Bước Tới Bên Em - Chương 9: Mua hoa
Chương trước- Chương 1: Ba lần tình cờ
- Chương 2: Ba lần tình cờ(2)
- Chương 3: Cô bạn Đồng Tuyết
- Chương 4: Tới Bác Lãng
- Chương 5: Tai tiếng
- Chương 6
- Chương 7: Công ty Bác Lãng
- Chương 8
- Chương 9: Mua hoa
- Chương 10
- Chương 11: Hôn mê
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Gặp lại Trần Tầm
- Chương 17: Cái đuôi đeo bám
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30: Quá khứ đau lòng
- Chương 31: Gặp anh
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Bước Tới Bên Em
Chương 9: Mua hoa
Mặc dù tâm trạng rất tệ, nhưng hôm nay là ngày đi tới bệnh viện, nhất định phải mua hoa. Em gái anh, Kha Nguyệt rất thích hoa hôm trước.
Nên dĩ nhiên hôm nay lại đến cửa hàng đó mua.
Hiện tại là 8 giờ tối.
Trước đó Đồng Tuyết gọi điện thoại nói anh họ mình rất phúc hắc, bảo là mời cô đi ăn một bữa thịnh soạn, vậy mà trong lúc ăn cơm lại kêu ba mẹ của cô qua, sau đó....cô đành phải đi về nhà.
Lâm Hi Hi nghe xong cũng dở khóc dở cười, cảm thấy cả nhà bạn thân thật ý nghĩa mà, vô cùng thú vị.
Bình thường cửa hàng hoa sẽ đóng cửa lúc 9h tối, có khi là 10 giờ, tùy theo tâm trạng của Lâm Hi.
Nhưng thông thường, chưa tới 8h tối cô đã cho Trần Bình và Hứa Dương tan ca.
Nơi Trần Bình trọ là một khu ở ngoại ô, cách nội thành năm trạm xe buýt, dù về trễ vẫn có chuyến xe đêm.
Nhưng người khu đó đa số là dân ngoại tỉnh, thành phần rất phức tạp, thường xuyên xảy ra các vụ án ở Vũ Lăng. Một cô gái về khuya rất nguy hiểm.
May mà Hứa Dương cũng ở khu đó, hai người có thể chiếu cố lẫn nhau trên đường về.
Hôm nay Lâm Hi đã cho hai người về từ lúc 7 giờ, bên ngoài tuyết vẫn còn đang rơi.
Trên đường gần như không có bóng người đi lại, cửa hàng cũng vắng khách, cho nên vừa hết việc cô liền cho họ về.
Nghe tiếng quả chuông trên cửa vang lên, Lâm Hi ngẩng đầu mỉm cười theo thói quen. Ấn tượng Từ Vũ để lại cho cô khá sâu sắc.
Ngày đó, thấy anh nhận danh thiếp có vẻ miễn cưỡng như thế, cô còn tưởng anh sẽ không bao giờ quay lại đây nữa.
" Xin chào!" Lâm Hi đi ra.
Xuyên qua cửa kính, cô thấy một người đàn ông đang cầm ô, vẻ mặt cung kính đứng bên ngoài, không tiến vào trong. Đồng thời cũng thấy một chiếc xe hơi sang trọng, đắt tiền đậu bên đường.
Nhìn chân trái của người trước mặt, uhm, cô đã hiểu.
Từ Vi Vũ chống gậy, nhìn cô gái vẫn xinh đẹp như hoa trước mặt, nét mặt anh dãn ra.
" Xin chào!" anh nói.
" Bó giúp tôi một bó Diên Vĩ. Cảm ơn!"
Lâm Hi mỉm cười:
" Vẫn như trước ạ?"
" Uhm, vẫn như lần trước." Lại nói:
" Bó thêm 10 cành."
Từ Vũ không đến ngồi ở khu vực tiếp khách theo lời mời của Lâm Hi mà lặng lẽ quan sát mấy thứ hoa cỏ mới xuất hiện trong tiệm.
Nhìn thấy đám hoa tím trồng trong chậu sứ trắng cao cỡ nửa người, anh lại gần quan sát một lúc:
" Đây là cây cát cánh sao?"
Lâm Hi đang chọn hoa, nghe anh hỏi vậy, khẽ quay đầu lại nhìn, nói phải:
" Hôm nay vừa mới nhập về."
Sau đó không nghe thấy anh nói thêm gì, Lâm Hi cũng không để ý tới nữa, trong lòng cô đã chắc chắn đến tám phần về thân phận của người này.
Nhưng cô.
Một: Không...thiếu tiền.
Hai: cũng không cần cầu xin anh chuyện gì.
Ba: cũng không muốn đến công ty của anh làm.
Cho nên vẫn đối đãi như khách bình thường.Hoàn toàn không cần thiết phải nịnh nọt lấy lòng, thậm chí cô còn cảm thấy may mắn khi Đồng Tuyết bị mẹ cô túm về, nếu không chắc chắn cô sẽ không được sống yên ổn.
Bó hoa diên vĩ xong, Từ Vũ nhận lấy rồi chỉ tay vào chậu cát cánh bên kia nói:
" Tôi muốn mua cả chậu hoa kia nữa."
Lâm Hi hơi tiếc nuối lắc đầu từ chối.
" Chậu hoa đó trên đường vận chuyển gặp nhiều xóc nảy, anh có mua về trồng cũng không sống được. Nếu thật sự thích thì nửa tháng sau anh quay lại được không?"
Cô cảm thấy mình là một người kinh doanh rất có lương tâm, hết sức thật thà.
Từ Vi Vũ khẽ nhíu mày không nói gì mà chỉ lấy ví tiền ra, Lâm Hi đang định quẹt thẻ thì nghe người đàn ông trước mặt nói:
" Tính cả bồn cát cánh kia luôn, nửa tháng sau tôi cho người đến lấy."
Từ Vũ đẩy cửa đi ra, Lâm Hi nhìn thấy người đàn ông nãy giờ vẫn đang đứng đợi bên ngoài lập tức nhận lấy bó hoa diên vĩ trong tay anh.
Nghiêng hẳn chiếc ô che kín trên đầu anh, biểu hiện điển hình của ông chủ và cấp dưới.
Có lẽ do tuyết rơi nên đường khá trơn trượt. Lúc Từ Vũ đi nhanh đến gần xe thì thoáng lảo đảo một chút. Tuy rằng rất nhanh sau đó đã đứng vững lại nhưng vẫn khiến người ta sợ hãi.
Lâm Hi cảm thấy ông chủ lớn trong truyền thuyết này rất kỳ lạ, tuyết rơi nhiều thế này đến người bình thường cũng phải đi thật cẩn thận để không bị ngã.
Việc mua hoa hoàn toàn có thể giao cho người khác làm vậy mà anh còn tự mình chạy vào mua.
Nên dĩ nhiên hôm nay lại đến cửa hàng đó mua.
Hiện tại là 8 giờ tối.
Trước đó Đồng Tuyết gọi điện thoại nói anh họ mình rất phúc hắc, bảo là mời cô đi ăn một bữa thịnh soạn, vậy mà trong lúc ăn cơm lại kêu ba mẹ của cô qua, sau đó....cô đành phải đi về nhà.
Lâm Hi Hi nghe xong cũng dở khóc dở cười, cảm thấy cả nhà bạn thân thật ý nghĩa mà, vô cùng thú vị.
Bình thường cửa hàng hoa sẽ đóng cửa lúc 9h tối, có khi là 10 giờ, tùy theo tâm trạng của Lâm Hi.
Nhưng thông thường, chưa tới 8h tối cô đã cho Trần Bình và Hứa Dương tan ca.
Nơi Trần Bình trọ là một khu ở ngoại ô, cách nội thành năm trạm xe buýt, dù về trễ vẫn có chuyến xe đêm.
Nhưng người khu đó đa số là dân ngoại tỉnh, thành phần rất phức tạp, thường xuyên xảy ra các vụ án ở Vũ Lăng. Một cô gái về khuya rất nguy hiểm.
May mà Hứa Dương cũng ở khu đó, hai người có thể chiếu cố lẫn nhau trên đường về.
Hôm nay Lâm Hi đã cho hai người về từ lúc 7 giờ, bên ngoài tuyết vẫn còn đang rơi.
Trên đường gần như không có bóng người đi lại, cửa hàng cũng vắng khách, cho nên vừa hết việc cô liền cho họ về.
Nghe tiếng quả chuông trên cửa vang lên, Lâm Hi ngẩng đầu mỉm cười theo thói quen. Ấn tượng Từ Vũ để lại cho cô khá sâu sắc.
Ngày đó, thấy anh nhận danh thiếp có vẻ miễn cưỡng như thế, cô còn tưởng anh sẽ không bao giờ quay lại đây nữa.
" Xin chào!" Lâm Hi đi ra.
Xuyên qua cửa kính, cô thấy một người đàn ông đang cầm ô, vẻ mặt cung kính đứng bên ngoài, không tiến vào trong. Đồng thời cũng thấy một chiếc xe hơi sang trọng, đắt tiền đậu bên đường.
Nhìn chân trái của người trước mặt, uhm, cô đã hiểu.
Từ Vi Vũ chống gậy, nhìn cô gái vẫn xinh đẹp như hoa trước mặt, nét mặt anh dãn ra.
" Xin chào!" anh nói.
" Bó giúp tôi một bó Diên Vĩ. Cảm ơn!"
Lâm Hi mỉm cười:
" Vẫn như trước ạ?"
" Uhm, vẫn như lần trước." Lại nói:
" Bó thêm 10 cành."
Từ Vũ không đến ngồi ở khu vực tiếp khách theo lời mời của Lâm Hi mà lặng lẽ quan sát mấy thứ hoa cỏ mới xuất hiện trong tiệm.
Nhìn thấy đám hoa tím trồng trong chậu sứ trắng cao cỡ nửa người, anh lại gần quan sát một lúc:
" Đây là cây cát cánh sao?"
Lâm Hi đang chọn hoa, nghe anh hỏi vậy, khẽ quay đầu lại nhìn, nói phải:
" Hôm nay vừa mới nhập về."
Sau đó không nghe thấy anh nói thêm gì, Lâm Hi cũng không để ý tới nữa, trong lòng cô đã chắc chắn đến tám phần về thân phận của người này.
Nhưng cô.
Một: Không...thiếu tiền.
Hai: cũng không cần cầu xin anh chuyện gì.
Ba: cũng không muốn đến công ty của anh làm.
Cho nên vẫn đối đãi như khách bình thường.Hoàn toàn không cần thiết phải nịnh nọt lấy lòng, thậm chí cô còn cảm thấy may mắn khi Đồng Tuyết bị mẹ cô túm về, nếu không chắc chắn cô sẽ không được sống yên ổn.
Bó hoa diên vĩ xong, Từ Vũ nhận lấy rồi chỉ tay vào chậu cát cánh bên kia nói:
" Tôi muốn mua cả chậu hoa kia nữa."
Lâm Hi hơi tiếc nuối lắc đầu từ chối.
" Chậu hoa đó trên đường vận chuyển gặp nhiều xóc nảy, anh có mua về trồng cũng không sống được. Nếu thật sự thích thì nửa tháng sau anh quay lại được không?"
Cô cảm thấy mình là một người kinh doanh rất có lương tâm, hết sức thật thà.
Từ Vi Vũ khẽ nhíu mày không nói gì mà chỉ lấy ví tiền ra, Lâm Hi đang định quẹt thẻ thì nghe người đàn ông trước mặt nói:
" Tính cả bồn cát cánh kia luôn, nửa tháng sau tôi cho người đến lấy."
Từ Vũ đẩy cửa đi ra, Lâm Hi nhìn thấy người đàn ông nãy giờ vẫn đang đứng đợi bên ngoài lập tức nhận lấy bó hoa diên vĩ trong tay anh.
Nghiêng hẳn chiếc ô che kín trên đầu anh, biểu hiện điển hình của ông chủ và cấp dưới.
Có lẽ do tuyết rơi nên đường khá trơn trượt. Lúc Từ Vũ đi nhanh đến gần xe thì thoáng lảo đảo một chút. Tuy rằng rất nhanh sau đó đã đứng vững lại nhưng vẫn khiến người ta sợ hãi.
Lâm Hi cảm thấy ông chủ lớn trong truyền thuyết này rất kỳ lạ, tuyết rơi nhiều thế này đến người bình thường cũng phải đi thật cẩn thận để không bị ngã.
Việc mua hoa hoàn toàn có thể giao cho người khác làm vậy mà anh còn tự mình chạy vào mua.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Ba lần tình cờ
- Chương 2: Ba lần tình cờ(2)
- Chương 3: Cô bạn Đồng Tuyết
- Chương 4: Tới Bác Lãng
- Chương 5: Tai tiếng
- Chương 6
- Chương 7: Công ty Bác Lãng
- Chương 8
- Chương 9: Mua hoa
- Chương 10
- Chương 11: Hôn mê
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Gặp lại Trần Tầm
- Chương 17: Cái đuôi đeo bám
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30: Quá khứ đau lòng
- Chương 31: Gặp anh
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124