Bước Tới Bên Em - Chương 45
Chương trước- Chương 1: Ba lần tình cờ
- Chương 2: Ba lần tình cờ(2)
- Chương 3: Cô bạn Đồng Tuyết
- Chương 4: Tới Bác Lãng
- Chương 5: Tai tiếng
- Chương 6
- Chương 7: Công ty Bác Lãng
- Chương 8
- Chương 9: Mua hoa
- Chương 10
- Chương 11: Hôn mê
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Gặp lại Trần Tầm
- Chương 17: Cái đuôi đeo bám
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30: Quá khứ đau lòng
- Chương 31: Gặp anh
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Bước Tới Bên Em
Chương 45
Lâm Hi không gật đầu cũng chẳng lắc đầu mà nhìn anh hỏi:
“Anh thật sự muốn ở lại đây sao?”
Thấy anh gật đầu, liền tức giận trừng mắt nhìn anh:
" Đừng nghĩ tôi không thấy được hành động giấu giếm kín đáo hiện giờ của anh. Chắc chắn hiện giờ chân anh không thoải mái, em gái anh đến sáng mới tỉnh, anh về nghỉ ngơi chút đi, buổi sáng lại đến là được mà."
Từ Vi Vũ từ chối, dáng vẻ không thể thương lượng. Lâm Hi cảm thấy thật bất đắc dĩ, xem ra anh đối với em gái rất tốt, cũng không hiểu tại sao bình thường đi thăm bệnh lại kỳ lạ như vậy.
Thấy anh kiên trì như vậy, Lâm Hi cũng hết cách, vốn không muốn xen vào chuyện của anh nữa, nhưng nhìn thấy sắc mặt khá nhợt nhạt của anh lại không đành lòng.
Lại phải trừng mắt liếc anh một cái, thả lại một câu:
“Đợi tôi trở lại.”
Rồi xoay người đi, không biết là đi đâu.
Khoảng 15 phút sau, Lâm Hi quay lại, trên tay bưng cái thau nhựa màu xanh dương, vắt trên vai một chiếc khăn lông nhỏ màu xanh biếc.
Cô vừa để cái thau xuống đất, Từ Vi Vũ nhìn thấy nước trong thau còn bốc hơi nóng.
" Thau và khăn mặt đều là mới mua."
Lâm Hi giải thích một câu sau đó ngồi xổm xuống ngâm khăn vào nước nóng rồi vắt khô, ra hiệu cho anh cuộn ống quần bên trái lên.
Từ Vi Vũ nhất thời đông cứng tại chỗ, không biết nên phản ứng thế nào, vừa kinh ngạc vừa cảm động, còn có chút bối rối mất tự nhiên.
Tâm trạng vô cùng phức tạp.
Thấy anh vẫn không nhúc nhích, Lâm Hi ngước đầu lên nhìn anh, hết sức chân thành nói:
"Anh đừng cảm thấy ngại, không phải chúng ta là bạn tốt sao? Giữa bạn bè nên giúp đỡ lẫn nhau, vừa rồi tôi thấy anh thỉnh thoảng cọ đùi phải vào chân trái.
Đàn ông làm việc lớn không cần phải so đo, cũng không phải là cô gái nhỏ, bây giờ ở đây cũng không có người ngoài, cùng lắm tôi không nhìn là được."
Từ Vi Vũ bị cô nói như vậy dở khóc dở cười, thấy cô bưng thau nước đặt xuống ghế bên cạnh, còn bản thân thực sự quay sang chỗ khác, anh mỉm cười bất đắc dĩ, đành nghe theo lời cô cúi người xuống, cuộn ống quần bên chân trái lên,lộ ra chi giả màu da bên trong.
Vắt khô khăn lông, đặt lên cẳng chân nơi bị cắt dưới đầu gối. Trong nháy mắt, Từ Vũ hít sâu một hơi rồi thở phào khoan khoái.
Rốt cuộc chân trái căng cứng cả đêm cũng đã bớt mỏi nhừ. Anh ngẩng đầu lên nhìn Lâm Hi đang đưa bóng lưng về phía mình, thở dài:
" Nếu em không sợ thì quay lại đi, tôi chỉ lo làm em sợ."
Lâm Hi nghe vậy bĩu môi, không chút do dự xoay người lại. Nhìn thấy chỗ bị gãy bên chân trái của Từ Vi Vũ cũng không giật mình, dáng vẻ rất bình tĩnh.
Thấy anh khom người không thoải mái, cô liền đi qua bưng thau nước đặt lại xuống đất, sau đó ra hiệu cho anh ngồi nghiêng qua, đặt chân trái lên ghế bên cạnh.
Còn bản thân thì cầm lấy khăn mặt lần nữa nhúng khăn ấm vắt khô, ngồi xổm xuống giúp anh đắp lên chân, dáng vẻ tỉ mỉ rất nghiêm túc.
Từ Vi Vũ rũ mắt nhìn cô, giờ khắc này có quá nhiều cảm xúc đang khuấy động trong lồng ngực.
Trái tim anh bắt đầu đập loạn nhịp, thình thịch thình thịch, mỗi lúc đập nhanh hơn, khiến anh thấy khó thở.
Lâm Hi muốn anh tháo chân giả ra rồi chườm nóng sẽ tốt hơn nhưng Từ Vũ cảm thấy như vậy quá phiền phức, nói không cần thiết, anh kiên trì như vậy cô cũng không thể nào mạnh mẽ ép buộc được.
Nửa tiếng sau.
Từ Vi Vũ gọi điện cho lão Trịnh bảo đưa Lâm Hi về, Lâm Hi nói không cần:
“Tôi tự chạy xe không sao đâu, chạy xe tới lui mắc công lắm.”
Sau đó thấy thái độ không cho phép từ chối của anh, cô cũng không cố chấp, gật đầu đồng ý để lão Trịnh đưa cô về.
Về đến nhà đã gần 4 giờ sáng.
Lâm Hi buồn ngủ không chịu nổi, không kịp thay quần áo ngủ mà trực tiếp nằm bò lên giường.
Sáng hôm sau, đương nhiên là dậy trễ, mãi khi Trần Bình gọi điện thoại tới mới đánh thức cô khỏi giấc mơ.
Mở tiệm ra, Lâm Hi phớt lờ ánh mắt tò mò của Trần Bình và Hứa Dương, chỉ bảo hai người đi tưới nước cho hoa.
Còn mình lên tầng rửa mặt, ăn một lát bánh mì, uống một ly sữa tươi rồi gọi điện cho Từ Vũ.
Điện thoại rất nhanh đã có người bắt máy, giọng của anh khàn khàn, Lâm Hi hỏi:
“Vẫn đang ở bệnh viện ạ?”
" Tôi ở công ty." Từ Vi Vũ đáp.
" 5 giờ sáng Kha Nguyệt đã tỉnh lại, tôi về nhà nghỉ ngơi 2 tiếng."
" Chỉ mới nghỉ ngơi có 2 tiếng đã đi làm, anh thật không biết quý trọng bản thân."
" Hôm nay có cuộc họp rất quan trọng, không thể vắng mặt được." Anh mỉm cười đáp, còn nói:
“Bây giờ chưa tới 9 giờ, em ngủ thêm lát nữa đi.”
Lâm Hi bĩu môi, họp giỏi lắm mà, cô tức giận nói:
" Tôi cũng vậy, phải mở tiệm buôn bán, kiếm tiền rất quan trọng."
" Lâm Hi, em giận sao?"
“Anh nghĩ nhiều rồi, tôi đang rất bận, cúp máy đậy ạ.”
“Anh thật sự muốn ở lại đây sao?”
Thấy anh gật đầu, liền tức giận trừng mắt nhìn anh:
" Đừng nghĩ tôi không thấy được hành động giấu giếm kín đáo hiện giờ của anh. Chắc chắn hiện giờ chân anh không thoải mái, em gái anh đến sáng mới tỉnh, anh về nghỉ ngơi chút đi, buổi sáng lại đến là được mà."
Từ Vi Vũ từ chối, dáng vẻ không thể thương lượng. Lâm Hi cảm thấy thật bất đắc dĩ, xem ra anh đối với em gái rất tốt, cũng không hiểu tại sao bình thường đi thăm bệnh lại kỳ lạ như vậy.
Thấy anh kiên trì như vậy, Lâm Hi cũng hết cách, vốn không muốn xen vào chuyện của anh nữa, nhưng nhìn thấy sắc mặt khá nhợt nhạt của anh lại không đành lòng.
Lại phải trừng mắt liếc anh một cái, thả lại một câu:
“Đợi tôi trở lại.”
Rồi xoay người đi, không biết là đi đâu.
Khoảng 15 phút sau, Lâm Hi quay lại, trên tay bưng cái thau nhựa màu xanh dương, vắt trên vai một chiếc khăn lông nhỏ màu xanh biếc.
Cô vừa để cái thau xuống đất, Từ Vi Vũ nhìn thấy nước trong thau còn bốc hơi nóng.
" Thau và khăn mặt đều là mới mua."
Lâm Hi giải thích một câu sau đó ngồi xổm xuống ngâm khăn vào nước nóng rồi vắt khô, ra hiệu cho anh cuộn ống quần bên trái lên.
Từ Vi Vũ nhất thời đông cứng tại chỗ, không biết nên phản ứng thế nào, vừa kinh ngạc vừa cảm động, còn có chút bối rối mất tự nhiên.
Tâm trạng vô cùng phức tạp.
Thấy anh vẫn không nhúc nhích, Lâm Hi ngước đầu lên nhìn anh, hết sức chân thành nói:
"Anh đừng cảm thấy ngại, không phải chúng ta là bạn tốt sao? Giữa bạn bè nên giúp đỡ lẫn nhau, vừa rồi tôi thấy anh thỉnh thoảng cọ đùi phải vào chân trái.
Đàn ông làm việc lớn không cần phải so đo, cũng không phải là cô gái nhỏ, bây giờ ở đây cũng không có người ngoài, cùng lắm tôi không nhìn là được."
Từ Vi Vũ bị cô nói như vậy dở khóc dở cười, thấy cô bưng thau nước đặt xuống ghế bên cạnh, còn bản thân thực sự quay sang chỗ khác, anh mỉm cười bất đắc dĩ, đành nghe theo lời cô cúi người xuống, cuộn ống quần bên chân trái lên,lộ ra chi giả màu da bên trong.
Vắt khô khăn lông, đặt lên cẳng chân nơi bị cắt dưới đầu gối. Trong nháy mắt, Từ Vũ hít sâu một hơi rồi thở phào khoan khoái.
Rốt cuộc chân trái căng cứng cả đêm cũng đã bớt mỏi nhừ. Anh ngẩng đầu lên nhìn Lâm Hi đang đưa bóng lưng về phía mình, thở dài:
" Nếu em không sợ thì quay lại đi, tôi chỉ lo làm em sợ."
Lâm Hi nghe vậy bĩu môi, không chút do dự xoay người lại. Nhìn thấy chỗ bị gãy bên chân trái của Từ Vi Vũ cũng không giật mình, dáng vẻ rất bình tĩnh.
Thấy anh khom người không thoải mái, cô liền đi qua bưng thau nước đặt lại xuống đất, sau đó ra hiệu cho anh ngồi nghiêng qua, đặt chân trái lên ghế bên cạnh.
Còn bản thân thì cầm lấy khăn mặt lần nữa nhúng khăn ấm vắt khô, ngồi xổm xuống giúp anh đắp lên chân, dáng vẻ tỉ mỉ rất nghiêm túc.
Từ Vi Vũ rũ mắt nhìn cô, giờ khắc này có quá nhiều cảm xúc đang khuấy động trong lồng ngực.
Trái tim anh bắt đầu đập loạn nhịp, thình thịch thình thịch, mỗi lúc đập nhanh hơn, khiến anh thấy khó thở.
Lâm Hi muốn anh tháo chân giả ra rồi chườm nóng sẽ tốt hơn nhưng Từ Vũ cảm thấy như vậy quá phiền phức, nói không cần thiết, anh kiên trì như vậy cô cũng không thể nào mạnh mẽ ép buộc được.
Nửa tiếng sau.
Từ Vi Vũ gọi điện cho lão Trịnh bảo đưa Lâm Hi về, Lâm Hi nói không cần:
“Tôi tự chạy xe không sao đâu, chạy xe tới lui mắc công lắm.”
Sau đó thấy thái độ không cho phép từ chối của anh, cô cũng không cố chấp, gật đầu đồng ý để lão Trịnh đưa cô về.
Về đến nhà đã gần 4 giờ sáng.
Lâm Hi buồn ngủ không chịu nổi, không kịp thay quần áo ngủ mà trực tiếp nằm bò lên giường.
Sáng hôm sau, đương nhiên là dậy trễ, mãi khi Trần Bình gọi điện thoại tới mới đánh thức cô khỏi giấc mơ.
Mở tiệm ra, Lâm Hi phớt lờ ánh mắt tò mò của Trần Bình và Hứa Dương, chỉ bảo hai người đi tưới nước cho hoa.
Còn mình lên tầng rửa mặt, ăn một lát bánh mì, uống một ly sữa tươi rồi gọi điện cho Từ Vũ.
Điện thoại rất nhanh đã có người bắt máy, giọng của anh khàn khàn, Lâm Hi hỏi:
“Vẫn đang ở bệnh viện ạ?”
" Tôi ở công ty." Từ Vi Vũ đáp.
" 5 giờ sáng Kha Nguyệt đã tỉnh lại, tôi về nhà nghỉ ngơi 2 tiếng."
" Chỉ mới nghỉ ngơi có 2 tiếng đã đi làm, anh thật không biết quý trọng bản thân."
" Hôm nay có cuộc họp rất quan trọng, không thể vắng mặt được." Anh mỉm cười đáp, còn nói:
“Bây giờ chưa tới 9 giờ, em ngủ thêm lát nữa đi.”
Lâm Hi bĩu môi, họp giỏi lắm mà, cô tức giận nói:
" Tôi cũng vậy, phải mở tiệm buôn bán, kiếm tiền rất quan trọng."
" Lâm Hi, em giận sao?"
“Anh nghĩ nhiều rồi, tôi đang rất bận, cúp máy đậy ạ.”
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Ba lần tình cờ
- Chương 2: Ba lần tình cờ(2)
- Chương 3: Cô bạn Đồng Tuyết
- Chương 4: Tới Bác Lãng
- Chương 5: Tai tiếng
- Chương 6
- Chương 7: Công ty Bác Lãng
- Chương 8
- Chương 9: Mua hoa
- Chương 10
- Chương 11: Hôn mê
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Gặp lại Trần Tầm
- Chương 17: Cái đuôi đeo bám
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30: Quá khứ đau lòng
- Chương 31: Gặp anh
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124