Bước Tới Bên Em - Chương 20
Chương trước- Chương 1: Ba lần tình cờ
- Chương 2: Ba lần tình cờ(2)
- Chương 3: Cô bạn Đồng Tuyết
- Chương 4: Tới Bác Lãng
- Chương 5: Tai tiếng
- Chương 6
- Chương 7: Công ty Bác Lãng
- Chương 8
- Chương 9: Mua hoa
- Chương 10
- Chương 11: Hôn mê
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Gặp lại Trần Tầm
- Chương 17: Cái đuôi đeo bám
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30: Quá khứ đau lòng
- Chương 31: Gặp anh
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Bước Tới Bên Em
Chương 20
Trần Tầm đi rồi, Lâm Hi vô cùng thư thái. Năm mới cũng gần kề, hai ngày trước cô đã nói chuyện với Trần Bình và Hứa Dương.
Nhà hai người họ cách Vũ Lăng không xa,chỉ mất khoảng 3 giờ ngồi xe búyt là tới. Nên quyết định ngày 27 tháng chạp mới nghỉ.
Thời điểm cuối năm là lúc cửa hàng hoa buôn bán tấp nập nhất.
26 tháng chạp lại trùng hợp với ngày lễ tình nhân. Trước đó 2 tháng, Lâm Hi đã đặt nhà vườn một lượng hoa hồng rất lớn.
Mấy ngày nay còn in không ít tờ rơi phát ra ngoài. Lúc này có nhiều khách hàng lần lượt gọi điện thoại tới đặt hoa.
....
Hôm nay, Lâm Hi tới Bác Lãng giao hoa cho Tôn Phương, lúc cô vừa ra khỏi tiệm trời bắt đầu mưa phùn lác đác, nhưng vì khá phiền phức lại nghĩ đến khoảng cách khá gần.
Có lẽ mưa cũng không quá lớn nên không mang dù. Lúc này hạt mưa nặng hơn nhưng cũng không quá lớn.
Lâm Hi kéo mũ áo lông trùm lên đầu, chậm rãi bước xuống cầu thang. Vừa ra khỏi cửa chính, xe của Từ Vi Vũ đã dừng lại bên cạnh cô.
" Lâm Hi". Từ Vi Vũ hạ cửa kính sau xuống nhìn cô.
" Đi đâu vậy, tôi đưa đi."
Tháng 2, thời tiết ở Vũ Lăng vẫn còn khá lạnh, có thể ngồi xe dĩ nhiên Lâm Hi cũng không khách khí.
Cô mỉm cười bước lên xe chào lão Trịnh một tiếng rồi nói chuyện với Từ Vi Vũ:
"Đưa tôi về tiệm là được rồi ạ."
Từ Vũ thấy trên mặt cô dính nước mưa, liền lấy khăn giấy trong hộp đưa qua. Nhớ tới lần trước cũng tình cờ gặp cô ở dưới sảnh công ty:
" tới đây giao hoa sao?"
Lâm Hi gật đầu nói phải, dĩ nhiên cô sẽ không nhiều chuyện mà nói Tôn Phương là người đặt hoa, mà chỉ nói chung chung:
"Công ty anh có rất nhiều người giúp tôi kiếm tiền."
Mặc dù trước mắt chỉ có Tôn Phương kiên trì đặt hoa của cô tới Bác Lãng mà thôi.
Từ Vi Vũ mỉm cười, anh rất thích tính cách của Lâm Hi. 23 tuổi, không ham hư vinh và kiêu căng
như nhiều cô gái trẻ khác.
Buôn bán trung thực, từ cách cô trang trí cửa tiệm tới cách cô bày biện hoa cỏ có thể thấy cô thực sự để tâm tới cửa hàng hoa.
Hơn nữa, từ lúc hai người xác định quan hệ bạn bè cho tới nay. Cô không hề chủ động liên lạc với anh lần nào, đây là việc vô cùng hiếm có.
Từ Vi Vũ đã gặp rất nhiều người phụ nữ muốn tiếp cận tới anh có đủ mục đích, trẻ tuổi, ngây ngô, trưởng thành đủ loại, nhiều không đếm xuể, nhưng người như Lâm Hi lại rất ít.
Hơn nữa, cô còn xinh đẹp như vậy, trong cái xã hội người xấu nhiều hơn, một cô gái vừa xinh đẹp vừa kiên định thật sự rất khó gặp.
" Cửa hàng buôn bán được không?" Anh tùy ý hỏi.
" Cũng không tệ lắm ạ. Mấy ngày nữa là ngày lễ tình nhân tôi nhập về rất nhiều hoa hồng. Chuẩn bị hôm đó sẽ kiếm được một khoản thật to!"
Nói xong cười giảo hoạt như tên trộm, đôi mắt đen, to tròn, chớp chớp sáng long lanh, đẹp rạng ngời.
Từ Vi Vũ nhìn cô, trước mặt anh cô thật hồn nhiên, thoải mái, dù không nữ tính rụt rè nhưng thật đáng yêu.
Rất nhanh xe đã tới cửa tiệm của Lâm Hi, xe ngừng lại, trước khi xuống cô còn hỏi:
"Trong tiệm vừa nhập về 1 loạt hoa diên vĩ, anh có muốn một bó không?"
" Miễn phí sao?" Từ Vi Vũ trêu cô.
Lâm Hi lắc đầu:" Phải trả tiền."
" Chúng ta là bạn bè mà!"
" Anh em ruột cũng phải tính toán rõ ràng."
Từ Vi Vũ nghe xong liền bật cười, định trêu cô thêm vài câu thì chuông điện thoại reo lên, anh không nhận điện thoại luôn mà quay sang nói với Lâm Hi:
"Buổi tối, tôi sẽ tới."
Lâm Hi gật đầu rồi chào lão Trịnh một tiếng, sau đó đẩy cánh cửa xe bước xuống chào tạm biệt.
Mãi đến khi Lâm Hi bước vào trong tiệm, Từ Vi Vũ mới bảo lái xe rời đi, sau đó nhận điện thoại.
Mặc dù lão Trịnh vẫn ngồi im lặng ở phía trước lái xe, nhưng trong lòng hừng hực lửa bát quái, đã rất lâu rồi ông chưa thấy ông chủ nói chuyện với người phụ nữ nào vui vẻ, thoải mái đến vậy. Cô chủ nhỏ Lâm cũng thật có bản lĩnh.
Nhà hai người họ cách Vũ Lăng không xa,chỉ mất khoảng 3 giờ ngồi xe búyt là tới. Nên quyết định ngày 27 tháng chạp mới nghỉ.
Thời điểm cuối năm là lúc cửa hàng hoa buôn bán tấp nập nhất.
26 tháng chạp lại trùng hợp với ngày lễ tình nhân. Trước đó 2 tháng, Lâm Hi đã đặt nhà vườn một lượng hoa hồng rất lớn.
Mấy ngày nay còn in không ít tờ rơi phát ra ngoài. Lúc này có nhiều khách hàng lần lượt gọi điện thoại tới đặt hoa.
....
Hôm nay, Lâm Hi tới Bác Lãng giao hoa cho Tôn Phương, lúc cô vừa ra khỏi tiệm trời bắt đầu mưa phùn lác đác, nhưng vì khá phiền phức lại nghĩ đến khoảng cách khá gần.
Có lẽ mưa cũng không quá lớn nên không mang dù. Lúc này hạt mưa nặng hơn nhưng cũng không quá lớn.
Lâm Hi kéo mũ áo lông trùm lên đầu, chậm rãi bước xuống cầu thang. Vừa ra khỏi cửa chính, xe của Từ Vi Vũ đã dừng lại bên cạnh cô.
" Lâm Hi". Từ Vi Vũ hạ cửa kính sau xuống nhìn cô.
" Đi đâu vậy, tôi đưa đi."
Tháng 2, thời tiết ở Vũ Lăng vẫn còn khá lạnh, có thể ngồi xe dĩ nhiên Lâm Hi cũng không khách khí.
Cô mỉm cười bước lên xe chào lão Trịnh một tiếng rồi nói chuyện với Từ Vi Vũ:
"Đưa tôi về tiệm là được rồi ạ."
Từ Vũ thấy trên mặt cô dính nước mưa, liền lấy khăn giấy trong hộp đưa qua. Nhớ tới lần trước cũng tình cờ gặp cô ở dưới sảnh công ty:
" tới đây giao hoa sao?"
Lâm Hi gật đầu nói phải, dĩ nhiên cô sẽ không nhiều chuyện mà nói Tôn Phương là người đặt hoa, mà chỉ nói chung chung:
"Công ty anh có rất nhiều người giúp tôi kiếm tiền."
Mặc dù trước mắt chỉ có Tôn Phương kiên trì đặt hoa của cô tới Bác Lãng mà thôi.
Từ Vi Vũ mỉm cười, anh rất thích tính cách của Lâm Hi. 23 tuổi, không ham hư vinh và kiêu căng
như nhiều cô gái trẻ khác.
Buôn bán trung thực, từ cách cô trang trí cửa tiệm tới cách cô bày biện hoa cỏ có thể thấy cô thực sự để tâm tới cửa hàng hoa.
Hơn nữa, từ lúc hai người xác định quan hệ bạn bè cho tới nay. Cô không hề chủ động liên lạc với anh lần nào, đây là việc vô cùng hiếm có.
Từ Vi Vũ đã gặp rất nhiều người phụ nữ muốn tiếp cận tới anh có đủ mục đích, trẻ tuổi, ngây ngô, trưởng thành đủ loại, nhiều không đếm xuể, nhưng người như Lâm Hi lại rất ít.
Hơn nữa, cô còn xinh đẹp như vậy, trong cái xã hội người xấu nhiều hơn, một cô gái vừa xinh đẹp vừa kiên định thật sự rất khó gặp.
" Cửa hàng buôn bán được không?" Anh tùy ý hỏi.
" Cũng không tệ lắm ạ. Mấy ngày nữa là ngày lễ tình nhân tôi nhập về rất nhiều hoa hồng. Chuẩn bị hôm đó sẽ kiếm được một khoản thật to!"
Nói xong cười giảo hoạt như tên trộm, đôi mắt đen, to tròn, chớp chớp sáng long lanh, đẹp rạng ngời.
Từ Vi Vũ nhìn cô, trước mặt anh cô thật hồn nhiên, thoải mái, dù không nữ tính rụt rè nhưng thật đáng yêu.
Rất nhanh xe đã tới cửa tiệm của Lâm Hi, xe ngừng lại, trước khi xuống cô còn hỏi:
"Trong tiệm vừa nhập về 1 loạt hoa diên vĩ, anh có muốn một bó không?"
" Miễn phí sao?" Từ Vi Vũ trêu cô.
Lâm Hi lắc đầu:" Phải trả tiền."
" Chúng ta là bạn bè mà!"
" Anh em ruột cũng phải tính toán rõ ràng."
Từ Vi Vũ nghe xong liền bật cười, định trêu cô thêm vài câu thì chuông điện thoại reo lên, anh không nhận điện thoại luôn mà quay sang nói với Lâm Hi:
"Buổi tối, tôi sẽ tới."
Lâm Hi gật đầu rồi chào lão Trịnh một tiếng, sau đó đẩy cánh cửa xe bước xuống chào tạm biệt.
Mãi đến khi Lâm Hi bước vào trong tiệm, Từ Vi Vũ mới bảo lái xe rời đi, sau đó nhận điện thoại.
Mặc dù lão Trịnh vẫn ngồi im lặng ở phía trước lái xe, nhưng trong lòng hừng hực lửa bát quái, đã rất lâu rồi ông chưa thấy ông chủ nói chuyện với người phụ nữ nào vui vẻ, thoải mái đến vậy. Cô chủ nhỏ Lâm cũng thật có bản lĩnh.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Ba lần tình cờ
- Chương 2: Ba lần tình cờ(2)
- Chương 3: Cô bạn Đồng Tuyết
- Chương 4: Tới Bác Lãng
- Chương 5: Tai tiếng
- Chương 6
- Chương 7: Công ty Bác Lãng
- Chương 8
- Chương 9: Mua hoa
- Chương 10
- Chương 11: Hôn mê
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Gặp lại Trần Tầm
- Chương 17: Cái đuôi đeo bám
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30: Quá khứ đau lòng
- Chương 31: Gặp anh
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124