương 16: Thích Nặng
- Quyển 2 - Chương 17: Khôi phục võ công
- Quyển 2 - Chương 18: Ôn Tuyền xuân sắc
- Quyển 2 - Chương 19: Một phòng cảnh xuân
- Quyển 2 - Chương 20: Thích không đủ
- Quyển 2 - Chương 21: Cam tâm tình nguyện
- Quyển 2 - Chương 22: Tiếp nhận Hồng các
- Quyển 2 - Chương 23: Cố ý chờ ngươi
- Quyển 2 - Chương 24: Uyên ương hí thủy
- Quyển 2 - Chương 25: Uyên ương âu yếm
- Quyển 2 - Chương 26: Cử án tề mi
- Quyển 2 - Chương 27: Tỏ tình công khai
- Quyển 2 - Chương 28: Ai thích ai hơn
- Quyển 2 - Chương 29: Lật đổ thiên hạ
- Quyển 2 - Chương 30: Cùng nhau cầu Chức Nữ được khéo tay
- Quyển 2 - Chương 31: Cuộc thi đua ngựa
- Quyển 2 - Chương 32: Có thể yêu không?
- Quyển 2 - Chương 33: Xuân về hoa nở
- Quyển 2 - Chương 34: Đàm hôn luận gả
- Quyển 2 - Chương 35: Xin chỉ ban hôn
- Quyển 2 - Chương 36: Ông trời tác hợp
- Quyển 2 - Chương 37: Sung sướng đến cực điểm
- Quyển 2 - Chương 38: Người nguyện mắc câu
- Quyển 2 - Chương 39: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 40: Đánh rớt răng cửa
- Quyển 2 - Chương 41: Gieo gió gặt bão
- Quyển 2 - Chương 42: Tín vật đính ước
- Quyển 2 - Chương 43: Phản đòn, giận hôn
- Quyển 2 - Chương 44: Tình thâm đến tận đây
- Quyển 2 - Chương 45: Cuồng nhiệt như lửa
- Quyển 2 - Chương 46: Yêu ta thật nhiều
- Quyển 2 - Chương 47: Phu xướng phụ tùy
- Quyển 2 - Chương 48: Âm kém dương sai
- Quyển 2 - Chương 49: Cao thủ quyết đấu
- Quyển 2 - Chương 50: Ta yêu Dung Cảnh
- Quyển 2 - Chương 51: Khôi phục trí nhớ
- Quyển 2 - Chương 52: Trái tim ấm áp
- Quyển 2 - Chương 53: Đón đầu gặp nhau
- Quyển 2 - Chương 54: Ngươi chính là ngươi
- Quyển 2 - Chương 55: Duyên thâm tình sâu
- Quyển 2 - Chương 56: Ôn nhu triền miên
- Quyển 2 - Chương 57: Đó là thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 58: Dám hủy thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 59: Hai phủ thông gia
- Quyển 2 - Chương 60: Tình thâm một mảnh
- Quyển 2 - Chương 61: Thiên kiều bá mị
- Quyển 2 - Chương 62: Muội muốn thì cho muội
- Quyển 2 - Chương 63: Phá giải bí mật
- Quyển 2 - Chương 64: Mười mỹ nhân
- Quyển 2 - Chương 65: Phong phiêu tuyết nguyệt
- Quyển 2 - Chương 66: Yêu sâu hơn biển
- Quyển 2 - Chương 67: Đối chọi gay gắt
- Quyển 2 - Chương 68: Động chân tình
- Quyển 2 - Chương 70: Có phu như thế thê còn cần gì
- Quyển 2 - Chương 71: Chống lại thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 72: Người thắng lớn nhất
- Quyển 2 - Chương 73: Tranh vẽ Tử Trúc
- Quyển 2 - Chương 74: Chỉ thường thôi
- Quyển 2 - Chương 75: Tương tư gần nhau
- Quyển 2 - Chương 76: Cầm tiêu tranh phong
- Quyển 2 - Chương 77: Nạp thiếp phi thê
- Quyển 2 - Chương 78: Ôn nhu lưu luyến
- Quyển 2 - Chương 79: Cả Đời Làm Phụ Nữ Có Chồng
- Quyển 2 - Chương 80: Thân mật gắn bó
- Quyển 2 - Chương 81: Ăn sạch vào bụng
- Quyển 2 - Chương 82: Tới đúng lúc
- Quyển 2 - Chương 83: Bảy mươi hai xuân*
- Quyển 2 - Chương 84: Chúng ta thử xem
- Quyển 2 - Chương 86: Đây là hạ lễ
- Quyển 2 - Chương 87: Xả thân cứu giúp
- Quyển 2 - Chương 88: Nam Lương quốc sư
- Quyển 2 - Chương 89: Chiêu làm phò mã
- Quyển 2 - Chương 90: Ngoài dự tính
- Quyển 2 - Chương 91: Khúc Phượng Cầu Hoàng
- Quyển 2 - Chương 92: Một thùng khương Sơn (khương: gừng – Sơn: núi non. Ý nói một thùng gừng có tạo hình như cảnh núi non hùng vĩ)
- Quyển 2 - Chương 94: Công tử mưu (mưu kế của công tử)
- Quyển 3 - Chương 1: Xuân sắc kiều diễm
- Quyển 3 - Chương 2: Hết sức đặc sắc
- Quyển 3 - Chương 3: Ta là phụ thân
- Quyển 3 - Chương 4: Tận dụng thời cơ
- Quyển 3 - Chương 5: Nồng đậm không thôi
- Quyển 3 - Chương 6: Tri âm tri kỷ
- Quyển 3 - Chương 7: Xuân ý tràn đầy
- Quyển 3 - Chương 8: Chỉ ức hiếp nàng
- Quyển 3 - Chương 9: Hồng tụ thiêm hương
- Quyển 3 - Chương 10: Một bước lên trời
- Quyển 3 - Chương 11: Ấn ký hoa lan
- Quyển 3 - Chương 12: Lớn lên quá mĩ rồi!
- Quyển 3 - Chương 13: Một cuộc mua bán
- Quyển 3 - Chương 14: Một đêm xuân phong
- Quyển 3 - Chương 15: Mỹ nhân tắm
- Quyển 3 - Chương 16: Thật là phong lưu
- Quyển 3 - Chương 17: Cửu trọng thiên cung
- Quyển 3 - Chương 18: Hai bí mật lớn
- Quyển 3 - Chương 19: Ôn nhu gặp mặt
- Quyển 3 - Chương 20: Tương tư tận xương
- Quyển 3 - Chương 21: Ta thích hắn
- Quyển 3 - Chương 22: Hưu thư
- Quyển 3 - Chương 23: Phối hôn cho công chúa
- Quyển 3 - Chương 24: Thỉnh chỉ gả cho
- Quyển 3 - Chương 25: Liếc mắt đưa tình
- Quyển 3 - Chương 26: Ván cờ động phòng
- Quyển 3 - Chương 27: Treo đầu dê bán thịt chó
- Quyển 3 - Chương 28: Đánh đập tàn nhẫn
- Quyển 3 - Chương 29: Phản ứng hoá học
- Quyển 3 - Chương 30: Sinh tử tương hứa* (Hứa sống chết có nhau)
- Quyển 3 - Chương 31: Thiên trường địa cửu
- Quyển 3 - Chương 32: Giải quyết dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 33: Gả ngươi cưới ngươi
- Quyển 3 - Chương 34: Thái tử thần bí
- Quyển 3 - Chương 35: Chính thức tuyên chiến
- Quyển 3 - Chương 36: Sáng tạo kỳ tích
- Quyển 3 - Chương 37: Không hề trốn tránh nữa
- Quyển 3 - Chương 38: Ta thật cao hứng
- Quyển 3 - Chương 39: Hãy yêu thật nhiều
- Quyển 3 - Chương 40: Từ hôn luận kiếm
- Quyển 3 - Chương 41: Phá phủ trầm chu (đập nồi dìm thuyền)
- Quyển 3 - Chương 42: Mất hết uy nghiêm
- Quyển 3 - Chương 43: Đỡ kiếm vì nàng
- Quyển 3 - Chương 44: Trẻ nhỏ dễ dạy
- Quyển 3 - Chương 45: Không phải nàng không cưới
- Quyển 3 - Chương 46: Tình thâm ý trọng
- Quyển 3 - Chương 47: Công tử luận nghệ (Nghệ: tài nghệ)
- Quyển 3 - Chương 48: Thật là ngoài ý muốn
- Quyển 3 - Chương 49: Ngàn dặm trở về
- Quyển 3 - Chương 50: Chỉ là quá yêu
- Quyển 3 - Chương 51: Núi ngọc sụp đổ
- Quyển 3 - Chương 52: Bách điểu triêu phượng
- Quyển 3 - Chương 53: Đúng hạn đại hôn
- Quyển 3 - Chương 54: Cưới vợ, ám sát
- Quyển 3 - Chương 55: Vạch trần bí mật
- Quyển 3 - Chương 56: Dung Cảnh trở về
- Quyển 3 - Chương 57: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 3 - Chương 58: Nguyên nhân như thế
- Quyển 3 - Chương 59: Không phụ ý khanh
- Quyển 3 - Chương 60: Tham quan học tập động phòng
- Quyển 3 - Chương 61: Tình thương của cha như núi
- Quyển 3 - Chương 62: Linh thuật huyễn dung
- Quyển 3 - Chương 63: Mười dặm hoa đào
- Quyển 3 - Chương 64: Thê tử của ta
- Quyển 3 - Chương 65: Thương Đình bại thủ
- Quyển 3 - Chương 66: Nắm càn khôn
- Quyển 3 - Chương 67: Ngàn vạn chú mục
- Quyển 3 - Chương 68: Long Đằng Hổ Khiếu
- Quyển 3 - Chương 69: Vứt bỏ không cưới
- Quyển 3 - Chương 70: Mẹ con nhận nhau
- Quyển 3 - Chương 71: Biết sai có thể thay đổi
- Quyển 3 - Chương 72: Một ngày vui vẻ
- Quyển 3 - Chương 73: Chín người đánh bài
- Quyển 3 - Chương 74: Cùng chung một chồng
- Quyển 3 - Chương 75: Tử sinh khế thoát*
- Quyển 3 - Chương 76: Xao sơn chấn hổ*
- Quyển 3 - Chương 77: Khẩn cầu hưu thê (hưu thê: bỏ vợ)
- Quyển 3 - Chương 78: Tinh Tinh Chi Hỏa (Những vì sao)
- Quyển 3 - Chương 79: Lũ quét Phượng Hoàng quan
- Quyển 3 - Chương 80: Gạo nấu thành cơm
- Quyển 3 - Chương 81: Trái tim dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 82: Không kìm lòng được
- Quyển 3 - Chương 83: Coi như viên mãn
- Quyển 3 - Chương 84: Hóa giải hiềm khích
- Quyển 3 - Chương 85: Lừa dối
- Quyển 3 - Chương 86: Cá chép vàng hóa rồng
- Quyển 3 - Chương 87: Thích đã nhiều năm
- Quyển 3 - Chương 88: Lòng dạ hiểm độc rất tốt
- Quyển 3 - Chương 89: Độc nhất vô nhị
- Quyển 3 - Chương 90: Sớm đã quen biết
- Quyển 3 - Chương 91: Tình hình cha mẹ
- Quyển 3 - Chương 92: “Trừng phạt”
- Quyển 3 - Chương 93: Xuất giá lấy chồng
- Quyển 3 - Chương 94: Cấm thuật phệ hồn
- Quyển 3 - Chương 95: Ba đạo thánh chỉ
- Quyển 3 - Chương 96: Tình sử phong lưu ướt át
- Quyển 3 - Chương 97: Diện mạo như hoa như nguyệt
- Quyển 3 - Chương 98: Cập kê, cập quan
- Quyển 3 - Chương 99: Cùng trưởng thành
- Quyển 3 - Chương 100: Được lợi không thua lỗ
- Quyển 4 - Chương 1: Hạnh phúc bình thường
- Quyển 4 - Chương 2: Tuyên đọc di chiếu
- Quyển 4 - Chương 3: Thiên lôi địa hỏa
- Quyển 4 - Chương 4: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 5: Đúng là ngu ngốc
- Quyển 4 - Chương 6: Không có lương tâm
- Quyển 4 - Chương 7: Học dĩ trí dụng*
- Quyển 4 - Chương 8: Lao sư động chúng
- Quyển 4 - Chương 9: Cắt bào đoạn nghĩa
- Quyển 4 - Chương 10: Sẽ không buông tha
- Quyển 4 - Chương 11: Ba lần rơi linh liễn
- Quyển 4 - Chương 12: Lật đổ Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 13: Giang sơn quá nặng
- Quyển 4 - Chương 14: Lạt thủ tồi hoa
- Quyển 4 - Chương 15: Đậy nắp quan tài định luận
- Quyển 4 - Chương 16: Song vương bệnh tình nguy kịch
- Quyển 4 - Chương 17: Nhận được lợi ích không nhỏ
- Quyển 4 - Chương 18: Liệu sự như thần
- Quyển 4 - Chương 19: Vô tâm trồng liễu
- Quyển 4 - Chương 20: Gặp lại người lạ
- Quyển 4 - Chương 21: Binh mã bao vây
- Quyển 4 - Chương 22: Công thành giao phong
- Quyển 4 - Chương 23: Vây khốn thương đình
- Quyển 4 - Chương 24: Từ trên trời rơi xuống
- Quyển 4 - Chương 25: Chết không có gì đáng tiếc
- Quyển 4 - Chương 26: Hành trình nam lương
- Quyển 4 - Chương 27: Thôi miên tỉnh lại
- Quyển 4 - Chương 28: Không phải ta không thể
- Quyển 4 - Chương 29: Tin đồn phấn hồng
- Quyển 4 - Chương 30: Quy tâm như mũi tên
- Quyển 4 - Chương 31: Một nắng hai sương
- Quyển 4 - Chương 32
- Quyển 4 - Chương 33: Chồn tía mây tía
- Quyển 4 - Chương 34: Hội thơ thưởng mai
- Quyển 4 - Chương 35: Chỉ thích nàng
- Quyển 4 - Chương 36: Nổi giận và hòa hảo
- Quyển 4 - Chương 37: Chung sống ngọt ngào
- Quyển 4 - Chương 38: Sơn vũ lai ý (*)
- Quyển 4 - Chương 39: Giận hủy kim y
- Quyển 4 - Chương 40: Loạn Tây Duyên
- Quyển 4 - Chương 41: Chuyện tình của Khinh Noãn
- Quyển 4 - Chương 42: Họa thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 43: Thiên hương quốc sắc
- Quyển 4 - Chương 44: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 45: Cự hôn không cưới
- Quyển 4 - Chương 46: Khúc nhạc thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 47: Độc hại quá sâu
- Quyển 4 - Chương 48: Đêm ngắm sao trời
- Quyển 4 - Chương 49: Cả triều chấn động
- Quyển 4 - Chương 50: Vui với thanh nhàn
- Quyển 4 - Chương 51
- Quyển 4 - Chương 52: Thiên hạ kinh diễm
- Quyển 4 - Chương 53: Bản ghi chép của công chúa
- Quyển 4 - Chương 54: Trăm năm lịch sử
- Quyển 4 - Chương 55: Hậu duệ của Mộ Dung gia
- Quyển 4 - Chương 56: Thái hậu lâm nguy
- Quyển 4 - Chương 57: Mưu tính từ sớm
- Quyển 4 - Chương 58: Uy thác Đế tỷ
- Quyển 4 - Chương 59: Đoán được thân phận
- Quyển 4 - Chương 60: Thiên tử giá lâm
- Quyển 4 - Chương 61: Khứu giác nhạy bén
- Quyển 4 - Chương 62: Nụ hoa sắp nở
- Quyển 4 - Chương 63: Tiệc Tất Niên đêm giao thừa
- Quyển 4 - Chương 64: Xuất kỳ bất ý (*)
- Quyển 4 - Chương 65: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 66: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 67: Nạp hỷ hạ sính (*)
- Quyển 4 - Chương 68: Thương định hôn kỳ (*)
- Quyển 4 - Chương 69: An bài liên hoàn
- Quyển 4 - Chương 70: Đêm xuân khổ đoản
- Quyển 4 - Chương 71: Qua sông đoạn cầu
- Quyển 4 - Chương 72: Tin vui liên tiếp
- Quyển 4 - Chương 73: Thượng Nguyên hoa đăng
- Quyển 4 - Chương 74: Thần linh Thiên mệnh
- Quyển 4 - Chương 75: Chân Long Phượng hiện
- Quyển 4 - Chương 76: Chàng dưới, ta trên
- Quyển 4 - Chương 77: Long phượng lại xuất hiện
- Quyển 4 - Chương 78: Đại hỷ gả cưới
- Quyển 4 - Chương 79: Đại hôn nghênh thú
- Quyển 4 - Chương 80: Tam bái thiên địa
- Quyển 4 - Chương 81: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 82: Dạ khởi binh thương
- Quyển 4 - Chương 83: Nàng dâu dâng trà
- Quyển 4 - Chương 84: Ngọc tỷ Mộ Dung thị
- Quyển 4 - Chương 85: Gan hùm mật gấu
- Quyển 4 - Chương 86: Kỳ tội đáng giết
- Quyển 4 - Chương 87: Thủ đoạn thiết huyết
- Quyển 4 - Chương 88: Lại xuất hiện di chiếu
- Quyển 4 - Chương 89: Thâm hải tàng long
- Quyển 4 - Chương 90: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 91: Ban tên Yến Quy
- Quyển 4 - Chương 92: Tân Đế đăng cơ
- Quyển 4 - Chương 93: Kinh hồn đoạt phách
- Quyển 4 - Chương 94: Đánh cược thắng thua
- Quyển 4 - Chương 95: Chàng ấy chỉ có ta
- Quyển 4 - Chương 96: Cái gì cũng tốt
- Quyển 4 - Chương 97: Giận xông vào Kim điện
- Quyển 4 - Chương 98: Đế sư Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 99: Ba quỳ tạ tội
- Quyển 4 - Chương 100: Dựng cờ tạo phản
- Quyển 4 - Chương 101: Ôm cây đợi thỏ
- Quyển 4 - Chương 102: Mưu định chế động
- Quyển 4 - Chương 103: Tràn ngập nguy cơ
- Quyển 4 - Chương 104: Liệt hỏa đốt người
- Quyển 4 - Chương 105: Khách quý ở xa tới
- Quyển 4 - Chương 106: Sự lựa chọn của Thiệu Trác
- Quyển 4 - Chương 107: Đế sư bị giết
- Quyển 4 - Chương 108: Tình Thiên Huyễn Hải
- Quyển 4 - Chương 109: Mổ bụng phanh ngực
- Quyển 4 - Chương 110
- Quyển 4 - Chương 111
- Quyển 4 - Chương 112
- Quyển 5 - Chương 1: Điều binh khiển tướng
- Quyển 5 - Chương 2: Bảo vật vô giá
- Quyển 5 - Chương 3: Thưởng mẫu đơn trong đêm
- Quyển 5 - Chương 4: Xuất binh dẹp loạn
- Quyển 5 - Chương 5: Cả nước trưng binh
- Quyển 5 - Chương 6: Bày tiệc mời khách
- Quyển 5 - Chương 7: Thuyết phục trong nháy mắt
- Quyển 5 - Chương 8: Phu thê tình thâm
- Quyển 5 - Chương 9: Quyết định thắng bại sau cùng
- Quyển 5 - Chương 10: Ngày xuân trời đẹp
- Quyển 5 - Chương 11: Vợ chồng ra trận
- Quyển 5 - Chương 12: Nhận thay ấn soái
- Quyển 5 - Chương 13: Thù Tình điểm binh
- Quyển 5 - Chương 14: Xử theo quân quy
- Quyển 5 - Chương 15: Tế cờ xuất chinh
- Quyển 5 - Chương 16: Hãnh diện
- Quyển 5 - Chương 17: Một trận chiến khai hỏa
- Quyển 5 - Chương 18: Một phòng xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 19: Tùy ý triền miên
- Quyển 5 - Chương 20: Hải đường xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 21: Mỹ nhân như hoa
- Quyển 5 - Chương 22: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 23: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 24: Tự nhận ác quả
- Quyển 5 - Chương 25: Lưỡng chiến lưỡng bại
- Quyển 5 - Chương 26: Ai biết tính kế
- Quyển 5 - Chương 27: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 5 - Chương 28: Có thù tất báo
- Quyển 5 - Chương 29: Tôn chủ Mặc các
- Quyển 5 - Chương 30: Huyết mạch truyền thừa
- Quyển 5 - Chương 31: Chiêu lừa bịp của nàng
- Quyển 5 - Chương 32: Di hồng hương diễm
- Quyển 5 - Chương 33: Thu phục Lăng gia
- Quyển 5 - Chương 34: Tiên lễ hậu binh
- Quyển 5 - Chương 35: Giành lại giang sơn
- Quyển 5 - Chương 36: Mười dặm quy nhất
- Quyển 5 - Chương 37: Đánh đòn phủ đầu
- Quyển 5 - Chương 38: Hóc lóc om sòm. Giở trò cay độc
- Quyển 5 - Chương 39: Viết hộ hưu thư
- Quyển 5 - Chương 40: Tin đồn ly hôn
- Quyển 5 - Chương 41: Mạnh mẽ ban hôn
- Quyển 5 - Chương 42: Khuynh quốc hỗ trợ
- Quyển 5 - Chương 43: Nhớ đến đau lòng
- Quyển 5 - Chương 44: Danh chính ngôn thuận
- Quyển 5 - Chương 45: Đào hoa chỉ quý
- Quyển 5 - Chương 46: Nhanh chóng thành hôn
- Quyển 5 - Chương 47: Truyền khắp thiên hạ
- Quyển 5 - Chương 48: Áo hồng rực lửa
- Quyển 5 - Chương 49: Mẫu đơn biến mất
- Quyển 5 - Chương 50: Để lại ngọc minh châu
- Quyển 5 - Chương 51: Diễm quan quần phương
- Quyển 5 - Chương 52: Nghịch thiên cải mệnh
- Quyển 5 - Chương 53: Lật Càn Khôn
- Quyển 5 - Chương 54: Vén ra mây mù
- Quyển 5 - Chương 55: Nghe triều nghị chính
- Quyển 5 - Chương 56: Phó thác cả nước
- Quyển 5 - Chương 57: Phao chuyên dẫn ngọc (*)
- Quyển 5 - Chương 58: Trên đá Tam Sinh (*)
- Quyển 5 - Chương 59: Sinh sinh không rời
- Quyển 5 - Chương 60: Một vạn khinh kỵ binh
- Quyển 5 - Chương 61: Hồng nhan họa thủy
- Quyển 5 - Chương 62: Dùng thân tự tử
- Quyển 5 - Chương 63: Nhân duyên định mệnh
- Quyển 5 - Chương 64: Chân tướng sáng tỏ
- Quyển 5 - Chương 65: Nghị hôn lập hậu
- Quyển 5 - Chương 66: Ký kết nhân duyên
- Quyển 5 - Chương 67: Tinh thần can đảm
- Quyển 5 - Chương 68: Lại nghị hôn sự
- Quyển 5 - Chương 69: Ba ngàn tình ý
- Quyển 5 - Chương 70: Nguy tại sớm tối
- Quyển 5 - Chương 71: Khởi tử hồi sinh
- Quyển 5 - Chương 72: Sinh Tử trận
- Quyển 5 - Chương 73: Hai quân giao chiến
- Quyển 5 - Chương 74: Làm vợ cả đời
- Quyển 5 - Chương 75: Cùng chung mục đích
- Quyển 5 - Chương 76: Chỉ có thể là của hắn
- Quyển 5 - Chương 77: Tương tư tận xương
- Quyển 5 - Chương 78: Không có cách nào với hắn
- Quyển 5 - Chương 79: Cởi bỏ khúc mắc
- Quyển 5 - Chương 80: Tham nghị quân sự
- Quyển 5 - Chương 81: Ngoài dự đoán của mọi người
- Quyển 5 - Chương 82: Một trận thắng
- Quyển 5 - Chương 83: Tâm nữ nhân
- Quyển 5 - Chương 84: Người đánh cờ
- Quyển 5 - Chương 85: Vui vẻ chịu đựng
- Quyển 5 - Chương 86: Tình đến chỗ sâu
- Quyển 5 - Chương 87: Quyết tâm đánh cược một lần
- Quyển 5 - Chương 88: Cường ngạnh chặn lại
- Quyển 5 - Chương 89: Bất viễn vạn dặm (*)
- Quyển 5 - Chương 90: Song sinh tử
- Quyển 5 - Chương 91: Độc nhất vô nhị
- Quyển 5 - Chương 92: Bẫy rập đính hôn
- Quyển 5 - Chương 93: Đón gió tẩy trần
- Quyển 5 - Chương 94: Máu mủ tình thâm
- Quyển 5 - Chương 95: Quân cờ chôn sâu
- Quyển 5 - Chương 96: Có thai
- Quyển 5 - Chương 97: Đêm khuya lên đường
- Quyển 5 - Chương 98: Sinh tử khóa tình
- Quyển 5 - Chương 99: Hàn trì vạn năm
- Quyển 5 - Chương 100: Thời khắc sinh tử
- Quyển 5 - Chương 101: Khói lửa luân phiên nổi lên
- Quyển 5 - Chương 102: Cùng chung nhịp thở
- Quyển 5 - Chương 103: Trận chiến Bát Hoang
- Quyển 5 - Chương 104: Hai quân kinh biến
- Quyển 5 - Chương 105: Lấy mạng đổi mạng
- Quyển 5 - Chương 106: Thảm bại hoàn toàn
- Quyển 5 - Chương 107: Chiến trường chiêu phu
- Quyển 5 - Chương 108: Tương tư mỗi ngày
- Quyển 5 - Chương 109: Cự tuyệt thu mỹ nhân
- Quyển 5 - Chương 110: Bí mật ngàn năm
- Quyển 5 - Chương 111: Khổ tận cam lai
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Hoàn Khố Thế Tử Phi
Quyển 5 - Chương 66: Ký kết nhân duyên
Edit: Xuân Ái
Beta: Leticia
Trước sau có hai đạo tin khẩn cấp tám trăm dặm, nội tâm quần thần đồng loạt run lên.
Dạ Khinh Nhiễm dừng nói, ánh mắt nhìn về hướng cửa đại điện điện, sự vui vẻ trên mặt đã thu hồi, giọng nói có chút trầm xuống: “Tuyên!”
Một gã nội thị hô lớn: “Hoàng thượng có chỉ, tuyên.”
Không bao lâu sau, một binh lính chạy lên đại điện, phù một tiếng quỳ gối lên điện, bẩm báo nói: “Hoàng thượng, tám trăm dặm khẩn cấp, Bắc Cương bạo loạn.”
Lời vừa nói ra, quần thần đồng loạt cả kinh. Bắc Cương vẫn là đất tư phong của An vương Dạ Thiên Dật, trước kia vẫn luôn do An vương quản hạt, cơ hồ không chịu quy chế của triều đình, hiện tại An vương đã chết, Hoàng thượng lại không phái người khác đến Bắc Cương để cai quản, không nghĩ mới ngắn ngủn mấy ngày, Bắc Cương vậy mà phát sinh bạo loạn.
Dạ Khinh Nhiễm có chút nhướng mày: “Người nào gây ra?”
Tên lính kia lập tức nói: “Người phòng thủ bên cạnh Bắc Cương báo lại tin tức, hiện tại ở Bắc Cương có lưu truyền một câu chuyện, nói An vương bị Hoàng thượng xa lánh trong triều, mới khiến An vương bị Cảnh thế tử giết chết ở rừng hoa đào mười dặm. An vương tại Bắc Cương được dân chúng Bắc Cương kính yêu, hiện tại dân chúng Bắc Cương bạo loạn, dựng cờ muốn Hoàng thượng lấy lại công đạo cho An vương.”
Dạ Khinh Nhiễm gật gật đầu, khoát tay với tên lính kia: “Trẫm đã biết, lui ra đi.”
Tên lính kia cung kính đứng dậy, lui xuống.
Quần thần đều lộ thần sắc lo lắng, vừa mới giải quyết Lý Kỳ phản loạn ở ngàn dặm Tây Nam, hiện nay Bắc Cương lại xảy ra nội loạn, Bắc Cương lại không giống với Tây Nam xa xôi là nơi nghèo nàn cùng cực, tuy Bắc Cương đã từng được mệnh danh là miền đất nghèo, nhưng trải qua năm năm Dạ Thiên Dật đến thống trị, sớm đã khác xưa, hôm nay Bắc Cương, nói một câu không quá, có thể coi là vùng đất tốt nhất của Thiên Thánh, tuy không thể so sánh với Kinh thành phồn hoa, nhưng mưa thuận gió hòa, là thiên đường của dân chúng, năm trước phát lũ lụt nạn tuyết lớn, rất nhiều lưu dân đều dũng mãnh chạy đến Bắc Cương. Nếu nói Bắc Cương loạn, có thể nguy hại đến một phần ba giang sơn Thiên Thánh. Ánh mắt Dạ Khinh Nhiễm lướt qua quần thần, khẽ cười một tiếng với Dung Phong: “Hôn may có liên tục hai tin khẩn cấp tám trăm dặm, xem ra không phải là thời điểm bàn chuyện lập hậu rồi, Phong thế tử, thành Thanh Sơn ngươi có thể đi trợ trận, vậy đối với Bắc Cương có kế sách gì hay không?”
Dung Phong thấy sắc mặt mỉm cười của Dạ Khinh Nhiễm, lại nhìn thoáng Vân Thiển Nguyệt, thấy nàng cũng mỉm cười nhìn qua hắn, tựa hồ hai người không để ý mấy đến phản loạn ở Bắc Cương không để ý mấy, sắc mặt hắn không tốt mà nói,: “Tuy Bắc Cương vẫn do An vương thống trị, nhưng khi trước Thiển Nguyệt tiểu thư trợ giúp An vương năm năm, tham gia sâu vào sự tình Bắc Cương. Ở đất phong Bắc Cương có rất nhiều thủ hạ của An vương đều gặp Thiển Nguyệt tiểu thư, có lẽ Thiển Nguyệt tiểu thư có biện pháp ứng đối bạo loạn ở Bắc Cương. Thần cho rằng, hai chuyện này, tuy là chuyện lớn, nhưng có thể giải quyết, không ảnh hưởng đến chuyện Hoàng thượng lập Hậu.”
Dạ Khinh Nhiễm “Ah?” một tiếng, cười nhìn Dung Phong.
Dung Phong nhìn Dạ Khinh Nhiễm, nói rõ từng câu từng chữ: “Quốc sự gia sự thiên hạ sự, Hoàng thượng nhanh chóng hạ chỉ, sau khi lập Thiển Nguyệt tiểu thư làm Hậu, Thiển Nguyệt tiểu thư mới danh chính ngôn thuận trở thành mẫu nghi thiên hạ, ra sách lược cho Bắc Cương.”
“Xem ra hôm nay Phong thế tử không đạt được mục đích không bỏ qua rồi.” Dạ Khinh Nhiễm nghiêng đầu nhìn về Vân Thiển Nguyệt, buồn cười nói.
Vân Thiển Nguyệt nhìn Dung Phong, cười gật đầu nói: “Đối với Bắc Cương, ta thật sự có sách lược.”
Dung Phong lại một lần nữa thỉnh chỉ: “Thỉnh Hoàng thượng lập tức hạ chỉ sắc phong! Thần nhất định vì Thiên Thánh, vì Hoàng thượng, vì Hoàng hậu cúc cung tận tụy.”
“Thỉnh Hoàng thượng lập tức hạ chỉ sắc phong! Bọn thần nhất định vì Thiên Thánh, vì Hoàng thượng, vì Hoàng hậu cúc cung tận tụy.” Cả triều thần nghe Vân Thiển Nguyệt nói có sách lược với Bắc Cương, trong lòng đồng loạt liền buông lỏng, âm thanh hữu lực thỉnh chỉ vang lên một lần nữa.
Dạ Khinh Nhiễm mấp máy môi, cười nói: “Các ái khanh đã đồng tâm hiệp lực như thế, sức mạnh như thành đồng, tâm ý thành khẩn, trẫm…”
“Báo!” Bên ngoài có một tiếng hô to.
Quần thần kích thích đồng loạt quay đầu lại, trong tâm đều nghĩ hôm nay rốt cuộc làm sao vậy?
Dạ Khinh Nhiễm dừng nói lại, bỗng nhiên cười nói: “Xem ra thời tiết hôm nay quá tốt, tin tức theo nhau đi đến, thật sự là náo nhiệt a!”
Lông mày Dung Phong không khỏi nhíu chặt.
Quần thần không nói gì, trong tâm phát ra một cỗ cảm giác quái dị, ngày xưa tảo triều, cũng không có nhiều sự tình đến vậy, hôm nay chẳng hiểu sao từng chuyện cứ nối tiếp nhau đến một chỗ? Đầu tiên là Cảnh thế tử phá được thành Thanh Sơn, sau đó dân chúng Bắc Cương vì lấy lại công đạo cho An vương mà bạo loạn, lần này lại là chuyện gì đây?
“Tuyên!” Dạ Khinh Nhiễm lười biếng ngồi ở trên ghế khoát khoát tay nói.
Nội thị một lần nữa hô to.
Không bao lâu sau, một tên lính đi vào, không phải mặc trang phục tám trăm dặm khẩn cấp, là mặc trang phục binh sĩ thủ vệ, hắn trình lên một tấm lệnh bài, quỳ gối giữa Kim điện, bẩm báo: “Hoàng thượng, Đông Hải Tử La công chúa đang ở cửa thành chờ cầu kiến.”
Dạ Khinh Nhiễm khiêu mi: “Đông Hải Tử La công chúa?”
“Đúng vậy.” Người nọ giơ lệnh bài lên nói: “Thuộc hạ đã xác nhận thân phận của nàng, là Tử La công chúa không thể nghi ngờ gì nữa.”
Dạ Khinh Nhiễm nhìn qua tấm thẻ bài kia, đưa mắt cho tên thái giám, hắn đang đứng hầu lập tức đi xuống bậc thang, mang tấm thẻ bài kia lên cho Dạ Khinh Nhiễm, Dạ Khinh Nhiễm tiếp nhận lệnh bài nhìn thoáng qua, đưa cho Vân Thiển Nguyệt ngồi bên cạnh.
Vân Thiển Nguyệt cầm lấy lệnh bài nhìn trái nhìn phải một chút, gật gật đầu: “Đúng vậy, là lệnh bài của Tử La công chúa.”
“Nàng ta tới làm gì?” Dạ Khinh Nhiễm nhíu mày.
Vân Thiển Nguyệt suy nghĩ một lát, cười nói: “Mời vào hỏi một chút là sẽ biết không phải sao.”
Dạ Khinh Nhiễm nhìn tên lính kia: “Nàng có nói ý đồ đến đây không?”
Tên lính kia lắc đầu: “Tử La công chúa không nói, nàng ta chỉ xưng mình là Tử La công chúa, trong tay có thư của Đông Hải Vương, muốn gặp Hoàng thượng.” Dứt lời hắn còn bổ sung: “Nói để Hoàng thượng tuyên gặp nàng trên Kim điện, nàng là vì quốc sự mà đến, đại biểu cho Đông Hải.”
Dạ Khinh Nhiễm ngưng lông mày, tay gõ nhẹ trên tay vịn ghế, giống như đang suy nghĩ ý đồ của Tử La công chúa đến đây, cũng không hạ chỉ tuyên gặp.
Vân Thiển Nguyệt nhớ đến Tử La dẫn một vạn binh mã đến chặn đường Dạ Khinh Nhiễm ở Mê vụ lâm, về sau bị nàng dọa đi, hôm nay lại đi đến Thiên Thánh, trong tay còn cầm thư của Đông Hải vương? Đến cùng là có chuyện gì đây?
Lúc này Dung Phong cũng không còn nhắc đến chuyện lập hậu nữa, hỏi tên lính thủ thành: “Tử La công chúa mang bao nhiêu người đến?”
“Hồi Phong thế tử, chỉ có một mình nàng.” Người kia nói.
Dung Phong quay lại nói với Dạ Khinh Nhiễm: “Hoàng thượng, nếu Tử La công chúa vì quốc sự mà đến, nói rõ trong tay có thư của Đông Hải vương, tự nhiên không thể không tuyên gặp được. Thần thỉnh chỉ ra khỏi thành nghênh đón Tử La công chúa.”
Ý của hắn chính là đi trước để do thám tình hình.
Dạ Khinh Nhiễm suy tư một lát, gật đầu, khoát tay ra lệnh cho Dung Phong: “Đã như vậy, vất vả cho Phong thế tử rồi.”
Dung Phong đứng thẳng người lên, đi ra ngoài điện. Tên lính kia cũng đứng dậy đi theo.
Dạ Khinh Nhiễm uy nghiêm khoát tay với quần thần đang quỳ trên mặt đất: “Tất cả đứng lên! Trẫm thấy hôm nay không phải là thời cơ bàn về sự tình lập hậu, vội vàng không được, ngày khác nói sau.”
Quần thần cũng biết hôm nay xem ra không được, nhất tề đứng lên.
Vân Ly và Lãnh Thiệu Trác cũng không quá tình nguyện mà đứng dậy, bọn họ nghe được từ miệng của Dung Phong nói, nếu không gả cho Dạ Khinh Nhiễm, Vân Thiển Nguyệt sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng. Cho nên, hôm nay cũng theo Dung Phong kiên trì thỉnh chỉ, nhưng bị nhiều sự tình liên tiếp đánh gãy, xem ra là không thể gấp gáp được.
Tử La công chúa đã yêu cầu gặp trước điện, trong tay nàng cầm thư của Đông Hải vương, đại biểu cho Đông Hải mà đến, tự nhiên không thể đối đãi chậm trễ được. Vì vậy, Dạ Khinh Nhiễm không cho tan triều, cả triều thần đứng ở đại điện đợi.
Qua hơn nửa canh giờ, ngoài điện truyền đến tiếng hô to: “Tử La công chúa xin yết kiến.”
Dạ Khinh Nhiễm bày ra bộ dáng uy nghiêm, trầm giọng nói: “Tuyên!”
Thái giám truyền lời ra ngoài, không bao lâu sau, Dung Phong mang theo một nữ tử mặc một thân nữ trang tiến vào đại điện. Đổi đi một thân nam trang, dung mạo của Tử La đang mặc nữ trang tuy không bằng Lạc Dao công chúa quốc sắc thiên hương, nhưng hoàn toàn hơn hẳn một đám công chúa trong cung Thiên Thánh và con gái các tiểu thư khuê các đại thần. Một thân váy hồng phấn, như một đóa hoa nở rộ, nhất là nàng có đôi mắt rất linh động, thoạt nhìn nàng hết sức xinh đẹp.
Nàng tiến vào điện, lập tức thu hút ánh mắt của quần thần.
Trong triều, đại đa số mọi người đều biết Tử La công chúa, lần thứ nhất là nàng giả nam trang, mọi người đều cho rằng là tiểu công tử đến kinh thành, suy đoán thân phận của hắn, lần thứ hai, nàng theo Lạc Ngọc đến tìm Vân Thiển Nguyệt luận kiếm, hủy bỏ hôn ước giữa Đông Hải và Cảnh thế tử, về sau Ngọc Tử Tịch đến Thiên Thánh tìm Tử La công chúa, khi đó mọi người mới giật mình hóa ra tiểu công tử là con gái, lại là Đông Hải công chúa. Khi đó vì tìm nàng, Thiên Thánh còn huyên náo một hồi, không nghĩ hôm nay lại một mình nàng xuất hiện trên đại điện.
Một đóa kiều hoa, đoan trang rực rỡ, dù không khuynh quốc, nhưng cũng có thể khuynh thành.
Trong lòng mọi người đều không khỏi nghĩ đến, Đông Hải quả nhiên là đất mỹ nhân.
“Tử La bái kiến Hoàng thượng Thiên Thánh!” Ngọc Tử La đi đến đại điện, dùng lễ nghi Đông Hải hai nước giao bang thi lễ với Dạ Khinh Nhiễm, giọng nói uyển chuyển hàm xúc, với bộ dáng côn đồ lúc trước, phảng phất như hai người khác nhau.
Dung Phong dừng bước sau lưng Ngọc Tử La, nhìn thân ảnh nàng đoan trang, sắc mặt hết sức khó coi.
Ánh mắt Dạ Khinh Nhiễm liếc xéo qua Vân Thiển Nguyệt, thấy nàng có chút nhíu mày, hắn híp mắt, giọng nói trong trẻo vang lên: “Tử La công chúa miễn lễ, một mình đến Thiên Thánh, nói rõ là đến gặp Trẫm, không biết ý của công chúa là gì?”
Ngọc Tử La đứng thẳng người lên, nhìn về phía bên trên, khuôn mặt lúc mặc nam trang tuấn mỹ tuyệt luân, lúc mặt nữ trang, nhạt thi chế phấn, nét đẹp mày ngài, hết sức xinh đẹp tuyệt trần, nàng mỉm cười, điệu bộ của công chúa một nước không chênh lệch với quý khí đoan trang của Lạc Dao, giọng nói thanh lệ: “Bổn công chúa đã mấy lần gặp Hoàng thượng, âm thầm ngưỡng mộ trong lòng, tâm tư hồn khiên mộng nhiễu, cố ý muốn gả cho ngài. Hôm nay đến đây, được sự cho phép đặc biệt của Phụ hoàng, muốn Đông Hải cùng Thiên Thánh kết thân. Ta cùng Hoàng thượng gắn bó suốt đời.”
Một lời nói ra, cả sảnh đường đều sợ hãi.
Từ xưa thấy hai nước vì mối giao bang là kết nhân duyên đấy, nhưng chưa thấy một nữ tử nào một mình đến đây để cầu thân cho mình cả. Lại còn là công chúa của một nước. Hơn nữa, còn là hôm nay, quần thần đang khuyên Hoàng thượng lập hậu.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía Ngọc Tử La, thật sự khó hình dung nàng trước kia mặc nam trang với bây giờ là cùngmột người.
Ngọc Tử La đứng đó, nhìn Dạ Khinh Nhiễm, một đôi mắt đẹp, tràn đầy thành ý khẩn thiết.
Dạ Khinh Nhiễm bỗng nhiên cười, chậm rãi nói: “Trẫm nhớ rõ mấy ngày trước Tử La công chúa dẫn đầu một vạn nhân mã chặn đường trẫm tại mê Vụ lâm, muốn tìm trẫm báo thù, một bộ dạng muốn chém giết, vì sao trong thời gian ngắn ngủn mấy ngày, liền sửa lại ước nguyện ban đầu, nói trong lòng ngưỡng mộ trẫm?”
Sắc mặt Ngọc Tử La không đổi, trong trẻo nói: “Yêu càng sâu, càng nóng vội, Hoàng thượng phải hiểu chứ? Ngày đó ta chặn đường ngươi, tự nhiên là do trong lòng ái mộ, muốn ở chung với ngươi, chặn đường không thành, đương nhiên phải xin thư hàm từ Phụ hoàng, đến Thiên Thánh rồi.”
Dạ Khinh Nhiễm “Ah?” một tiếng: “Nghe nói Tử La công chúa là luôn theo bên người Đông hải Hoa vương dạy bảo, tính tình Hoa vương khó dò, bất cần đời, thích đùa giỡn. Tử La công chúa mới gặp trẫm có vài lần, không phải là nói đùa đấy chứ?”
“Ta có thư của phụ hoàng, có đóng dấu ngọc tỷ đấy, Hoàng thượng cho rằng ta nói đùa hay sao?” Ngọc Tử La từ trong lòng lấy ra một phong thư dâng lên.
Thái giám đứng bên người Dạ Khinh Nhiễm lập tức đi xuống lấy thư.
Ngọc Tử La tránh tên thái giám kia, nói với Dạ Khinh Nhiễm: “Thư của Phụ hoàng ta, Hoàng thượng không nên tự mình xuống lấy hay sao?”
Tên thái giám kia lập tức rụt tay về, nhìn lên phía Dạ Khinh Nhiễm.
Dạ Khinh Nhiễm nhìn chằm chằm vào Ngọc Tử La, từ trên người hắn phát ra cỗ uy áp về phía nàng, quần thần bên dưới có chút chịu không nổi, thân thể phát run, mà nàng đứng ở nơi đó ngẩng đầu lên nhìn hắn, dường như không hề bị ảnh hưởng, một lát sau, Dạ Khinh Nhiễm rút uy áp, nói một tiếng ‘Được”, đi xuống thềm ngọc.
Vân Thiển Nguyệt ngồi trên ghế, không có hành động gì, sắc mặt cũng không nhìn ra cảm xúc gì.
Dạ Khinh Nhiễm đi đến trước mặt Ngọc Tử La, vươn tay ra với nàng, Ngọc Tử La cũng không làm khó gì thêm giao thư hàm trong tay cho hắn. Hắn cầm lấy rồi mở ra, đích thật là một tờ công văn, phía dưới có đóng dấu ấn tỷ của Đông Hải Vương. Hắn nhìn chằm chằm vào cái thư hàm kia trong chốc lát, quay người đi về phía long ỷ, đưa thư cho Vân Thiển Nguyệt xem.
Vân Thiển Nguyệt tiếp nhận thư, sắc mặt nhàn nhạt xem.
Ngọc Tử La tựa hồ lúc này mới nhìn đến Vân Thiển Nguyệt ngồi kế bên, nhướng mày với nàng: “Cảnh thế tử phi, dùng thân phận của ngươi, hình như không nên ngồi ở đây a? Vị trí của ngươi không phải là nên ngồi ở bên cạnh Mộ Dung hậu chủ sao?”
Vân Thiển Nguyệt ngẩng đầu nhìn La Tử Ngọc, không nói gì.
Lúc này giọng nói lạnh lùng của Dung Phong vang lên: “Cảnh thế tử cùng Cảnh thế tử phi đã hòa ly, hiện tại nàng đã không còn là Cảnh thế tử phi nữa.”
“Hòa ly?” Nàng không tin quay người lại nhìn Dung Phong, kinh ngạc nói: “Thật sao? Mấy ngày trước ta mới ở chỗ Cảnh thế tử, chính miệng hắn nói bọn hắn không có hòa ly đấy! Tin hòa ly kia là do có người bịa đặt truyền ra mà thôi.”
Sắc mặt Dung Phong khó coi, cười lạnh chất vấn: “ Tử La công chúa có ý gì? Trong lòng vừa mới nói ngưỡng mộ Hoàng thượng của ta xong, rồi lại từ chỗ của Cảnh thế tử đến. Điều này khiến cho ta không khỏi không suy nghĩ, phải chăng Tử La công chúa đã đầu phục Cảnh thế tử, dùng gian kế gì để hãm hại Hoàng Thượng. Nếu thư hòa ly là do đồn đãi, vì sao Cảnh thế tử không sớm làm sáng tỏ, hết lần này đến lần khó chờ ngươi đến đây để nói sáng tỏ.?”
“Cảnh thế tử là người tâm cao khí ngạo, không thích làm sáng tỏ, cũng không có gì là kỳ quái.” Ngọc Tử La tiếp lời Dung Phong, cười nói: “An vương vốn không có chết, Thiển Nguyệt tiểu thư nói bởi vì An vương chết nên mới rút đao khiêu chiến tuyệt tình với Cảnh thế tử? An vương chết còn có thể truyền nhầm, chuyện hòa ly bị truyền nhầm, cũng không có gì là kỳ quái đúng không?”
Dung Phong khẽ giật mình.
Quần thần đồng loạt tâm thần rùng mình, nghĩ đến An vương chưa chết? Lời này từ đâu? Từ rừng hoa đào mười dặm truyền ra tin tức, nói An vương bị Cảnh thế tử giết chết, chôn cất tại rừng hoa đào mười dặm. Lúc ấy cả triều buồn bã thảm thiết, Đức thân vương còn khóc thành tiếng, An vương phủ treo vải trắng, Thiển Nguyệt tiểu thư còn trong thời gian hôn mê, Hoàng thượng còn vì An vương mà lập nên mộ chôn quần áo và di vật, nói sau này phải đưa thi cốt của An vương về chôn cất.
Sao hôm nay Tử La công chúa nói An vương còn chưa có chết?
Tất cả mọi người đều nhìn lên Dạ Khinh Nhiễm cùng Vân Thiển Nguyệt ngồi phía trên. Khuôn mặt Dạ Khinh Nhiễm uy nghiêm, nhìn không ra cảm xúc, Vân Thiển Nguyệt nhìn thư của Đông Hải vương trong tay, cúi đầu lẳng lặng nhìn, không nhìn rõ thần sắc.
“Cảnh Thế tử phi thế mà thật sự xem thư hàm, chẳng lẽ hoài nghi đó là thư giả sao?” Ngọc Tử La nhướng mày với Vân Thiển Nguyệt.
“Thư là thật!” Vân Thiển Nguyệt buông bức thư xuống, ngẩng đầu lên, nhìn lướt qua văn võ bá quan ở phía dưới, cuối cùng ánh mắt rơi vào khuôn mặt của Ngọc Tử La, thản nhiên nói: “Hòa ly là thật sự, hôm nay ta thân tự do, không còn là Cảnh thế tử phi nữa.”
Ngọc Tử La bỗng nhiên cười: “Vấn đề này trở nên thú vị rồi, Cảnh thế tử giải thích hòa ly chỉ là do đồn đại, ngươi thì lại nói hòa ly là thật sự. Vậy chúng ta nên tin ai đây?”
“Tin ai không quan trọng, quan trọng là Tử La công chúa thật sự yêu thích Hoàng thượng của chúng ta, muốn gả cho ngài?” Vân Thiển Nguyệt nhướng mày.
“Tất nhiên là yêu thích hắn, người không thích, ta gả cho hắn làm gì?” Ngọc Tử La đương nhiên nói.
Vân Thiển Nguyệt cười nhạt một tiếng, tùy ý nói: “Đã như vậy, Hoàng thượng đáp ứng đi!”
Quần thần đồng loạt cả kinh, Dung Phong, Lãnh Thiệu Trác, Vân Ly đồng loạt biến sắc.
Quần thần đều nhìn nàng, nghĩ đến chẳng lẽ Thiển Nguyệt tiểu thư vẫn còn yêu Cảnh thế tử? Nếu không vì sao nàng đáp ứng việc Đông Hải Tử La công chúa đến thỉnh hôn, dường như không để ý tới? Nếu là nữ tử bình thường, thực sự yêu thích Hoàng thượng, làm sao có thể để Hoàng thượng đáp ứng được? Nhưng trái lại nói một cách khác, Thiển Nguyệt tiểu thư không phải là nữ tử bình thường.
“Bọn thần vừa mới thỉnh chỉ, cầu Hoàng thượng lập Thiển Nguyệt tiểu thư làm Hậu! Hoàng thượng vạn lần không thể đáp ứng yêu cầu của Đông Hải Tử La công chúa được. Huống chi Đông Hải công chúa tự mình đến đây, chỉ mang theo một phong thư của Đông Hải vương, chưa đủ làm chứng. Huống chi Ngọc Thái tử cùng Thiển Nguyệt thiểu thư qua lại thân thiết, trước đó Thiển Nguyệt tiểu thư cũng không nhận được tin tức về việc này từ Ngọc Thái tử, mặt khác có lời đồn đại, Đông Hải vương muốn thoái vị làm Thái thượng hoàng, để Ngọc thái tử kế thừa vương vị, cho nên việc này rất quan trọng, cần kiểm tra kỹ lưỡng, không thể vì một phong thư của Đông Hải vương cùng lời nói một phía của Công chúa Tử La, vội vàng quyết định.”Dung Phong ra khỏi hàng, lớn tiếng nói.
Lãnh Thiệu Trác và Vân Ly cũng ra khỏi hàng, phụ họa cho Dung Phong.
Cả triều thần văn võ liếc nhìn nhau, cũng hiểu được việc này nên cẩn trọng, hôm nay liên tiếp gặp chuyện không may, thật sự không thể tưởng tượng được, không thể không khiến lòng người cảnh giác. Nhất là Tử La công chúa đến trực tiếp phản bác phủ định thân phận của Thiển Nguyệt tiểu thư, ý nghĩa không rõ ràng, không thể đơn giản kết luận ký kết hôn sự như vậy được. Vì vây cũng đồng loạt đứng ra khỏi hàng thỉnh chỉ, nói rõ việc này phải thương nghị cẩn thận.
Dạ Khinh Nhiễm liếc mắt nhìn quần thần, thấy Ngọc Tử La tức giận nhìn Dung Phong, hắn cười nhạt một tiếng: “Trẫm cũng hiểu được việc này có lẽ nên cẩn trọng, chuyện trẫm lập hậu cũng không phải là chuyện đùa. Cần phải chậm rãi cân nhắc, thương lượng thật tốt.”
“Ngô Hoàng thánh minh!” Quần thần hô to.
Dạ Khinh Nhiễm nghiên đầu cười với Vân Thiển Nguyệt nói: “Trẫm nhớ rõ Vân vương phi Thanh di là Đông Hải công chúa, tính ra Tử La công chúa và nàng là tỷ muội. Hôm nay nàng đến Thiên Thánh rồi, một đường mệt nhọc, muội dẫn nàng xuống dưới, thay trẫm chiêu đãi nàng thật tốt!”
Vân Thiển Nguyệt gật đầu, đứng lên, nhẹ nhàng chẫm rãi đi xuống bậc thềm ngọc, cung trang thật dài kéo dài trên đất, kéo một đường vòng cung ưu mỹ, trong nháy mắt kim quang trên đại điện dường như cũng chiếu vào trên người nàng, đoan trang thanh lệ, trước kia chỉ nhìn Tử La công chúa tiến vào nhan sắc diễm lệ, hết sức tôn quý, nhưng hiện tại nàng đi xuống, cao thấp so sánh, cho dù Tử La có dốc lòng ăn mặc đẹp, hiện ra phong phạm công chúa Đông Hải, nhưng so với nàng vãn thiếu một phần khí độ thong dong cùng phong phạm mẫu nghi thiên hạ.
Giờ khắc này, trong nội tâm văn võ bá quan đồng loạt không đồng tình với Tử La, không hối hận khi hôm nay bọn họ thỉnh chỉ lập Hậu. Tuy Tử La công chúa là Đông Hải công chúa, nhưng dung mạo không sánh kịp vẻ hoa lệ của Thiển Nguyệt tiểu thư có thể làm quốc mẫu.
Beta: Leticia
Trước sau có hai đạo tin khẩn cấp tám trăm dặm, nội tâm quần thần đồng loạt run lên.
Dạ Khinh Nhiễm dừng nói, ánh mắt nhìn về hướng cửa đại điện điện, sự vui vẻ trên mặt đã thu hồi, giọng nói có chút trầm xuống: “Tuyên!”
Một gã nội thị hô lớn: “Hoàng thượng có chỉ, tuyên.”
Không bao lâu sau, một binh lính chạy lên đại điện, phù một tiếng quỳ gối lên điện, bẩm báo nói: “Hoàng thượng, tám trăm dặm khẩn cấp, Bắc Cương bạo loạn.”
Lời vừa nói ra, quần thần đồng loạt cả kinh. Bắc Cương vẫn là đất tư phong của An vương Dạ Thiên Dật, trước kia vẫn luôn do An vương quản hạt, cơ hồ không chịu quy chế của triều đình, hiện tại An vương đã chết, Hoàng thượng lại không phái người khác đến Bắc Cương để cai quản, không nghĩ mới ngắn ngủn mấy ngày, Bắc Cương vậy mà phát sinh bạo loạn.
Dạ Khinh Nhiễm có chút nhướng mày: “Người nào gây ra?”
Tên lính kia lập tức nói: “Người phòng thủ bên cạnh Bắc Cương báo lại tin tức, hiện tại ở Bắc Cương có lưu truyền một câu chuyện, nói An vương bị Hoàng thượng xa lánh trong triều, mới khiến An vương bị Cảnh thế tử giết chết ở rừng hoa đào mười dặm. An vương tại Bắc Cương được dân chúng Bắc Cương kính yêu, hiện tại dân chúng Bắc Cương bạo loạn, dựng cờ muốn Hoàng thượng lấy lại công đạo cho An vương.”
Dạ Khinh Nhiễm gật gật đầu, khoát tay với tên lính kia: “Trẫm đã biết, lui ra đi.”
Tên lính kia cung kính đứng dậy, lui xuống.
Quần thần đều lộ thần sắc lo lắng, vừa mới giải quyết Lý Kỳ phản loạn ở ngàn dặm Tây Nam, hiện nay Bắc Cương lại xảy ra nội loạn, Bắc Cương lại không giống với Tây Nam xa xôi là nơi nghèo nàn cùng cực, tuy Bắc Cương đã từng được mệnh danh là miền đất nghèo, nhưng trải qua năm năm Dạ Thiên Dật đến thống trị, sớm đã khác xưa, hôm nay Bắc Cương, nói một câu không quá, có thể coi là vùng đất tốt nhất của Thiên Thánh, tuy không thể so sánh với Kinh thành phồn hoa, nhưng mưa thuận gió hòa, là thiên đường của dân chúng, năm trước phát lũ lụt nạn tuyết lớn, rất nhiều lưu dân đều dũng mãnh chạy đến Bắc Cương. Nếu nói Bắc Cương loạn, có thể nguy hại đến một phần ba giang sơn Thiên Thánh. Ánh mắt Dạ Khinh Nhiễm lướt qua quần thần, khẽ cười một tiếng với Dung Phong: “Hôn may có liên tục hai tin khẩn cấp tám trăm dặm, xem ra không phải là thời điểm bàn chuyện lập hậu rồi, Phong thế tử, thành Thanh Sơn ngươi có thể đi trợ trận, vậy đối với Bắc Cương có kế sách gì hay không?”
Dung Phong thấy sắc mặt mỉm cười của Dạ Khinh Nhiễm, lại nhìn thoáng Vân Thiển Nguyệt, thấy nàng cũng mỉm cười nhìn qua hắn, tựa hồ hai người không để ý mấy đến phản loạn ở Bắc Cương không để ý mấy, sắc mặt hắn không tốt mà nói,: “Tuy Bắc Cương vẫn do An vương thống trị, nhưng khi trước Thiển Nguyệt tiểu thư trợ giúp An vương năm năm, tham gia sâu vào sự tình Bắc Cương. Ở đất phong Bắc Cương có rất nhiều thủ hạ của An vương đều gặp Thiển Nguyệt tiểu thư, có lẽ Thiển Nguyệt tiểu thư có biện pháp ứng đối bạo loạn ở Bắc Cương. Thần cho rằng, hai chuyện này, tuy là chuyện lớn, nhưng có thể giải quyết, không ảnh hưởng đến chuyện Hoàng thượng lập Hậu.”
Dạ Khinh Nhiễm “Ah?” một tiếng, cười nhìn Dung Phong.
Dung Phong nhìn Dạ Khinh Nhiễm, nói rõ từng câu từng chữ: “Quốc sự gia sự thiên hạ sự, Hoàng thượng nhanh chóng hạ chỉ, sau khi lập Thiển Nguyệt tiểu thư làm Hậu, Thiển Nguyệt tiểu thư mới danh chính ngôn thuận trở thành mẫu nghi thiên hạ, ra sách lược cho Bắc Cương.”
“Xem ra hôm nay Phong thế tử không đạt được mục đích không bỏ qua rồi.” Dạ Khinh Nhiễm nghiêng đầu nhìn về Vân Thiển Nguyệt, buồn cười nói.
Vân Thiển Nguyệt nhìn Dung Phong, cười gật đầu nói: “Đối với Bắc Cương, ta thật sự có sách lược.”
Dung Phong lại một lần nữa thỉnh chỉ: “Thỉnh Hoàng thượng lập tức hạ chỉ sắc phong! Thần nhất định vì Thiên Thánh, vì Hoàng thượng, vì Hoàng hậu cúc cung tận tụy.”
“Thỉnh Hoàng thượng lập tức hạ chỉ sắc phong! Bọn thần nhất định vì Thiên Thánh, vì Hoàng thượng, vì Hoàng hậu cúc cung tận tụy.” Cả triều thần nghe Vân Thiển Nguyệt nói có sách lược với Bắc Cương, trong lòng đồng loạt liền buông lỏng, âm thanh hữu lực thỉnh chỉ vang lên một lần nữa.
Dạ Khinh Nhiễm mấp máy môi, cười nói: “Các ái khanh đã đồng tâm hiệp lực như thế, sức mạnh như thành đồng, tâm ý thành khẩn, trẫm…”
“Báo!” Bên ngoài có một tiếng hô to.
Quần thần kích thích đồng loạt quay đầu lại, trong tâm đều nghĩ hôm nay rốt cuộc làm sao vậy?
Dạ Khinh Nhiễm dừng nói lại, bỗng nhiên cười nói: “Xem ra thời tiết hôm nay quá tốt, tin tức theo nhau đi đến, thật sự là náo nhiệt a!”
Lông mày Dung Phong không khỏi nhíu chặt.
Quần thần không nói gì, trong tâm phát ra một cỗ cảm giác quái dị, ngày xưa tảo triều, cũng không có nhiều sự tình đến vậy, hôm nay chẳng hiểu sao từng chuyện cứ nối tiếp nhau đến một chỗ? Đầu tiên là Cảnh thế tử phá được thành Thanh Sơn, sau đó dân chúng Bắc Cương vì lấy lại công đạo cho An vương mà bạo loạn, lần này lại là chuyện gì đây?
“Tuyên!” Dạ Khinh Nhiễm lười biếng ngồi ở trên ghế khoát khoát tay nói.
Nội thị một lần nữa hô to.
Không bao lâu sau, một tên lính đi vào, không phải mặc trang phục tám trăm dặm khẩn cấp, là mặc trang phục binh sĩ thủ vệ, hắn trình lên một tấm lệnh bài, quỳ gối giữa Kim điện, bẩm báo: “Hoàng thượng, Đông Hải Tử La công chúa đang ở cửa thành chờ cầu kiến.”
Dạ Khinh Nhiễm khiêu mi: “Đông Hải Tử La công chúa?”
“Đúng vậy.” Người nọ giơ lệnh bài lên nói: “Thuộc hạ đã xác nhận thân phận của nàng, là Tử La công chúa không thể nghi ngờ gì nữa.”
Dạ Khinh Nhiễm nhìn qua tấm thẻ bài kia, đưa mắt cho tên thái giám, hắn đang đứng hầu lập tức đi xuống bậc thang, mang tấm thẻ bài kia lên cho Dạ Khinh Nhiễm, Dạ Khinh Nhiễm tiếp nhận lệnh bài nhìn thoáng qua, đưa cho Vân Thiển Nguyệt ngồi bên cạnh.
Vân Thiển Nguyệt cầm lấy lệnh bài nhìn trái nhìn phải một chút, gật gật đầu: “Đúng vậy, là lệnh bài của Tử La công chúa.”
“Nàng ta tới làm gì?” Dạ Khinh Nhiễm nhíu mày.
Vân Thiển Nguyệt suy nghĩ một lát, cười nói: “Mời vào hỏi một chút là sẽ biết không phải sao.”
Dạ Khinh Nhiễm nhìn tên lính kia: “Nàng có nói ý đồ đến đây không?”
Tên lính kia lắc đầu: “Tử La công chúa không nói, nàng ta chỉ xưng mình là Tử La công chúa, trong tay có thư của Đông Hải Vương, muốn gặp Hoàng thượng.” Dứt lời hắn còn bổ sung: “Nói để Hoàng thượng tuyên gặp nàng trên Kim điện, nàng là vì quốc sự mà đến, đại biểu cho Đông Hải.”
Dạ Khinh Nhiễm ngưng lông mày, tay gõ nhẹ trên tay vịn ghế, giống như đang suy nghĩ ý đồ của Tử La công chúa đến đây, cũng không hạ chỉ tuyên gặp.
Vân Thiển Nguyệt nhớ đến Tử La dẫn một vạn binh mã đến chặn đường Dạ Khinh Nhiễm ở Mê vụ lâm, về sau bị nàng dọa đi, hôm nay lại đi đến Thiên Thánh, trong tay còn cầm thư của Đông Hải vương? Đến cùng là có chuyện gì đây?
Lúc này Dung Phong cũng không còn nhắc đến chuyện lập hậu nữa, hỏi tên lính thủ thành: “Tử La công chúa mang bao nhiêu người đến?”
“Hồi Phong thế tử, chỉ có một mình nàng.” Người kia nói.
Dung Phong quay lại nói với Dạ Khinh Nhiễm: “Hoàng thượng, nếu Tử La công chúa vì quốc sự mà đến, nói rõ trong tay có thư của Đông Hải vương, tự nhiên không thể không tuyên gặp được. Thần thỉnh chỉ ra khỏi thành nghênh đón Tử La công chúa.”
Ý của hắn chính là đi trước để do thám tình hình.
Dạ Khinh Nhiễm suy tư một lát, gật đầu, khoát tay ra lệnh cho Dung Phong: “Đã như vậy, vất vả cho Phong thế tử rồi.”
Dung Phong đứng thẳng người lên, đi ra ngoài điện. Tên lính kia cũng đứng dậy đi theo.
Dạ Khinh Nhiễm uy nghiêm khoát tay với quần thần đang quỳ trên mặt đất: “Tất cả đứng lên! Trẫm thấy hôm nay không phải là thời cơ bàn về sự tình lập hậu, vội vàng không được, ngày khác nói sau.”
Quần thần cũng biết hôm nay xem ra không được, nhất tề đứng lên.
Vân Ly và Lãnh Thiệu Trác cũng không quá tình nguyện mà đứng dậy, bọn họ nghe được từ miệng của Dung Phong nói, nếu không gả cho Dạ Khinh Nhiễm, Vân Thiển Nguyệt sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng. Cho nên, hôm nay cũng theo Dung Phong kiên trì thỉnh chỉ, nhưng bị nhiều sự tình liên tiếp đánh gãy, xem ra là không thể gấp gáp được.
Tử La công chúa đã yêu cầu gặp trước điện, trong tay nàng cầm thư của Đông Hải vương, đại biểu cho Đông Hải mà đến, tự nhiên không thể đối đãi chậm trễ được. Vì vậy, Dạ Khinh Nhiễm không cho tan triều, cả triều thần đứng ở đại điện đợi.
Qua hơn nửa canh giờ, ngoài điện truyền đến tiếng hô to: “Tử La công chúa xin yết kiến.”
Dạ Khinh Nhiễm bày ra bộ dáng uy nghiêm, trầm giọng nói: “Tuyên!”
Thái giám truyền lời ra ngoài, không bao lâu sau, Dung Phong mang theo một nữ tử mặc một thân nữ trang tiến vào đại điện. Đổi đi một thân nam trang, dung mạo của Tử La đang mặc nữ trang tuy không bằng Lạc Dao công chúa quốc sắc thiên hương, nhưng hoàn toàn hơn hẳn một đám công chúa trong cung Thiên Thánh và con gái các tiểu thư khuê các đại thần. Một thân váy hồng phấn, như một đóa hoa nở rộ, nhất là nàng có đôi mắt rất linh động, thoạt nhìn nàng hết sức xinh đẹp.
Nàng tiến vào điện, lập tức thu hút ánh mắt của quần thần.
Trong triều, đại đa số mọi người đều biết Tử La công chúa, lần thứ nhất là nàng giả nam trang, mọi người đều cho rằng là tiểu công tử đến kinh thành, suy đoán thân phận của hắn, lần thứ hai, nàng theo Lạc Ngọc đến tìm Vân Thiển Nguyệt luận kiếm, hủy bỏ hôn ước giữa Đông Hải và Cảnh thế tử, về sau Ngọc Tử Tịch đến Thiên Thánh tìm Tử La công chúa, khi đó mọi người mới giật mình hóa ra tiểu công tử là con gái, lại là Đông Hải công chúa. Khi đó vì tìm nàng, Thiên Thánh còn huyên náo một hồi, không nghĩ hôm nay lại một mình nàng xuất hiện trên đại điện.
Một đóa kiều hoa, đoan trang rực rỡ, dù không khuynh quốc, nhưng cũng có thể khuynh thành.
Trong lòng mọi người đều không khỏi nghĩ đến, Đông Hải quả nhiên là đất mỹ nhân.
“Tử La bái kiến Hoàng thượng Thiên Thánh!” Ngọc Tử La đi đến đại điện, dùng lễ nghi Đông Hải hai nước giao bang thi lễ với Dạ Khinh Nhiễm, giọng nói uyển chuyển hàm xúc, với bộ dáng côn đồ lúc trước, phảng phất như hai người khác nhau.
Dung Phong dừng bước sau lưng Ngọc Tử La, nhìn thân ảnh nàng đoan trang, sắc mặt hết sức khó coi.
Ánh mắt Dạ Khinh Nhiễm liếc xéo qua Vân Thiển Nguyệt, thấy nàng có chút nhíu mày, hắn híp mắt, giọng nói trong trẻo vang lên: “Tử La công chúa miễn lễ, một mình đến Thiên Thánh, nói rõ là đến gặp Trẫm, không biết ý của công chúa là gì?”
Ngọc Tử La đứng thẳng người lên, nhìn về phía bên trên, khuôn mặt lúc mặc nam trang tuấn mỹ tuyệt luân, lúc mặt nữ trang, nhạt thi chế phấn, nét đẹp mày ngài, hết sức xinh đẹp tuyệt trần, nàng mỉm cười, điệu bộ của công chúa một nước không chênh lệch với quý khí đoan trang của Lạc Dao, giọng nói thanh lệ: “Bổn công chúa đã mấy lần gặp Hoàng thượng, âm thầm ngưỡng mộ trong lòng, tâm tư hồn khiên mộng nhiễu, cố ý muốn gả cho ngài. Hôm nay đến đây, được sự cho phép đặc biệt của Phụ hoàng, muốn Đông Hải cùng Thiên Thánh kết thân. Ta cùng Hoàng thượng gắn bó suốt đời.”
Một lời nói ra, cả sảnh đường đều sợ hãi.
Từ xưa thấy hai nước vì mối giao bang là kết nhân duyên đấy, nhưng chưa thấy một nữ tử nào một mình đến đây để cầu thân cho mình cả. Lại còn là công chúa của một nước. Hơn nữa, còn là hôm nay, quần thần đang khuyên Hoàng thượng lập hậu.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía Ngọc Tử La, thật sự khó hình dung nàng trước kia mặc nam trang với bây giờ là cùngmột người.
Ngọc Tử La đứng đó, nhìn Dạ Khinh Nhiễm, một đôi mắt đẹp, tràn đầy thành ý khẩn thiết.
Dạ Khinh Nhiễm bỗng nhiên cười, chậm rãi nói: “Trẫm nhớ rõ mấy ngày trước Tử La công chúa dẫn đầu một vạn nhân mã chặn đường trẫm tại mê Vụ lâm, muốn tìm trẫm báo thù, một bộ dạng muốn chém giết, vì sao trong thời gian ngắn ngủn mấy ngày, liền sửa lại ước nguyện ban đầu, nói trong lòng ngưỡng mộ trẫm?”
Sắc mặt Ngọc Tử La không đổi, trong trẻo nói: “Yêu càng sâu, càng nóng vội, Hoàng thượng phải hiểu chứ? Ngày đó ta chặn đường ngươi, tự nhiên là do trong lòng ái mộ, muốn ở chung với ngươi, chặn đường không thành, đương nhiên phải xin thư hàm từ Phụ hoàng, đến Thiên Thánh rồi.”
Dạ Khinh Nhiễm “Ah?” một tiếng: “Nghe nói Tử La công chúa là luôn theo bên người Đông hải Hoa vương dạy bảo, tính tình Hoa vương khó dò, bất cần đời, thích đùa giỡn. Tử La công chúa mới gặp trẫm có vài lần, không phải là nói đùa đấy chứ?”
“Ta có thư của phụ hoàng, có đóng dấu ngọc tỷ đấy, Hoàng thượng cho rằng ta nói đùa hay sao?” Ngọc Tử La từ trong lòng lấy ra một phong thư dâng lên.
Thái giám đứng bên người Dạ Khinh Nhiễm lập tức đi xuống lấy thư.
Ngọc Tử La tránh tên thái giám kia, nói với Dạ Khinh Nhiễm: “Thư của Phụ hoàng ta, Hoàng thượng không nên tự mình xuống lấy hay sao?”
Tên thái giám kia lập tức rụt tay về, nhìn lên phía Dạ Khinh Nhiễm.
Dạ Khinh Nhiễm nhìn chằm chằm vào Ngọc Tử La, từ trên người hắn phát ra cỗ uy áp về phía nàng, quần thần bên dưới có chút chịu không nổi, thân thể phát run, mà nàng đứng ở nơi đó ngẩng đầu lên nhìn hắn, dường như không hề bị ảnh hưởng, một lát sau, Dạ Khinh Nhiễm rút uy áp, nói một tiếng ‘Được”, đi xuống thềm ngọc.
Vân Thiển Nguyệt ngồi trên ghế, không có hành động gì, sắc mặt cũng không nhìn ra cảm xúc gì.
Dạ Khinh Nhiễm đi đến trước mặt Ngọc Tử La, vươn tay ra với nàng, Ngọc Tử La cũng không làm khó gì thêm giao thư hàm trong tay cho hắn. Hắn cầm lấy rồi mở ra, đích thật là một tờ công văn, phía dưới có đóng dấu ấn tỷ của Đông Hải Vương. Hắn nhìn chằm chằm vào cái thư hàm kia trong chốc lát, quay người đi về phía long ỷ, đưa thư cho Vân Thiển Nguyệt xem.
Vân Thiển Nguyệt tiếp nhận thư, sắc mặt nhàn nhạt xem.
Ngọc Tử La tựa hồ lúc này mới nhìn đến Vân Thiển Nguyệt ngồi kế bên, nhướng mày với nàng: “Cảnh thế tử phi, dùng thân phận của ngươi, hình như không nên ngồi ở đây a? Vị trí của ngươi không phải là nên ngồi ở bên cạnh Mộ Dung hậu chủ sao?”
Vân Thiển Nguyệt ngẩng đầu nhìn La Tử Ngọc, không nói gì.
Lúc này giọng nói lạnh lùng của Dung Phong vang lên: “Cảnh thế tử cùng Cảnh thế tử phi đã hòa ly, hiện tại nàng đã không còn là Cảnh thế tử phi nữa.”
“Hòa ly?” Nàng không tin quay người lại nhìn Dung Phong, kinh ngạc nói: “Thật sao? Mấy ngày trước ta mới ở chỗ Cảnh thế tử, chính miệng hắn nói bọn hắn không có hòa ly đấy! Tin hòa ly kia là do có người bịa đặt truyền ra mà thôi.”
Sắc mặt Dung Phong khó coi, cười lạnh chất vấn: “ Tử La công chúa có ý gì? Trong lòng vừa mới nói ngưỡng mộ Hoàng thượng của ta xong, rồi lại từ chỗ của Cảnh thế tử đến. Điều này khiến cho ta không khỏi không suy nghĩ, phải chăng Tử La công chúa đã đầu phục Cảnh thế tử, dùng gian kế gì để hãm hại Hoàng Thượng. Nếu thư hòa ly là do đồn đãi, vì sao Cảnh thế tử không sớm làm sáng tỏ, hết lần này đến lần khó chờ ngươi đến đây để nói sáng tỏ.?”
“Cảnh thế tử là người tâm cao khí ngạo, không thích làm sáng tỏ, cũng không có gì là kỳ quái.” Ngọc Tử La tiếp lời Dung Phong, cười nói: “An vương vốn không có chết, Thiển Nguyệt tiểu thư nói bởi vì An vương chết nên mới rút đao khiêu chiến tuyệt tình với Cảnh thế tử? An vương chết còn có thể truyền nhầm, chuyện hòa ly bị truyền nhầm, cũng không có gì là kỳ quái đúng không?”
Dung Phong khẽ giật mình.
Quần thần đồng loạt tâm thần rùng mình, nghĩ đến An vương chưa chết? Lời này từ đâu? Từ rừng hoa đào mười dặm truyền ra tin tức, nói An vương bị Cảnh thế tử giết chết, chôn cất tại rừng hoa đào mười dặm. Lúc ấy cả triều buồn bã thảm thiết, Đức thân vương còn khóc thành tiếng, An vương phủ treo vải trắng, Thiển Nguyệt tiểu thư còn trong thời gian hôn mê, Hoàng thượng còn vì An vương mà lập nên mộ chôn quần áo và di vật, nói sau này phải đưa thi cốt của An vương về chôn cất.
Sao hôm nay Tử La công chúa nói An vương còn chưa có chết?
Tất cả mọi người đều nhìn lên Dạ Khinh Nhiễm cùng Vân Thiển Nguyệt ngồi phía trên. Khuôn mặt Dạ Khinh Nhiễm uy nghiêm, nhìn không ra cảm xúc, Vân Thiển Nguyệt nhìn thư của Đông Hải vương trong tay, cúi đầu lẳng lặng nhìn, không nhìn rõ thần sắc.
“Cảnh Thế tử phi thế mà thật sự xem thư hàm, chẳng lẽ hoài nghi đó là thư giả sao?” Ngọc Tử La nhướng mày với Vân Thiển Nguyệt.
“Thư là thật!” Vân Thiển Nguyệt buông bức thư xuống, ngẩng đầu lên, nhìn lướt qua văn võ bá quan ở phía dưới, cuối cùng ánh mắt rơi vào khuôn mặt của Ngọc Tử La, thản nhiên nói: “Hòa ly là thật sự, hôm nay ta thân tự do, không còn là Cảnh thế tử phi nữa.”
Ngọc Tử La bỗng nhiên cười: “Vấn đề này trở nên thú vị rồi, Cảnh thế tử giải thích hòa ly chỉ là do đồn đại, ngươi thì lại nói hòa ly là thật sự. Vậy chúng ta nên tin ai đây?”
“Tin ai không quan trọng, quan trọng là Tử La công chúa thật sự yêu thích Hoàng thượng của chúng ta, muốn gả cho ngài?” Vân Thiển Nguyệt nhướng mày.
“Tất nhiên là yêu thích hắn, người không thích, ta gả cho hắn làm gì?” Ngọc Tử La đương nhiên nói.
Vân Thiển Nguyệt cười nhạt một tiếng, tùy ý nói: “Đã như vậy, Hoàng thượng đáp ứng đi!”
Quần thần đồng loạt cả kinh, Dung Phong, Lãnh Thiệu Trác, Vân Ly đồng loạt biến sắc.
Quần thần đều nhìn nàng, nghĩ đến chẳng lẽ Thiển Nguyệt tiểu thư vẫn còn yêu Cảnh thế tử? Nếu không vì sao nàng đáp ứng việc Đông Hải Tử La công chúa đến thỉnh hôn, dường như không để ý tới? Nếu là nữ tử bình thường, thực sự yêu thích Hoàng thượng, làm sao có thể để Hoàng thượng đáp ứng được? Nhưng trái lại nói một cách khác, Thiển Nguyệt tiểu thư không phải là nữ tử bình thường.
“Bọn thần vừa mới thỉnh chỉ, cầu Hoàng thượng lập Thiển Nguyệt tiểu thư làm Hậu! Hoàng thượng vạn lần không thể đáp ứng yêu cầu của Đông Hải Tử La công chúa được. Huống chi Đông Hải công chúa tự mình đến đây, chỉ mang theo một phong thư của Đông Hải vương, chưa đủ làm chứng. Huống chi Ngọc Thái tử cùng Thiển Nguyệt thiểu thư qua lại thân thiết, trước đó Thiển Nguyệt tiểu thư cũng không nhận được tin tức về việc này từ Ngọc Thái tử, mặt khác có lời đồn đại, Đông Hải vương muốn thoái vị làm Thái thượng hoàng, để Ngọc thái tử kế thừa vương vị, cho nên việc này rất quan trọng, cần kiểm tra kỹ lưỡng, không thể vì một phong thư của Đông Hải vương cùng lời nói một phía của Công chúa Tử La, vội vàng quyết định.”Dung Phong ra khỏi hàng, lớn tiếng nói.
Lãnh Thiệu Trác và Vân Ly cũng ra khỏi hàng, phụ họa cho Dung Phong.
Cả triều thần văn võ liếc nhìn nhau, cũng hiểu được việc này nên cẩn trọng, hôm nay liên tiếp gặp chuyện không may, thật sự không thể tưởng tượng được, không thể không khiến lòng người cảnh giác. Nhất là Tử La công chúa đến trực tiếp phản bác phủ định thân phận của Thiển Nguyệt tiểu thư, ý nghĩa không rõ ràng, không thể đơn giản kết luận ký kết hôn sự như vậy được. Vì vây cũng đồng loạt đứng ra khỏi hàng thỉnh chỉ, nói rõ việc này phải thương nghị cẩn thận.
Dạ Khinh Nhiễm liếc mắt nhìn quần thần, thấy Ngọc Tử La tức giận nhìn Dung Phong, hắn cười nhạt một tiếng: “Trẫm cũng hiểu được việc này có lẽ nên cẩn trọng, chuyện trẫm lập hậu cũng không phải là chuyện đùa. Cần phải chậm rãi cân nhắc, thương lượng thật tốt.”
“Ngô Hoàng thánh minh!” Quần thần hô to.
Dạ Khinh Nhiễm nghiên đầu cười với Vân Thiển Nguyệt nói: “Trẫm nhớ rõ Vân vương phi Thanh di là Đông Hải công chúa, tính ra Tử La công chúa và nàng là tỷ muội. Hôm nay nàng đến Thiên Thánh rồi, một đường mệt nhọc, muội dẫn nàng xuống dưới, thay trẫm chiêu đãi nàng thật tốt!”
Vân Thiển Nguyệt gật đầu, đứng lên, nhẹ nhàng chẫm rãi đi xuống bậc thềm ngọc, cung trang thật dài kéo dài trên đất, kéo một đường vòng cung ưu mỹ, trong nháy mắt kim quang trên đại điện dường như cũng chiếu vào trên người nàng, đoan trang thanh lệ, trước kia chỉ nhìn Tử La công chúa tiến vào nhan sắc diễm lệ, hết sức tôn quý, nhưng hiện tại nàng đi xuống, cao thấp so sánh, cho dù Tử La có dốc lòng ăn mặc đẹp, hiện ra phong phạm công chúa Đông Hải, nhưng so với nàng vãn thiếu một phần khí độ thong dong cùng phong phạm mẫu nghi thiên hạ.
Giờ khắc này, trong nội tâm văn võ bá quan đồng loạt không đồng tình với Tử La, không hối hận khi hôm nay bọn họ thỉnh chỉ lập Hậu. Tuy Tử La công chúa là Đông Hải công chúa, nhưng dung mạo không sánh kịp vẻ hoa lệ của Thiển Nguyệt tiểu thư có thể làm quốc mẫu.
Chương trước
Chương sau
- Quyển 1 - Chương 1
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 1 - Chương 4
- Quyển 1 - Chương 5
- Quyển 1 - Chương 6
- Quyển 1 - Chương 7
- Quyển 1 - Chương 8
- Quyển 1 - Chương 9
- Quyển 1 - Chương 10
- Quyển 1 - Chương 11
- Quyển 1 - Chương 12
- Quyển 1 - Chương 13
- Quyển 1 - Chương 14
- Quyển 1 - Chương 15
- Quyển 1 - Chương 16
- Quyển 1 - Chương 17
- Quyển 1 - Chương 18
- Quyển 1 - Chương 19
- Quyển 1 - Chương 20
- Quyển 1 - Chương 21
- Quyển 1 - Chương 22
- Quyển 1 - Chương 23
- Quyển 1 - Chương 24
- Quyển 1 - Chương 25
- Quyển 1 - Chương 26
- Quyển 1 - Chương 27
- Quyển 1 - Chương 28
- Quyển 1 - Chương 29
- Quyển 1 - Chương 30
- Quyển 1 - Chương 31
- Quyển 1 - Chương 32
- Quyển 1 - Chương 33
- Quyển 1 - Chương 34
- Quyển 1 - Chương 35
- Quyển 1 - Chương 36
- Quyển 1 - Chương 37
- Quyển 1 - Chương 38
- Quyển 1 - Chương 39
- Quyển 1 - Chương 40
- Quyển 1 - Chương 41
- Quyển 1 - Chương 42
- Quyển 1 - Chương 43
- Quyển 1 - Chương 44
- Quyển 1 - Chương 45
- Quyển 1 - Chương 46
- Quyển 1 - Chương 47
- Quyển 1 - Chương 48
- Quyển 1 - Chương 49
- Quyển 1 - Chương 50
- Quyển 1 - Chương 51
- Quyển 1 - Chương 52
- Quyển 1 - Chương 53
- Quyển 1 - Chương 54
- Quyển 1 - Chương 55
- Quyển 1 - Chương 56
- Quyển 1 - Chương 57
- Quyển 1 - Chương 58
- Quyển 1 - Chương 59
- Quyển 1 - Chương 60
- Quyển 1 - Chương 61
- Quyển 1 - Chương 62
- Quyển 1 - Chương 63
- Quyển 1 - Chương 64
- Quyển 1 - Chương 65
- Quyển 1 - Chương 66
- Quyển 1 - Chương 67
- Quyển 1 - Chương 68
- Quyển 1 - Chương 69: Xem cuộc vui phải trả thù lao
- Quyển 1 - Chương 70: Bội phục mười phần
- Quyển 1 - Chương 71: Lần nữa nổi tiếng
- Quyển 1 - Chương 72: Miệng nhiều người xói chảy vàng
- Quyển 1 - Chương 73: Thần cơ diệu toán
- Quyển 1 - Chương 74: Chật vật vi tiêm
- Quyển 1 - Chương 75: Thực có can đảm xuống tay!
- Quyển 1 - Chương 76: Có thể làm quốc mẫu
- Quyển 1 - Chương 77: Trở lại chốn cũ
- Quyển 1 - Chương 78: Ám sát liên hoàn
- Quyển 1 - Chương 79: Nam cương chú thuật
- Quyển 1 - Chương 80: Vào ở Hương Khuê
- Quyển 1 - Chương 81: Đồng miên cộng chẩm
- Quyển 1 - Chương 82: Thưởng tâm duyệt mục (cảnh đẹp ý vui)
- Quyển 1 - Chương 83: Cùng nhau xem cuộc vui
- Quyển 2 - Chương 1: Một chuyện vui
- Quyển 2 - Chương 2: Sáng sủa
- Quyển 2 - Chương 3: Mỹ nhân Nam Cương
- Quyển 2 - Chương 4: Vân Tiêu Phi Xa
- Quyển 2 - Chương 5: Vô cùng diễm phúc
- Quyển 2 - Chương 6: Độc nhất vô nhị
- Quyển 2 - Chương 7: Dương diệp truyền thư (lá Dương truyền thư)
- Quyển 2 - Chương 8: Giận vẫn ôn nhu
- Quyển 2 - Chương 9: Mặt phấn hoa đào
- Quyển 2 - Chương 10: Yếu đuối
- Quyển 2 - Chương 11: Tứ hôn cho ngươi
- Quyển 2 - Chương 12: Chỉ mành treo chuông
- Quyển 2 - Chương 13: Yêu cầu lập phi
- Quyển 2 - Chương 14: Đặc Biệt Tứ Hôn
- Quyển 2 - Chương 15: Nhẹ nhàng tha thứ
- Quyển 2 - Chương 16: Thích Nặng
- Quyển 2 - Chương 17: Khôi phục võ công
- Quyển 2 - Chương 18: Ôn Tuyền xuân sắc
- Quyển 2 - Chương 19: Một phòng cảnh xuân
- Quyển 2 - Chương 20: Thích không đủ
- Quyển 2 - Chương 21: Cam tâm tình nguyện
- Quyển 2 - Chương 22: Tiếp nhận Hồng các
- Quyển 2 - Chương 23: Cố ý chờ ngươi
- Quyển 2 - Chương 24: Uyên ương hí thủy
- Quyển 2 - Chương 25: Uyên ương âu yếm
- Quyển 2 - Chương 26: Cử án tề mi
- Quyển 2 - Chương 27: Tỏ tình công khai
- Quyển 2 - Chương 28: Ai thích ai hơn
- Quyển 2 - Chương 29: Lật đổ thiên hạ
- Quyển 2 - Chương 30: Cùng nhau cầu Chức Nữ được khéo tay
- Quyển 2 - Chương 31: Cuộc thi đua ngựa
- Quyển 2 - Chương 32: Có thể yêu không?
- Quyển 2 - Chương 33: Xuân về hoa nở
- Quyển 2 - Chương 34: Đàm hôn luận gả
- Quyển 2 - Chương 35: Xin chỉ ban hôn
- Quyển 2 - Chương 36: Ông trời tác hợp
- Quyển 2 - Chương 37: Sung sướng đến cực điểm
- Quyển 2 - Chương 38: Người nguyện mắc câu
- Quyển 2 - Chương 39: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 40: Đánh rớt răng cửa
- Quyển 2 - Chương 41: Gieo gió gặt bão
- Quyển 2 - Chương 42: Tín vật đính ước
- Quyển 2 - Chương 43: Phản đòn, giận hôn
- Quyển 2 - Chương 44: Tình thâm đến tận đây
- Quyển 2 - Chương 45: Cuồng nhiệt như lửa
- Quyển 2 - Chương 46: Yêu ta thật nhiều
- Quyển 2 - Chương 47: Phu xướng phụ tùy
- Quyển 2 - Chương 48: Âm kém dương sai
- Quyển 2 - Chương 49: Cao thủ quyết đấu
- Quyển 2 - Chương 50: Ta yêu Dung Cảnh
- Quyển 2 - Chương 51: Khôi phục trí nhớ
- Quyển 2 - Chương 52: Trái tim ấm áp
- Quyển 2 - Chương 53: Đón đầu gặp nhau
- Quyển 2 - Chương 54: Ngươi chính là ngươi
- Quyển 2 - Chương 55: Duyên thâm tình sâu
- Quyển 2 - Chương 56: Ôn nhu triền miên
- Quyển 2 - Chương 57: Đó là thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 58: Dám hủy thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 59: Hai phủ thông gia
- Quyển 2 - Chương 60: Tình thâm một mảnh
- Quyển 2 - Chương 61: Thiên kiều bá mị
- Quyển 2 - Chương 62: Muội muốn thì cho muội
- Quyển 2 - Chương 63: Phá giải bí mật
- Quyển 2 - Chương 64: Mười mỹ nhân
- Quyển 2 - Chương 65: Phong phiêu tuyết nguyệt
- Quyển 2 - Chương 66: Yêu sâu hơn biển
- Quyển 2 - Chương 67: Đối chọi gay gắt
- Quyển 2 - Chương 68: Động chân tình
- Quyển 2 - Chương 70: Có phu như thế thê còn cần gì
- Quyển 2 - Chương 71: Chống lại thánh chỉ
- Quyển 2 - Chương 72: Người thắng lớn nhất
- Quyển 2 - Chương 73: Tranh vẽ Tử Trúc
- Quyển 2 - Chương 74: Chỉ thường thôi
- Quyển 2 - Chương 75: Tương tư gần nhau
- Quyển 2 - Chương 76: Cầm tiêu tranh phong
- Quyển 2 - Chương 77: Nạp thiếp phi thê
- Quyển 2 - Chương 78: Ôn nhu lưu luyến
- Quyển 2 - Chương 79: Cả Đời Làm Phụ Nữ Có Chồng
- Quyển 2 - Chương 80: Thân mật gắn bó
- Quyển 2 - Chương 81: Ăn sạch vào bụng
- Quyển 2 - Chương 82: Tới đúng lúc
- Quyển 2 - Chương 83: Bảy mươi hai xuân*
- Quyển 2 - Chương 84: Chúng ta thử xem
- Quyển 2 - Chương 86: Đây là hạ lễ
- Quyển 2 - Chương 87: Xả thân cứu giúp
- Quyển 2 - Chương 88: Nam Lương quốc sư
- Quyển 2 - Chương 89: Chiêu làm phò mã
- Quyển 2 - Chương 90: Ngoài dự tính
- Quyển 2 - Chương 91: Khúc Phượng Cầu Hoàng
- Quyển 2 - Chương 92: Một thùng khương Sơn (khương: gừng – Sơn: núi non. Ý nói một thùng gừng có tạo hình như cảnh núi non hùng vĩ)
- Quyển 2 - Chương 94: Công tử mưu (mưu kế của công tử)
- Quyển 3 - Chương 1: Xuân sắc kiều diễm
- Quyển 3 - Chương 2: Hết sức đặc sắc
- Quyển 3 - Chương 3: Ta là phụ thân
- Quyển 3 - Chương 4: Tận dụng thời cơ
- Quyển 3 - Chương 5: Nồng đậm không thôi
- Quyển 3 - Chương 6: Tri âm tri kỷ
- Quyển 3 - Chương 7: Xuân ý tràn đầy
- Quyển 3 - Chương 8: Chỉ ức hiếp nàng
- Quyển 3 - Chương 9: Hồng tụ thiêm hương
- Quyển 3 - Chương 10: Một bước lên trời
- Quyển 3 - Chương 11: Ấn ký hoa lan
- Quyển 3 - Chương 12: Lớn lên quá mĩ rồi!
- Quyển 3 - Chương 13: Một cuộc mua bán
- Quyển 3 - Chương 14: Một đêm xuân phong
- Quyển 3 - Chương 15: Mỹ nhân tắm
- Quyển 3 - Chương 16: Thật là phong lưu
- Quyển 3 - Chương 17: Cửu trọng thiên cung
- Quyển 3 - Chương 18: Hai bí mật lớn
- Quyển 3 - Chương 19: Ôn nhu gặp mặt
- Quyển 3 - Chương 20: Tương tư tận xương
- Quyển 3 - Chương 21: Ta thích hắn
- Quyển 3 - Chương 22: Hưu thư
- Quyển 3 - Chương 23: Phối hôn cho công chúa
- Quyển 3 - Chương 24: Thỉnh chỉ gả cho
- Quyển 3 - Chương 25: Liếc mắt đưa tình
- Quyển 3 - Chương 26: Ván cờ động phòng
- Quyển 3 - Chương 27: Treo đầu dê bán thịt chó
- Quyển 3 - Chương 28: Đánh đập tàn nhẫn
- Quyển 3 - Chương 29: Phản ứng hoá học
- Quyển 3 - Chương 30: Sinh tử tương hứa* (Hứa sống chết có nhau)
- Quyển 3 - Chương 31: Thiên trường địa cửu
- Quyển 3 - Chương 32: Giải quyết dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 33: Gả ngươi cưới ngươi
- Quyển 3 - Chương 34: Thái tử thần bí
- Quyển 3 - Chương 35: Chính thức tuyên chiến
- Quyển 3 - Chương 36: Sáng tạo kỳ tích
- Quyển 3 - Chương 37: Không hề trốn tránh nữa
- Quyển 3 - Chương 38: Ta thật cao hứng
- Quyển 3 - Chương 39: Hãy yêu thật nhiều
- Quyển 3 - Chương 40: Từ hôn luận kiếm
- Quyển 3 - Chương 41: Phá phủ trầm chu (đập nồi dìm thuyền)
- Quyển 3 - Chương 42: Mất hết uy nghiêm
- Quyển 3 - Chương 43: Đỡ kiếm vì nàng
- Quyển 3 - Chương 44: Trẻ nhỏ dễ dạy
- Quyển 3 - Chương 45: Không phải nàng không cưới
- Quyển 3 - Chương 46: Tình thâm ý trọng
- Quyển 3 - Chương 47: Công tử luận nghệ (Nghệ: tài nghệ)
- Quyển 3 - Chương 48: Thật là ngoài ý muốn
- Quyển 3 - Chương 49: Ngàn dặm trở về
- Quyển 3 - Chương 50: Chỉ là quá yêu
- Quyển 3 - Chương 51: Núi ngọc sụp đổ
- Quyển 3 - Chương 52: Bách điểu triêu phượng
- Quyển 3 - Chương 53: Đúng hạn đại hôn
- Quyển 3 - Chương 54: Cưới vợ, ám sát
- Quyển 3 - Chương 55: Vạch trần bí mật
- Quyển 3 - Chương 56: Dung Cảnh trở về
- Quyển 3 - Chương 57: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 3 - Chương 58: Nguyên nhân như thế
- Quyển 3 - Chương 59: Không phụ ý khanh
- Quyển 3 - Chương 60: Tham quan học tập động phòng
- Quyển 3 - Chương 61: Tình thương của cha như núi
- Quyển 3 - Chương 62: Linh thuật huyễn dung
- Quyển 3 - Chương 63: Mười dặm hoa đào
- Quyển 3 - Chương 64: Thê tử của ta
- Quyển 3 - Chương 65: Thương Đình bại thủ
- Quyển 3 - Chương 66: Nắm càn khôn
- Quyển 3 - Chương 67: Ngàn vạn chú mục
- Quyển 3 - Chương 68: Long Đằng Hổ Khiếu
- Quyển 3 - Chương 69: Vứt bỏ không cưới
- Quyển 3 - Chương 70: Mẹ con nhận nhau
- Quyển 3 - Chương 71: Biết sai có thể thay đổi
- Quyển 3 - Chương 72: Một ngày vui vẻ
- Quyển 3 - Chương 73: Chín người đánh bài
- Quyển 3 - Chương 74: Cùng chung một chồng
- Quyển 3 - Chương 75: Tử sinh khế thoát*
- Quyển 3 - Chương 76: Xao sơn chấn hổ*
- Quyển 3 - Chương 77: Khẩn cầu hưu thê (hưu thê: bỏ vợ)
- Quyển 3 - Chương 78: Tinh Tinh Chi Hỏa (Những vì sao)
- Quyển 3 - Chương 79: Lũ quét Phượng Hoàng quan
- Quyển 3 - Chương 80: Gạo nấu thành cơm
- Quyển 3 - Chương 81: Trái tim dứt khoát
- Quyển 3 - Chương 82: Không kìm lòng được
- Quyển 3 - Chương 83: Coi như viên mãn
- Quyển 3 - Chương 84: Hóa giải hiềm khích
- Quyển 3 - Chương 85: Lừa dối
- Quyển 3 - Chương 86: Cá chép vàng hóa rồng
- Quyển 3 - Chương 87: Thích đã nhiều năm
- Quyển 3 - Chương 88: Lòng dạ hiểm độc rất tốt
- Quyển 3 - Chương 89: Độc nhất vô nhị
- Quyển 3 - Chương 90: Sớm đã quen biết
- Quyển 3 - Chương 91: Tình hình cha mẹ
- Quyển 3 - Chương 92: “Trừng phạt”
- Quyển 3 - Chương 93: Xuất giá lấy chồng
- Quyển 3 - Chương 94: Cấm thuật phệ hồn
- Quyển 3 - Chương 95: Ba đạo thánh chỉ
- Quyển 3 - Chương 96: Tình sử phong lưu ướt át
- Quyển 3 - Chương 97: Diện mạo như hoa như nguyệt
- Quyển 3 - Chương 98: Cập kê, cập quan
- Quyển 3 - Chương 99: Cùng trưởng thành
- Quyển 3 - Chương 100: Được lợi không thua lỗ
- Quyển 4 - Chương 1: Hạnh phúc bình thường
- Quyển 4 - Chương 2: Tuyên đọc di chiếu
- Quyển 4 - Chương 3: Thiên lôi địa hỏa
- Quyển 4 - Chương 4: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 5: Đúng là ngu ngốc
- Quyển 4 - Chương 6: Không có lương tâm
- Quyển 4 - Chương 7: Học dĩ trí dụng*
- Quyển 4 - Chương 8: Lao sư động chúng
- Quyển 4 - Chương 9: Cắt bào đoạn nghĩa
- Quyển 4 - Chương 10: Sẽ không buông tha
- Quyển 4 - Chương 11: Ba lần rơi linh liễn
- Quyển 4 - Chương 12: Lật đổ Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 13: Giang sơn quá nặng
- Quyển 4 - Chương 14: Lạt thủ tồi hoa
- Quyển 4 - Chương 15: Đậy nắp quan tài định luận
- Quyển 4 - Chương 16: Song vương bệnh tình nguy kịch
- Quyển 4 - Chương 17: Nhận được lợi ích không nhỏ
- Quyển 4 - Chương 18: Liệu sự như thần
- Quyển 4 - Chương 19: Vô tâm trồng liễu
- Quyển 4 - Chương 20: Gặp lại người lạ
- Quyển 4 - Chương 21: Binh mã bao vây
- Quyển 4 - Chương 22: Công thành giao phong
- Quyển 4 - Chương 23: Vây khốn thương đình
- Quyển 4 - Chương 24: Từ trên trời rơi xuống
- Quyển 4 - Chương 25: Chết không có gì đáng tiếc
- Quyển 4 - Chương 26: Hành trình nam lương
- Quyển 4 - Chương 27: Thôi miên tỉnh lại
- Quyển 4 - Chương 28: Không phải ta không thể
- Quyển 4 - Chương 29: Tin đồn phấn hồng
- Quyển 4 - Chương 30: Quy tâm như mũi tên
- Quyển 4 - Chương 31: Một nắng hai sương
- Quyển 4 - Chương 32
- Quyển 4 - Chương 33: Chồn tía mây tía
- Quyển 4 - Chương 34: Hội thơ thưởng mai
- Quyển 4 - Chương 35: Chỉ thích nàng
- Quyển 4 - Chương 36: Nổi giận và hòa hảo
- Quyển 4 - Chương 37: Chung sống ngọt ngào
- Quyển 4 - Chương 38: Sơn vũ lai ý (*)
- Quyển 4 - Chương 39: Giận hủy kim y
- Quyển 4 - Chương 40: Loạn Tây Duyên
- Quyển 4 - Chương 41: Chuyện tình của Khinh Noãn
- Quyển 4 - Chương 42: Họa thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 43: Thiên hương quốc sắc
- Quyển 4 - Chương 44: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 45: Cự hôn không cưới
- Quyển 4 - Chương 46: Khúc nhạc thiên hạ
- Quyển 4 - Chương 47: Độc hại quá sâu
- Quyển 4 - Chương 48: Đêm ngắm sao trời
- Quyển 4 - Chương 49: Cả triều chấn động
- Quyển 4 - Chương 50: Vui với thanh nhàn
- Quyển 4 - Chương 51
- Quyển 4 - Chương 52: Thiên hạ kinh diễm
- Quyển 4 - Chương 53: Bản ghi chép của công chúa
- Quyển 4 - Chương 54: Trăm năm lịch sử
- Quyển 4 - Chương 55: Hậu duệ của Mộ Dung gia
- Quyển 4 - Chương 56: Thái hậu lâm nguy
- Quyển 4 - Chương 57: Mưu tính từ sớm
- Quyển 4 - Chương 58: Uy thác Đế tỷ
- Quyển 4 - Chương 59: Đoán được thân phận
- Quyển 4 - Chương 60: Thiên tử giá lâm
- Quyển 4 - Chương 61: Khứu giác nhạy bén
- Quyển 4 - Chương 62: Nụ hoa sắp nở
- Quyển 4 - Chương 63: Tiệc Tất Niên đêm giao thừa
- Quyển 4 - Chương 64: Xuất kỳ bất ý (*)
- Quyển 4 - Chương 65: Giải trừ hôn ước
- Quyển 4 - Chương 66: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 67: Nạp hỷ hạ sính (*)
- Quyển 4 - Chương 68: Thương định hôn kỳ (*)
- Quyển 4 - Chương 69: An bài liên hoàn
- Quyển 4 - Chương 70: Đêm xuân khổ đoản
- Quyển 4 - Chương 71: Qua sông đoạn cầu
- Quyển 4 - Chương 72: Tin vui liên tiếp
- Quyển 4 - Chương 73: Thượng Nguyên hoa đăng
- Quyển 4 - Chương 74: Thần linh Thiên mệnh
- Quyển 4 - Chương 75: Chân Long Phượng hiện
- Quyển 4 - Chương 76: Chàng dưới, ta trên
- Quyển 4 - Chương 77: Long phượng lại xuất hiện
- Quyển 4 - Chương 78: Đại hỷ gả cưới
- Quyển 4 - Chương 79: Đại hôn nghênh thú
- Quyển 4 - Chương 80: Tam bái thiên địa
- Quyển 4 - Chương 81: Động phòng hoa chúc
- Quyển 4 - Chương 82: Dạ khởi binh thương
- Quyển 4 - Chương 83: Nàng dâu dâng trà
- Quyển 4 - Chương 84: Ngọc tỷ Mộ Dung thị
- Quyển 4 - Chương 85: Gan hùm mật gấu
- Quyển 4 - Chương 86: Kỳ tội đáng giết
- Quyển 4 - Chương 87: Thủ đoạn thiết huyết
- Quyển 4 - Chương 88: Lại xuất hiện di chiếu
- Quyển 4 - Chương 89: Thâm hải tàng long
- Quyển 4 - Chương 90: Hai đạo thánh chỉ
- Quyển 4 - Chương 91: Ban tên Yến Quy
- Quyển 4 - Chương 92: Tân Đế đăng cơ
- Quyển 4 - Chương 93: Kinh hồn đoạt phách
- Quyển 4 - Chương 94: Đánh cược thắng thua
- Quyển 4 - Chương 95: Chàng ấy chỉ có ta
- Quyển 4 - Chương 96: Cái gì cũng tốt
- Quyển 4 - Chương 97: Giận xông vào Kim điện
- Quyển 4 - Chương 98: Đế sư Dạ thị
- Quyển 4 - Chương 99: Ba quỳ tạ tội
- Quyển 4 - Chương 100: Dựng cờ tạo phản
- Quyển 4 - Chương 101: Ôm cây đợi thỏ
- Quyển 4 - Chương 102: Mưu định chế động
- Quyển 4 - Chương 103: Tràn ngập nguy cơ
- Quyển 4 - Chương 104: Liệt hỏa đốt người
- Quyển 4 - Chương 105: Khách quý ở xa tới
- Quyển 4 - Chương 106: Sự lựa chọn của Thiệu Trác
- Quyển 4 - Chương 107: Đế sư bị giết
- Quyển 4 - Chương 108: Tình Thiên Huyễn Hải
- Quyển 4 - Chương 109: Mổ bụng phanh ngực
- Quyển 4 - Chương 110
- Quyển 4 - Chương 111
- Quyển 4 - Chương 112
- Quyển 5 - Chương 1: Điều binh khiển tướng
- Quyển 5 - Chương 2: Bảo vật vô giá
- Quyển 5 - Chương 3: Thưởng mẫu đơn trong đêm
- Quyển 5 - Chương 4: Xuất binh dẹp loạn
- Quyển 5 - Chương 5: Cả nước trưng binh
- Quyển 5 - Chương 6: Bày tiệc mời khách
- Quyển 5 - Chương 7: Thuyết phục trong nháy mắt
- Quyển 5 - Chương 8: Phu thê tình thâm
- Quyển 5 - Chương 9: Quyết định thắng bại sau cùng
- Quyển 5 - Chương 10: Ngày xuân trời đẹp
- Quyển 5 - Chương 11: Vợ chồng ra trận
- Quyển 5 - Chương 12: Nhận thay ấn soái
- Quyển 5 - Chương 13: Thù Tình điểm binh
- Quyển 5 - Chương 14: Xử theo quân quy
- Quyển 5 - Chương 15: Tế cờ xuất chinh
- Quyển 5 - Chương 16: Hãnh diện
- Quyển 5 - Chương 17: Một trận chiến khai hỏa
- Quyển 5 - Chương 18: Một phòng xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 19: Tùy ý triền miên
- Quyển 5 - Chương 20: Hải đường xuân sắc
- Quyển 5 - Chương 21: Mỹ nhân như hoa
- Quyển 5 - Chương 22: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 23: Hai quân đối chiến
- Quyển 5 - Chương 24: Tự nhận ác quả
- Quyển 5 - Chương 25: Lưỡng chiến lưỡng bại
- Quyển 5 - Chương 26: Ai biết tính kế
- Quyển 5 - Chương 27: Xoay chuyển càn khôn
- Quyển 5 - Chương 28: Có thù tất báo
- Quyển 5 - Chương 29: Tôn chủ Mặc các
- Quyển 5 - Chương 30: Huyết mạch truyền thừa
- Quyển 5 - Chương 31: Chiêu lừa bịp của nàng
- Quyển 5 - Chương 32: Di hồng hương diễm
- Quyển 5 - Chương 33: Thu phục Lăng gia
- Quyển 5 - Chương 34: Tiên lễ hậu binh
- Quyển 5 - Chương 35: Giành lại giang sơn
- Quyển 5 - Chương 36: Mười dặm quy nhất
- Quyển 5 - Chương 37: Đánh đòn phủ đầu
- Quyển 5 - Chương 38: Hóc lóc om sòm. Giở trò cay độc
- Quyển 5 - Chương 39: Viết hộ hưu thư
- Quyển 5 - Chương 40: Tin đồn ly hôn
- Quyển 5 - Chương 41: Mạnh mẽ ban hôn
- Quyển 5 - Chương 42: Khuynh quốc hỗ trợ
- Quyển 5 - Chương 43: Nhớ đến đau lòng
- Quyển 5 - Chương 44: Danh chính ngôn thuận
- Quyển 5 - Chương 45: Đào hoa chỉ quý
- Quyển 5 - Chương 46: Nhanh chóng thành hôn
- Quyển 5 - Chương 47: Truyền khắp thiên hạ
- Quyển 5 - Chương 48: Áo hồng rực lửa
- Quyển 5 - Chương 49: Mẫu đơn biến mất
- Quyển 5 - Chương 50: Để lại ngọc minh châu
- Quyển 5 - Chương 51: Diễm quan quần phương
- Quyển 5 - Chương 52: Nghịch thiên cải mệnh
- Quyển 5 - Chương 53: Lật Càn Khôn
- Quyển 5 - Chương 54: Vén ra mây mù
- Quyển 5 - Chương 55: Nghe triều nghị chính
- Quyển 5 - Chương 56: Phó thác cả nước
- Quyển 5 - Chương 57: Phao chuyên dẫn ngọc (*)
- Quyển 5 - Chương 58: Trên đá Tam Sinh (*)
- Quyển 5 - Chương 59: Sinh sinh không rời
- Quyển 5 - Chương 60: Một vạn khinh kỵ binh
- Quyển 5 - Chương 61: Hồng nhan họa thủy
- Quyển 5 - Chương 62: Dùng thân tự tử
- Quyển 5 - Chương 63: Nhân duyên định mệnh
- Quyển 5 - Chương 64: Chân tướng sáng tỏ
- Quyển 5 - Chương 65: Nghị hôn lập hậu
- Quyển 5 - Chương 66: Ký kết nhân duyên
- Quyển 5 - Chương 67: Tinh thần can đảm
- Quyển 5 - Chương 68: Lại nghị hôn sự
- Quyển 5 - Chương 69: Ba ngàn tình ý
- Quyển 5 - Chương 70: Nguy tại sớm tối
- Quyển 5 - Chương 71: Khởi tử hồi sinh
- Quyển 5 - Chương 72: Sinh Tử trận
- Quyển 5 - Chương 73: Hai quân giao chiến
- Quyển 5 - Chương 74: Làm vợ cả đời
- Quyển 5 - Chương 75: Cùng chung mục đích
- Quyển 5 - Chương 76: Chỉ có thể là của hắn
- Quyển 5 - Chương 77: Tương tư tận xương
- Quyển 5 - Chương 78: Không có cách nào với hắn
- Quyển 5 - Chương 79: Cởi bỏ khúc mắc
- Quyển 5 - Chương 80: Tham nghị quân sự
- Quyển 5 - Chương 81: Ngoài dự đoán của mọi người
- Quyển 5 - Chương 82: Một trận thắng
- Quyển 5 - Chương 83: Tâm nữ nhân
- Quyển 5 - Chương 84: Người đánh cờ
- Quyển 5 - Chương 85: Vui vẻ chịu đựng
- Quyển 5 - Chương 86: Tình đến chỗ sâu
- Quyển 5 - Chương 87: Quyết tâm đánh cược một lần
- Quyển 5 - Chương 88: Cường ngạnh chặn lại
- Quyển 5 - Chương 89: Bất viễn vạn dặm (*)
- Quyển 5 - Chương 90: Song sinh tử
- Quyển 5 - Chương 91: Độc nhất vô nhị
- Quyển 5 - Chương 92: Bẫy rập đính hôn
- Quyển 5 - Chương 93: Đón gió tẩy trần
- Quyển 5 - Chương 94: Máu mủ tình thâm
- Quyển 5 - Chương 95: Quân cờ chôn sâu
- Quyển 5 - Chương 96: Có thai
- Quyển 5 - Chương 97: Đêm khuya lên đường
- Quyển 5 - Chương 98: Sinh tử khóa tình
- Quyển 5 - Chương 99: Hàn trì vạn năm
- Quyển 5 - Chương 100: Thời khắc sinh tử
- Quyển 5 - Chương 101: Khói lửa luân phiên nổi lên
- Quyển 5 - Chương 102: Cùng chung nhịp thở
- Quyển 5 - Chương 103: Trận chiến Bát Hoang
- Quyển 5 - Chương 104: Hai quân kinh biến
- Quyển 5 - Chương 105: Lấy mạng đổi mạng
- Quyển 5 - Chương 106: Thảm bại hoàn toàn
- Quyển 5 - Chương 107: Chiến trường chiêu phu
- Quyển 5 - Chương 108: Tương tư mỗi ngày
- Quyển 5 - Chương 109: Cự tuyệt thu mỹ nhân
- Quyển 5 - Chương 110: Bí mật ngàn năm
- Quyển 5 - Chương 111: Khổ tận cam lai