Bước Tới Bên Em - Chương 42
Chương trước- Chương 1: Ba lần tình cờ
- Chương 2: Ba lần tình cờ(2)
- Chương 3: Cô bạn Đồng Tuyết
- Chương 4: Tới Bác Lãng
- Chương 5: Tai tiếng
- Chương 6
- Chương 7: Công ty Bác Lãng
- Chương 8
- Chương 9: Mua hoa
- Chương 10
- Chương 11: Hôn mê
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Gặp lại Trần Tầm
- Chương 17: Cái đuôi đeo bám
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30: Quá khứ đau lòng
- Chương 31: Gặp anh
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Bước Tới Bên Em
Chương 42
Từ Vi Vũ nhìn đồng hồ đã gần 10 giờ anh nói:
“Trễ quá rồi, để hôm khác đi.”
Đương nhiên, Lâm Hi không thể nào khi nghe người ta nói ‘đã trễ’ liền thuận theo ‘đúng đúng, trễ quá rồi được’, như vậy thật chẳng có chút thành ý nào.
Nên cô nói trong điện thoại:
" Không trễ, không trễ đâu ạ. Bây giờ mới hơn 9 giờ mà, tôi lái xe rất nhanh."
Nghe ra được giọng cô nôn nóng, Từ Vi Vũ mỉm cười, không biết xuất phát từ điều gì trong lòng lại đồng ý để cô đến thăm:
" Bệnh viện Nhân Dân, đường Khang Kiện, đến thì gọi điện cho tôi."
Lâm Hi cúp điện thoại khá kích động, cô tò mò về cô em gái họ Từ này từ lâu rồi nên vội vàng thay quần áo, tóc cũng không sấy mà xuống dưới bó một bó hoa diên vĩ.
Khoá cửa cẩn thận rồi cầm chìa khoá xe ra khỏi nhà.
Đường Khang Kiện ở trung tâm thành phố, cách cửa hàng cô khá xa, lại nhiều đèn xanh đèn đỏ, không biết tối nay cô xui rủi kiểu gì mà lần nào cũng đụng phải đèn đỏ.
Đến khi tới nơi, đậu xe xong đã gần 11 giờ.
Lâm Hi gọi điện cho Từ Vũ biết anh đang ở phòng cấp cứu, cô liền ôm bó hoa chạy qua, thấy Từ Vi Vũ ở bên ngoài hành lang phòng cấp cứu.
Anh đang nói gì đó với Tần Chu, Tần Chu liên tục gật đầu đồng ý.
Lâm Hi nhớ người này là trợ lý của Từ Vi Vũ, có điều bây giờ đã khuya như vậy mà còn chưa tan việc, làm trợ lý thế này quả là chuyên nghiệp mà.
Lúc Lâm Hi bước tới nơi, Từ Vũ cũng đã nói chuyện xong, Lâm Hi chỉ nghe loáng thoáng 1 câu:
“Đi đi, đừng để có người lợi dụng sơ hở.”
Tần Chu có ấn tượng rất sâu sắc về Lâm Hi, dù sao người đẹp như thế này lại vô cùng hiếm gặp.
Không ngờ ông chủ lại để cô đến nơi này, anh ta thật sự kinh ngạc không thôi, phải biết rằng, cho dù là phó tổng công ty cũng chưa từng nhìn thấy Kha Nguyệt tiểu thư đó.
Có điều chuyện này anh ta cũng không xen vào, chỉ gật đầu chào hỏi Lâm Hi rồi vội vàng đi làm việc của mình, thanh niên tốt như anh thật đáng thương mà.
Không được ở cùng bạn gái, tối nay lại mất cả đêm rồi.
Đợi Tần Chu đi khỏi, Từ Vi Vũ nhìn mái tóc còn ướt của Lâm Hi nhíu mày hỏi:
“Sao tóc lại ướt như vậy?”
Lâm Hi đang suy nghĩ xem lát nữa gặp em gái anh nên nói cái gì, nghe thấy anh hỏi cô cũng không để ý nói:
“Tôi tắm xong thì gọi điện cho anh, sợ trễ nên không sấy tóc.”
" Cẩn thận bị cảm."
" Sức khỏe tôi rất tốt."
Từ Kha Nguyệt đang nằm ở phòng chăm sóc đặc biệt, thuốc mê vẫn chưa hết tác dụng, Từ Vi Vũ dẫn Lâm Hi đi vào.
Bên trong có một người phụ nữ hơn 40 tuổi đang dùng tăm bông thấm nước làm ẩm môi cô ấy.
Thấy Từ Vi Vũ vào, người phụ nữ trung niên kia vội đứng thẳng dậy, gọi một tiếng Từ tiên sinh, dáng vẻ lo lắng,bất an.
Từ Vi Vũ khá lạnh lùng, thờ ơ nhìn bà ta một cái, anh không để ý tới bà ta mà nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn, tái nhợt đang ngủ say của em gái.
Đưa tay vuốt nhẹ trên mặt cô ấy hai cái sau đó xoay người nói với Lâm Hi:
" Đây là Kha Nguyệt, thuốc mê vẫn còn tác dụng, có lẽ sáng mai mới tỉnh."
Lâm Hi nhìn cô gái trên giường, rất gầy,gầy vô cùng. Nếu dùng từ " gầy giơ xương" để miêu tả cũng không cường điệu chút nào.
Tuy đôi mắt nhắm chặt, nhưng vẫn có thể thấy đôi mắt rất to. Khuôn mặt xanh xao khá đáng sợ, hàng mi dài uốn cong rợp xuống tạo thành vệt bóng mờ dưới mi mắt.
Có thể thấy nếu cô ấy không gầy đến thế thì chắc chắn đây là một cô gái xinh đẹp.
Lâm Hi đưa bó hoa cho người phụ nữ bên cạnh để bà cắm vào bình, rồi đi theo Từ Vi Vũ ra ngoài, cô khẽ hỏi:
“Sức khỏe cô ấy không tốt sao?”
Từ Vi Vũ đứng khá lâu, bắp chân trái đã mỏi rời nên phải ngồi xuống ghế chờ ở hành lang, anh thở ra một hơi dài.
Thấy Lâm Hi cứ lo lắng nhìn chân mình, trong lòng anh có chút se thắt lại, nhẹ nhàng giải thích:
“Đứng lâu quá nên không thoải mái.”
Lâm Hi dạ một tiếng:
" Đêm nay, anh tiếp tục ở lại đây sao?"
" Kha Nguyệt còn chưa tỉnh lại, tôi không yên tâm."
“Trễ quá rồi, để hôm khác đi.”
Đương nhiên, Lâm Hi không thể nào khi nghe người ta nói ‘đã trễ’ liền thuận theo ‘đúng đúng, trễ quá rồi được’, như vậy thật chẳng có chút thành ý nào.
Nên cô nói trong điện thoại:
" Không trễ, không trễ đâu ạ. Bây giờ mới hơn 9 giờ mà, tôi lái xe rất nhanh."
Nghe ra được giọng cô nôn nóng, Từ Vi Vũ mỉm cười, không biết xuất phát từ điều gì trong lòng lại đồng ý để cô đến thăm:
" Bệnh viện Nhân Dân, đường Khang Kiện, đến thì gọi điện cho tôi."
Lâm Hi cúp điện thoại khá kích động, cô tò mò về cô em gái họ Từ này từ lâu rồi nên vội vàng thay quần áo, tóc cũng không sấy mà xuống dưới bó một bó hoa diên vĩ.
Khoá cửa cẩn thận rồi cầm chìa khoá xe ra khỏi nhà.
Đường Khang Kiện ở trung tâm thành phố, cách cửa hàng cô khá xa, lại nhiều đèn xanh đèn đỏ, không biết tối nay cô xui rủi kiểu gì mà lần nào cũng đụng phải đèn đỏ.
Đến khi tới nơi, đậu xe xong đã gần 11 giờ.
Lâm Hi gọi điện cho Từ Vũ biết anh đang ở phòng cấp cứu, cô liền ôm bó hoa chạy qua, thấy Từ Vi Vũ ở bên ngoài hành lang phòng cấp cứu.
Anh đang nói gì đó với Tần Chu, Tần Chu liên tục gật đầu đồng ý.
Lâm Hi nhớ người này là trợ lý của Từ Vi Vũ, có điều bây giờ đã khuya như vậy mà còn chưa tan việc, làm trợ lý thế này quả là chuyên nghiệp mà.
Lúc Lâm Hi bước tới nơi, Từ Vũ cũng đã nói chuyện xong, Lâm Hi chỉ nghe loáng thoáng 1 câu:
“Đi đi, đừng để có người lợi dụng sơ hở.”
Tần Chu có ấn tượng rất sâu sắc về Lâm Hi, dù sao người đẹp như thế này lại vô cùng hiếm gặp.
Không ngờ ông chủ lại để cô đến nơi này, anh ta thật sự kinh ngạc không thôi, phải biết rằng, cho dù là phó tổng công ty cũng chưa từng nhìn thấy Kha Nguyệt tiểu thư đó.
Có điều chuyện này anh ta cũng không xen vào, chỉ gật đầu chào hỏi Lâm Hi rồi vội vàng đi làm việc của mình, thanh niên tốt như anh thật đáng thương mà.
Không được ở cùng bạn gái, tối nay lại mất cả đêm rồi.
Đợi Tần Chu đi khỏi, Từ Vi Vũ nhìn mái tóc còn ướt của Lâm Hi nhíu mày hỏi:
“Sao tóc lại ướt như vậy?”
Lâm Hi đang suy nghĩ xem lát nữa gặp em gái anh nên nói cái gì, nghe thấy anh hỏi cô cũng không để ý nói:
“Tôi tắm xong thì gọi điện cho anh, sợ trễ nên không sấy tóc.”
" Cẩn thận bị cảm."
" Sức khỏe tôi rất tốt."
Từ Kha Nguyệt đang nằm ở phòng chăm sóc đặc biệt, thuốc mê vẫn chưa hết tác dụng, Từ Vi Vũ dẫn Lâm Hi đi vào.
Bên trong có một người phụ nữ hơn 40 tuổi đang dùng tăm bông thấm nước làm ẩm môi cô ấy.
Thấy Từ Vi Vũ vào, người phụ nữ trung niên kia vội đứng thẳng dậy, gọi một tiếng Từ tiên sinh, dáng vẻ lo lắng,bất an.
Từ Vi Vũ khá lạnh lùng, thờ ơ nhìn bà ta một cái, anh không để ý tới bà ta mà nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn, tái nhợt đang ngủ say của em gái.
Đưa tay vuốt nhẹ trên mặt cô ấy hai cái sau đó xoay người nói với Lâm Hi:
" Đây là Kha Nguyệt, thuốc mê vẫn còn tác dụng, có lẽ sáng mai mới tỉnh."
Lâm Hi nhìn cô gái trên giường, rất gầy,gầy vô cùng. Nếu dùng từ " gầy giơ xương" để miêu tả cũng không cường điệu chút nào.
Tuy đôi mắt nhắm chặt, nhưng vẫn có thể thấy đôi mắt rất to. Khuôn mặt xanh xao khá đáng sợ, hàng mi dài uốn cong rợp xuống tạo thành vệt bóng mờ dưới mi mắt.
Có thể thấy nếu cô ấy không gầy đến thế thì chắc chắn đây là một cô gái xinh đẹp.
Lâm Hi đưa bó hoa cho người phụ nữ bên cạnh để bà cắm vào bình, rồi đi theo Từ Vi Vũ ra ngoài, cô khẽ hỏi:
“Sức khỏe cô ấy không tốt sao?”
Từ Vi Vũ đứng khá lâu, bắp chân trái đã mỏi rời nên phải ngồi xuống ghế chờ ở hành lang, anh thở ra một hơi dài.
Thấy Lâm Hi cứ lo lắng nhìn chân mình, trong lòng anh có chút se thắt lại, nhẹ nhàng giải thích:
“Đứng lâu quá nên không thoải mái.”
Lâm Hi dạ một tiếng:
" Đêm nay, anh tiếp tục ở lại đây sao?"
" Kha Nguyệt còn chưa tỉnh lại, tôi không yên tâm."
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Ba lần tình cờ
- Chương 2: Ba lần tình cờ(2)
- Chương 3: Cô bạn Đồng Tuyết
- Chương 4: Tới Bác Lãng
- Chương 5: Tai tiếng
- Chương 6
- Chương 7: Công ty Bác Lãng
- Chương 8
- Chương 9: Mua hoa
- Chương 10
- Chương 11: Hôn mê
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Gặp lại Trần Tầm
- Chương 17: Cái đuôi đeo bám
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30: Quá khứ đau lòng
- Chương 31: Gặp anh
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124