Bước Tới Bên Em - Chương 18
Chương trước- Chương 1: Ba lần tình cờ
- Chương 2: Ba lần tình cờ(2)
- Chương 3: Cô bạn Đồng Tuyết
- Chương 4: Tới Bác Lãng
- Chương 5: Tai tiếng
- Chương 6
- Chương 7: Công ty Bác Lãng
- Chương 8
- Chương 9: Mua hoa
- Chương 10
- Chương 11: Hôn mê
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Gặp lại Trần Tầm
- Chương 17: Cái đuôi đeo bám
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30: Quá khứ đau lòng
- Chương 31: Gặp anh
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Bước Tới Bên Em
Chương 18
Trần Tầm mỉm cười đắc ý:
"Biết cậu ba của anh đang làm gì không?" Nói xong không để Lâm Hi kịp suy đoán, đã nói luôn:
" Một nửa số xe taxi ở Vũ Lăng này đều là do ông quản lý. Cái xe mà em ngồi là xe của cty ông ấy. Trên xe có thiết vị định vị, anh ghi lại biển số xe.
Chỉ cần gọi 1 cú điện thoại là biết ngay em xuống xe chỗ nào."
Lâm Hi thực sự không còn gì để nói, chỉ có thể tự nhận mình xui xẻo mà thôi. Ai bảo cô không có một người cậu như này!
Ai bảo cô chê phòng khám nhỏ mà đi bệnh viện chứ! Không phải chỉ là sốt một chút thôi sao?
" Bây giờ biết chỗ em ở, anh yên tâm hơn một chút rồi. Chút nữa còn có việc nên anh phải đi trước đây."
Lâm Hi còn đang rối rắm thù Trần Tầm đã đứng lên khỏi ghế sofa:
" Cho anh số di động của em." Đã thừa biết cô không cho còn nhả thêm một câu:
"Đừng nhỏ mọn như vậy. Chỉ là số di động thôi, anh có thể ăn em sao?"
Cả nhà anh mới nhỏ mọn!!! Lâm Hi nghiến răng mắng thầm, cuối cùng vẫn đọc số điện thoại của mình ra.
Sau đó, thấy điện thoại trong túi quần rung lên, biết ngay là Trần Tầm vừa gọi tới.
Người đi rồi nhưng Lâm Hi cảm thấy buồn bực không thôi. Có điều lúc này, cả cái tổ nhỏ cũng đã bị tìm thấy, tiếp tục nghĩ đông nghĩ tây cũng chỉ mệt thêm thôi.
Lúc này, Hứa Dương đi giao hoa xong quay trở lại
cậu nhóc không biết tâm trạng bà chủ nhỏ không vui, hơi ngập ngừng nói với Lâm Hi muốn về sớm 1 chút
" Ba mẹ em đi làm ở Thanh Đảo, sắp tới lễ mừng năm mới nên nhà máy cho nghỉ. 5 giờ xe lửa tới trạm. Đợi em được nghỉ ba người sẽ cùng về nhà."
Đây là chuyện chính đáng, dĩ nhiên Lâm Hi gật đầu đồng ý. Đợi Hứa Dương đi rồi Trần Bình mới lên tiếng:
" Nhanh quá, không đầy nửa tháng nữa là qua năm mới rồi."
Đúng vậy, nhanh thật. Cô trở lại Vũ Lăng cũng đã hơn nửa năm rồi. Lễ mừng năm mới năm nay, cô lại cô độc một mình, nghĩ tới lại thấy buồn.
Buổi tối.
Trước khi đi ngủ cô nhận được tin nhắn của Trần Tầm hỏi cô đang làm gì.
Lâm Hi không muốn trả lời, nhưng cô sợ nếu không nhận được tin đáp lại người này sẽ lập tức chạy tới gõ cửa nhà cô.
Giống lần trước nửa đêm nửa hôm hắn chạy tới phòng ký túc xá nữ hét ầm ĩ gọi cô. Lúc đó, khỏi phải nói cô mất mặt đến nhường nào.
Nghĩ tới chuyện trước đây, Lâm Hi mất kiên nhẫn trả lời:
"Ngủ. Đừng làm phiền tôi."
Sau đó chuyển điện thoại sang chế độ im lặng rồi nhét luôn xuống dưới gối đầu.
Sáng hôm sau cô thức dậy, cảm thấy người đã khoẻ hơn. Không còn nghẹt mũi, cổ họng cũng không còn đau rát.
Mặc dù hôm qua ở bệnh viện, cô đã đóng tiền thuốc ba ngày. Nhưng lúc này, cơn lười lại nổi lên, Lâm Hi không tới bệnh viện, dù sao cũng đã khoẻ hơn nhiều.
Chút triệu chứng còn lại có thể uống thuốc là khỏi. Chỉ tiếc có điều luôn có người đối nghịch với cô.
Mới sáng sớm, Trần Tầm đã dừng xe trước cửa tiệm của Lâm Hi. Con đường này có một hàng rào ngăn cách giữa đường đi và phần đường dành cho người đi bộ.
Xe không thể đi vào được, chỉ có thể đậu ở ven đường.
Lâm Hi vừa mở cửa tiệm đã thấy chiếc xe Ferrari
màu đen ở ven đường. Chính là xe Trần Tầm đã đi hôm qua.
Khuôn mặt đang dịu dàng mỉm cười với Trần Bình và Hứa Dương lập tức xịu xuống. Chờ anh xuống xe đi tới. Lâm Hi trừng mắt nhìn:
" Anh tới đây làm gì?"
Trần Tầm cảm thấy cô gái này như một con mèo xù lông, kết hợp thêm một con Garfield mập ngốc in trên áo len trắng của cô đang mặc.
Nhìn sao cũng thấy dễ thương, đáng yêu vô cùng.
Anh ta dựa vào lợi thế chiều cao, đưa tay vỗ vỗ đầu cô:
" Anh đưa em đi chích thuốc!"
Nói xong cố tình lướt qua cô đi vào trong tiệm, còn thuận tiện hỏi:
"Ăn sáng chưa?"
"Hôm nay, tôi không đi bệnh viện."
Vẻ mặt của Lâm Hi tức giận, thấy anh ta tự ý đi sâu vào bên trong. Đứng trước cánh cửa nhỏ dẫn lên tầng trên, cô lập tức đi qua ngăn lại, dáng vẻ hung dữ:
"Trần Tầm, anh đang làm gì vậy?"
"Biết cậu ba của anh đang làm gì không?" Nói xong không để Lâm Hi kịp suy đoán, đã nói luôn:
" Một nửa số xe taxi ở Vũ Lăng này đều là do ông quản lý. Cái xe mà em ngồi là xe của cty ông ấy. Trên xe có thiết vị định vị, anh ghi lại biển số xe.
Chỉ cần gọi 1 cú điện thoại là biết ngay em xuống xe chỗ nào."
Lâm Hi thực sự không còn gì để nói, chỉ có thể tự nhận mình xui xẻo mà thôi. Ai bảo cô không có một người cậu như này!
Ai bảo cô chê phòng khám nhỏ mà đi bệnh viện chứ! Không phải chỉ là sốt một chút thôi sao?
" Bây giờ biết chỗ em ở, anh yên tâm hơn một chút rồi. Chút nữa còn có việc nên anh phải đi trước đây."
Lâm Hi còn đang rối rắm thù Trần Tầm đã đứng lên khỏi ghế sofa:
" Cho anh số di động của em." Đã thừa biết cô không cho còn nhả thêm một câu:
"Đừng nhỏ mọn như vậy. Chỉ là số di động thôi, anh có thể ăn em sao?"
Cả nhà anh mới nhỏ mọn!!! Lâm Hi nghiến răng mắng thầm, cuối cùng vẫn đọc số điện thoại của mình ra.
Sau đó, thấy điện thoại trong túi quần rung lên, biết ngay là Trần Tầm vừa gọi tới.
Người đi rồi nhưng Lâm Hi cảm thấy buồn bực không thôi. Có điều lúc này, cả cái tổ nhỏ cũng đã bị tìm thấy, tiếp tục nghĩ đông nghĩ tây cũng chỉ mệt thêm thôi.
Lúc này, Hứa Dương đi giao hoa xong quay trở lại
cậu nhóc không biết tâm trạng bà chủ nhỏ không vui, hơi ngập ngừng nói với Lâm Hi muốn về sớm 1 chút
" Ba mẹ em đi làm ở Thanh Đảo, sắp tới lễ mừng năm mới nên nhà máy cho nghỉ. 5 giờ xe lửa tới trạm. Đợi em được nghỉ ba người sẽ cùng về nhà."
Đây là chuyện chính đáng, dĩ nhiên Lâm Hi gật đầu đồng ý. Đợi Hứa Dương đi rồi Trần Bình mới lên tiếng:
" Nhanh quá, không đầy nửa tháng nữa là qua năm mới rồi."
Đúng vậy, nhanh thật. Cô trở lại Vũ Lăng cũng đã hơn nửa năm rồi. Lễ mừng năm mới năm nay, cô lại cô độc một mình, nghĩ tới lại thấy buồn.
Buổi tối.
Trước khi đi ngủ cô nhận được tin nhắn của Trần Tầm hỏi cô đang làm gì.
Lâm Hi không muốn trả lời, nhưng cô sợ nếu không nhận được tin đáp lại người này sẽ lập tức chạy tới gõ cửa nhà cô.
Giống lần trước nửa đêm nửa hôm hắn chạy tới phòng ký túc xá nữ hét ầm ĩ gọi cô. Lúc đó, khỏi phải nói cô mất mặt đến nhường nào.
Nghĩ tới chuyện trước đây, Lâm Hi mất kiên nhẫn trả lời:
"Ngủ. Đừng làm phiền tôi."
Sau đó chuyển điện thoại sang chế độ im lặng rồi nhét luôn xuống dưới gối đầu.
Sáng hôm sau cô thức dậy, cảm thấy người đã khoẻ hơn. Không còn nghẹt mũi, cổ họng cũng không còn đau rát.
Mặc dù hôm qua ở bệnh viện, cô đã đóng tiền thuốc ba ngày. Nhưng lúc này, cơn lười lại nổi lên, Lâm Hi không tới bệnh viện, dù sao cũng đã khoẻ hơn nhiều.
Chút triệu chứng còn lại có thể uống thuốc là khỏi. Chỉ tiếc có điều luôn có người đối nghịch với cô.
Mới sáng sớm, Trần Tầm đã dừng xe trước cửa tiệm của Lâm Hi. Con đường này có một hàng rào ngăn cách giữa đường đi và phần đường dành cho người đi bộ.
Xe không thể đi vào được, chỉ có thể đậu ở ven đường.
Lâm Hi vừa mở cửa tiệm đã thấy chiếc xe Ferrari
màu đen ở ven đường. Chính là xe Trần Tầm đã đi hôm qua.
Khuôn mặt đang dịu dàng mỉm cười với Trần Bình và Hứa Dương lập tức xịu xuống. Chờ anh xuống xe đi tới. Lâm Hi trừng mắt nhìn:
" Anh tới đây làm gì?"
Trần Tầm cảm thấy cô gái này như một con mèo xù lông, kết hợp thêm một con Garfield mập ngốc in trên áo len trắng của cô đang mặc.
Nhìn sao cũng thấy dễ thương, đáng yêu vô cùng.
Anh ta dựa vào lợi thế chiều cao, đưa tay vỗ vỗ đầu cô:
" Anh đưa em đi chích thuốc!"
Nói xong cố tình lướt qua cô đi vào trong tiệm, còn thuận tiện hỏi:
"Ăn sáng chưa?"
"Hôm nay, tôi không đi bệnh viện."
Vẻ mặt của Lâm Hi tức giận, thấy anh ta tự ý đi sâu vào bên trong. Đứng trước cánh cửa nhỏ dẫn lên tầng trên, cô lập tức đi qua ngăn lại, dáng vẻ hung dữ:
"Trần Tầm, anh đang làm gì vậy?"
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Ba lần tình cờ
- Chương 2: Ba lần tình cờ(2)
- Chương 3: Cô bạn Đồng Tuyết
- Chương 4: Tới Bác Lãng
- Chương 5: Tai tiếng
- Chương 6
- Chương 7: Công ty Bác Lãng
- Chương 8
- Chương 9: Mua hoa
- Chương 10
- Chương 11: Hôn mê
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Gặp lại Trần Tầm
- Chương 17: Cái đuôi đeo bám
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30: Quá khứ đau lòng
- Chương 31: Gặp anh
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124