Bước Tới Bên Em - Chương 76
Chương trước- Chương 1: Ba lần tình cờ
- Chương 2: Ba lần tình cờ(2)
- Chương 3: Cô bạn Đồng Tuyết
- Chương 4: Tới Bác Lãng
- Chương 5: Tai tiếng
- Chương 6
- Chương 7: Công ty Bác Lãng
- Chương 8
- Chương 9: Mua hoa
- Chương 10
- Chương 11: Hôn mê
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Gặp lại Trần Tầm
- Chương 17: Cái đuôi đeo bám
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30: Quá khứ đau lòng
- Chương 31: Gặp anh
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Bước Tới Bên Em
Chương 76
Cô ta tìm kiếm trên bàn một lát, rút ra tờ giấy được đánh máy đưa tới:
“ Cô xem thử ở đây có căn hộ nào vừa ý không? ”
Lâm Hi vừa liếc mắt đã thấy biển số căn biệt thự bên cạnh nhà Từ Vi Vũ, thầm nghĩ thật trùng hợp, liền mỉm cười hỏi giá cả, nhưng khi nghe xong cảm thấy quá đắt.
Hồ Nhã Lệ cũng như phần lớn những người làm môi giới bất động sản, am hiểu nhất là quan sát sắc mặt người khác, thấy Lâm Hi chau mày, cô ta liền hiểu ngay tại sao:
“ Lâm tiểu thư, căn biệt thự này từ lúc mua về đến giờ, chủ nhà hầu như chưa từng ở qua, bên trong gần như được cải tạo mới toàn bộ, hơn nữa chủ nhà cần tiền nên bán gấp, nếu cô có thể thanh toán một lần thì còn được hưởng thêm ưu đãi ”
Lâm Hi liền hỏi có thể ưu đãi bao nhiêu, Hồ Nhã Lệ lại nói ra mấy con số, Lâm Hi cảm thấy vẫn còn đắt, tuy mấy năm trở lại đây giá nhà ở Vũ Lăng ngày càng cao, nhưng cũng không cao đến mức này. Hồ Nhã Lệ nói:
“ Vậy trước mắt tôi sẽ liên hệ với chủ nhà, Lâm tiểu thư hãy nói cái giá cô muốn, như vậy mọi người có thể dễ dàng thương lượng hơn."
Trong lòng cô làm gì có cái giá nào thích hợp chứ, phương diện này cô cũng không thạo, chỉ cảm thấy rất đắt, suy nghĩ một lúc rồi nói:
“ Cái này tôi cũng không hiểu rõ lắm, đợi tôi về hỏi thăm bạn bè, ngày mai sẽ liên hệ lại với chị ”
Hồ Nhã Lệ với phương châm ‘ khách hàng là Thượng đế, dĩ nhiên gật đầu đồng ý.
Rời khỏi trung tâm môi giới nhà đất, cô lái xe tới Carrefour dạo một vòng, mua rất nhiều nguyên liệu nấu ăn, định buổi tối về nhà ăn lẩu. Lúc đợi đèn xanh, tâm huyết dâng trào liền nhắn tin hỏi Từ Vi Vũ buổi tối có về nhà ăn cơm không, tin nhắn vừa gửi đi, chưa được bao lâu đã có người gọi tới, là anh, khóe miệng cô nhếch cong lên, nhưng vờ làm cao không thèm bắt máy ngay mà để rung thêm một lúc, sau đó rì rì để rung thêm một lúc, sau đó chậm như rùa nhấn nút trả lời, giọng biếng nhác
‘ alo "
Anh ở đầu bên kia trực tiếp hỏi:
“ Buổi tối muốn ăn cơm với anh sao? ”
Cô cười hứ một tiếng, vốn định nói:
“ Anh tự kiêu quá đó ”
Nhưng đến khóe miệng lại thành ra:
“ Đúng ạ, muốn ăn cơm với anh thì làm sao đây? ”
Anh nghe xong bật cười, nhẹ nhàng nói:
“ Em đã ra lệnh, anh sao dám không tuân theo ”
Lâm Hi nghe xong vô cùng cao hứng, nhưng cái miệng nũng nịu lại nghĩ một đằng nói một nẻo:
“ Không cần miễn cưỡng, không muốn về cũng không sao, em và thím Tào có thể ăn nhiều hơn một chút ”
Đối với cái miệng lẻo lự nghĩ thế này nói thế khác, tâm miệng bất nhất của cô, anh trực tiếp thòng lại ba chữ:
“ Nhóc lừa đảo ”
Lâm Hi xí một tiếng, thấy đèn đỏ phía trước nhấp nháy mấy cái rồi chuyển sang đèn xanh, cô vừa khởi động lại xe vừa lém lỉnh đối đáp với anh:
“ Em là nhóc lừa đảo, vậy anh là gì? ”
Nhưng anh không tiếp tục trêu cô mà hỏi:
“ Em đang lái xe? ”
Anh nghe thấy tiếng còi xe ồn ào.
Lâm Hi ‘ dạ một tiếng, đang tính nói chuyện cô muốn mua căn biệt thự bên cạnh nhà anh, nhưng anh ở bên kia điện thoại đã bảo cô dừng xe lại ven đường trước, cô cười thầm trong bụng:
“ Kỹ thuật lái xe của em không tệ, anh lo gì chứ ”
Anh thật sự không tin tưởng kỹ thuật lái xe của cô chút nào, trực tiếp nói ba chữ
“ Ngoan, nghe lời. ”
Giọng nói trầm thấp đầy từ tính, nghe vào tai lại có sự dịu dàng khác lạ. Lâm Hi bị ba chữ này của anh dụ dỗ, vô cùng ngoan ngoãn dừng xe lại bên đường.
Đợi cô dừng xe xong, anh mới hỏi hiện tại cô đang ở đâu, cô nói ra vị trí, anh nói:
“ Vậy không phải rất gần Bác Lãng sao? ”
Lâm Hi đáp:
“ Đúng ạ, em vừa mới đi ngang qua công ty anh mà! ”
Rồi nhân tiện nói luôn chuyện tính mua nhà, Từ Vi Vũ im lặng lắng nghe, đầu tiên là nhíu mày, đợi đến khi nghe cô nói muốn mua căn biệt thự bên cạnh nhà mình, hai hàng chân mày mới giãn ra, khóe mắt cong lên, nhưng không nói gì khác, chỉ trực tiếp đưa ra yêu cầu:
“ Lâm Hi, tới đây đón anh tan làm đi. ”
“ Bây giờ còn chưa đến bốn giờ đó! ”
“ Hôm nay về sớm ”
Cô không còn gì để nói, hai má lúm đồng tiền bên khóe miệng ngày càng sâu, nhưng cái miệng lại vờ ghét bỏ:
“ Anh bảo lão Trịnh đưa về đi, chỗ này của em không quay đầu xe được, phải qua hai giao lộ nữa mới có thể quay lại, rất phiền phức. ”
Giả vờ dối lòng không chịu nỗi, nhưng khi con gái rơi vào tình yêu có mấy ai không giả vờ giả vịt như vậy chứ.
Anh liền dụ dỗ:
“ Ngoan, nghe lời. ”
Vẫn là ba chữ đó, hiệu quả vẫn không kém đi chút nào, cô vội vàng lái xe quay lại một vòng, chạy đi đón người. Khi Tần Chu nghe ông chủ nhà mình nói sẽ về sớm, liền sửng sốt mở to hai mắt:
“ Từ tổng, Trần tiên sinh và Lý tiên sinh vẫn còn đang ở đây, bây giờ ngài rời đi có phải hay không … … không tốt lắm? Đã hẹn trước tối nay cùng ăn cơm, cũng đã đặt chỗ nhà hàng ”
Trần tiên sinh và Lý tiên sinh mà Tần Chu vừa nhắc đến chính là hai tay quản lý cấp cao mà tổng công ty bên Pháp phải qua. Hai người này, một người Hongkong, một người Đài Loan, là phụ tá đắc lực của anh trai cùng cha khác mẹ của Từ Vi Vũ, lần này hai người họ đến Bác Lãng chỉ có một mục đích duy nhất, kiểm toán!
Lý do hết sức đầy đủ, họ đưa ra một lá thư nặc danh được đánh máy, nói là có người tố cáo chi nhánh gian lận sổ sách, vì mục đích điều tra làm rõ vấn đề này nên buộc phải tiến hành kiểm toán. Nên sau khi hai người này qua tới đây, bên cạnh dẫn theo bảy tám nhân viên cấp dưới hùng hổ tiến vào công ty, thái độ rất bạo liệt.
Suốt mấy năm nay, anh vẫn ở lại trong nước phấn đấu, Bác Lãng có được thành tựu như ngày hôm nay, mặc dù không thể tách khỏi sự hỗ trợ tài chính của công ty mẹ bên Pháp, nhưng nền tảng của nó đều dựa vào Từ Vi Vũ dốc từng chút từng chút sức lực làm ra. Tuy trên danh nghĩa, Bác Lãng là công ty chi nhánh, nhưng thực tế đó chính là tải sản của riêng anh.
Hiện tại Từ Vi Thiệu hấp tấp phái những người này đến, lý do là gì anh rất rõ, không phải do ông già nằm viện, nên hắn nghĩ không ai kiểm soát được, liền muốn đi đường tắt sao? Đáng tiếc hắn không biết, trong tay anh có con bài chủ chốt, căn bản không sợ chút thủ đoạn nham hiểm này của hắn.
"Hai người Trần Lý đó, anh có hứng thì tiếp, không có hứng thì cứ để trơ mặt ra đó hóng gió, tựa như lúc này, đương nhiên tình yêu trong lòng anh quan trọng hơn. Buổi tối, cậu đưa hai người bọn họ đi tiêu khiển, hóa đơn đưa cho phòng tài chính chi trả. ”
Anh mặc áo vest vào, chống gậy rời đi.
Tần Chu hoàn hồn: “ Từ tổng, lão Trịnh đi rửa xe còn chưa trở lại, để bây giờ tôi gọi điện cho ông ấy ”.
“ Không cần, có người tới đón."
Khi nói đến bốn chữ ‘ có người tới đón, khuôn mặt anh hiện ra nụ cười dịu dàng. Tần Chu ớn lạnh nổi gai, cảm thấy phình to cả đầu, ông chủ quang minh chính đại trốn việc, ném hai gã dây dưa khó chơi kia cho hắn, đúng là cũng quá coi trọng hắn mà. Nhưng hết cách, ai bảo người ta là ông chủ, còn hắn chỉ là cấp dưới chứ.
Ở Bác Lãng, toàn bộ tầng hai mươi bốn là văn phòng của Từ Vi Vũ. Anh không để Tần Chu đi theo, trực tiếp dùng thang máy chuyên dụng dành riêng cho tổng giám đốc xuống gara tầng hầm, rẽ bên trái khoảng hai mươi bước là một cánh cổng sắt, ngăn cách thang máy chuyên dụng với nhà để xe phía ngoài tạo thành một căn phòng nhỏ khoảng năm mươi mét vuông, bình thường xe của anh sẽ đậu ở đây.
Khoảng mười phút sau, Lâm Hi gọi điện nói đã đến trước cửa công ty, vì trước đây cô thường xuyên tới nơi này giao hoa, nên rất quen thuộc với bảo vệ, không cần đăng ký cũng có thể đi vào.
Dựa theo hướng dẫn của anh trong điện thoại, đi thẳng lên chỗ anh. Nhìn thấy anh phía sau cánh cổng sắt, Lâm Hi hỏi:
“ Sao anh lại đợi ở đây? ”
“ Cô xem thử ở đây có căn hộ nào vừa ý không? ”
Lâm Hi vừa liếc mắt đã thấy biển số căn biệt thự bên cạnh nhà Từ Vi Vũ, thầm nghĩ thật trùng hợp, liền mỉm cười hỏi giá cả, nhưng khi nghe xong cảm thấy quá đắt.
Hồ Nhã Lệ cũng như phần lớn những người làm môi giới bất động sản, am hiểu nhất là quan sát sắc mặt người khác, thấy Lâm Hi chau mày, cô ta liền hiểu ngay tại sao:
“ Lâm tiểu thư, căn biệt thự này từ lúc mua về đến giờ, chủ nhà hầu như chưa từng ở qua, bên trong gần như được cải tạo mới toàn bộ, hơn nữa chủ nhà cần tiền nên bán gấp, nếu cô có thể thanh toán một lần thì còn được hưởng thêm ưu đãi ”
Lâm Hi liền hỏi có thể ưu đãi bao nhiêu, Hồ Nhã Lệ lại nói ra mấy con số, Lâm Hi cảm thấy vẫn còn đắt, tuy mấy năm trở lại đây giá nhà ở Vũ Lăng ngày càng cao, nhưng cũng không cao đến mức này. Hồ Nhã Lệ nói:
“ Vậy trước mắt tôi sẽ liên hệ với chủ nhà, Lâm tiểu thư hãy nói cái giá cô muốn, như vậy mọi người có thể dễ dàng thương lượng hơn."
Trong lòng cô làm gì có cái giá nào thích hợp chứ, phương diện này cô cũng không thạo, chỉ cảm thấy rất đắt, suy nghĩ một lúc rồi nói:
“ Cái này tôi cũng không hiểu rõ lắm, đợi tôi về hỏi thăm bạn bè, ngày mai sẽ liên hệ lại với chị ”
Hồ Nhã Lệ với phương châm ‘ khách hàng là Thượng đế, dĩ nhiên gật đầu đồng ý.
Rời khỏi trung tâm môi giới nhà đất, cô lái xe tới Carrefour dạo một vòng, mua rất nhiều nguyên liệu nấu ăn, định buổi tối về nhà ăn lẩu. Lúc đợi đèn xanh, tâm huyết dâng trào liền nhắn tin hỏi Từ Vi Vũ buổi tối có về nhà ăn cơm không, tin nhắn vừa gửi đi, chưa được bao lâu đã có người gọi tới, là anh, khóe miệng cô nhếch cong lên, nhưng vờ làm cao không thèm bắt máy ngay mà để rung thêm một lúc, sau đó rì rì để rung thêm một lúc, sau đó chậm như rùa nhấn nút trả lời, giọng biếng nhác
‘ alo "
Anh ở đầu bên kia trực tiếp hỏi:
“ Buổi tối muốn ăn cơm với anh sao? ”
Cô cười hứ một tiếng, vốn định nói:
“ Anh tự kiêu quá đó ”
Nhưng đến khóe miệng lại thành ra:
“ Đúng ạ, muốn ăn cơm với anh thì làm sao đây? ”
Anh nghe xong bật cười, nhẹ nhàng nói:
“ Em đã ra lệnh, anh sao dám không tuân theo ”
Lâm Hi nghe xong vô cùng cao hứng, nhưng cái miệng nũng nịu lại nghĩ một đằng nói một nẻo:
“ Không cần miễn cưỡng, không muốn về cũng không sao, em và thím Tào có thể ăn nhiều hơn một chút ”
Đối với cái miệng lẻo lự nghĩ thế này nói thế khác, tâm miệng bất nhất của cô, anh trực tiếp thòng lại ba chữ:
“ Nhóc lừa đảo ”
Lâm Hi xí một tiếng, thấy đèn đỏ phía trước nhấp nháy mấy cái rồi chuyển sang đèn xanh, cô vừa khởi động lại xe vừa lém lỉnh đối đáp với anh:
“ Em là nhóc lừa đảo, vậy anh là gì? ”
Nhưng anh không tiếp tục trêu cô mà hỏi:
“ Em đang lái xe? ”
Anh nghe thấy tiếng còi xe ồn ào.
Lâm Hi ‘ dạ một tiếng, đang tính nói chuyện cô muốn mua căn biệt thự bên cạnh nhà anh, nhưng anh ở bên kia điện thoại đã bảo cô dừng xe lại ven đường trước, cô cười thầm trong bụng:
“ Kỹ thuật lái xe của em không tệ, anh lo gì chứ ”
Anh thật sự không tin tưởng kỹ thuật lái xe của cô chút nào, trực tiếp nói ba chữ
“ Ngoan, nghe lời. ”
Giọng nói trầm thấp đầy từ tính, nghe vào tai lại có sự dịu dàng khác lạ. Lâm Hi bị ba chữ này của anh dụ dỗ, vô cùng ngoan ngoãn dừng xe lại bên đường.
Đợi cô dừng xe xong, anh mới hỏi hiện tại cô đang ở đâu, cô nói ra vị trí, anh nói:
“ Vậy không phải rất gần Bác Lãng sao? ”
Lâm Hi đáp:
“ Đúng ạ, em vừa mới đi ngang qua công ty anh mà! ”
Rồi nhân tiện nói luôn chuyện tính mua nhà, Từ Vi Vũ im lặng lắng nghe, đầu tiên là nhíu mày, đợi đến khi nghe cô nói muốn mua căn biệt thự bên cạnh nhà mình, hai hàng chân mày mới giãn ra, khóe mắt cong lên, nhưng không nói gì khác, chỉ trực tiếp đưa ra yêu cầu:
“ Lâm Hi, tới đây đón anh tan làm đi. ”
“ Bây giờ còn chưa đến bốn giờ đó! ”
“ Hôm nay về sớm ”
Cô không còn gì để nói, hai má lúm đồng tiền bên khóe miệng ngày càng sâu, nhưng cái miệng lại vờ ghét bỏ:
“ Anh bảo lão Trịnh đưa về đi, chỗ này của em không quay đầu xe được, phải qua hai giao lộ nữa mới có thể quay lại, rất phiền phức. ”
Giả vờ dối lòng không chịu nỗi, nhưng khi con gái rơi vào tình yêu có mấy ai không giả vờ giả vịt như vậy chứ.
Anh liền dụ dỗ:
“ Ngoan, nghe lời. ”
Vẫn là ba chữ đó, hiệu quả vẫn không kém đi chút nào, cô vội vàng lái xe quay lại một vòng, chạy đi đón người. Khi Tần Chu nghe ông chủ nhà mình nói sẽ về sớm, liền sửng sốt mở to hai mắt:
“ Từ tổng, Trần tiên sinh và Lý tiên sinh vẫn còn đang ở đây, bây giờ ngài rời đi có phải hay không … … không tốt lắm? Đã hẹn trước tối nay cùng ăn cơm, cũng đã đặt chỗ nhà hàng ”
Trần tiên sinh và Lý tiên sinh mà Tần Chu vừa nhắc đến chính là hai tay quản lý cấp cao mà tổng công ty bên Pháp phải qua. Hai người này, một người Hongkong, một người Đài Loan, là phụ tá đắc lực của anh trai cùng cha khác mẹ của Từ Vi Vũ, lần này hai người họ đến Bác Lãng chỉ có một mục đích duy nhất, kiểm toán!
Lý do hết sức đầy đủ, họ đưa ra một lá thư nặc danh được đánh máy, nói là có người tố cáo chi nhánh gian lận sổ sách, vì mục đích điều tra làm rõ vấn đề này nên buộc phải tiến hành kiểm toán. Nên sau khi hai người này qua tới đây, bên cạnh dẫn theo bảy tám nhân viên cấp dưới hùng hổ tiến vào công ty, thái độ rất bạo liệt.
Suốt mấy năm nay, anh vẫn ở lại trong nước phấn đấu, Bác Lãng có được thành tựu như ngày hôm nay, mặc dù không thể tách khỏi sự hỗ trợ tài chính của công ty mẹ bên Pháp, nhưng nền tảng của nó đều dựa vào Từ Vi Vũ dốc từng chút từng chút sức lực làm ra. Tuy trên danh nghĩa, Bác Lãng là công ty chi nhánh, nhưng thực tế đó chính là tải sản của riêng anh.
Hiện tại Từ Vi Thiệu hấp tấp phái những người này đến, lý do là gì anh rất rõ, không phải do ông già nằm viện, nên hắn nghĩ không ai kiểm soát được, liền muốn đi đường tắt sao? Đáng tiếc hắn không biết, trong tay anh có con bài chủ chốt, căn bản không sợ chút thủ đoạn nham hiểm này của hắn.
"Hai người Trần Lý đó, anh có hứng thì tiếp, không có hứng thì cứ để trơ mặt ra đó hóng gió, tựa như lúc này, đương nhiên tình yêu trong lòng anh quan trọng hơn. Buổi tối, cậu đưa hai người bọn họ đi tiêu khiển, hóa đơn đưa cho phòng tài chính chi trả. ”
Anh mặc áo vest vào, chống gậy rời đi.
Tần Chu hoàn hồn: “ Từ tổng, lão Trịnh đi rửa xe còn chưa trở lại, để bây giờ tôi gọi điện cho ông ấy ”.
“ Không cần, có người tới đón."
Khi nói đến bốn chữ ‘ có người tới đón, khuôn mặt anh hiện ra nụ cười dịu dàng. Tần Chu ớn lạnh nổi gai, cảm thấy phình to cả đầu, ông chủ quang minh chính đại trốn việc, ném hai gã dây dưa khó chơi kia cho hắn, đúng là cũng quá coi trọng hắn mà. Nhưng hết cách, ai bảo người ta là ông chủ, còn hắn chỉ là cấp dưới chứ.
Ở Bác Lãng, toàn bộ tầng hai mươi bốn là văn phòng của Từ Vi Vũ. Anh không để Tần Chu đi theo, trực tiếp dùng thang máy chuyên dụng dành riêng cho tổng giám đốc xuống gara tầng hầm, rẽ bên trái khoảng hai mươi bước là một cánh cổng sắt, ngăn cách thang máy chuyên dụng với nhà để xe phía ngoài tạo thành một căn phòng nhỏ khoảng năm mươi mét vuông, bình thường xe của anh sẽ đậu ở đây.
Khoảng mười phút sau, Lâm Hi gọi điện nói đã đến trước cửa công ty, vì trước đây cô thường xuyên tới nơi này giao hoa, nên rất quen thuộc với bảo vệ, không cần đăng ký cũng có thể đi vào.
Dựa theo hướng dẫn của anh trong điện thoại, đi thẳng lên chỗ anh. Nhìn thấy anh phía sau cánh cổng sắt, Lâm Hi hỏi:
“ Sao anh lại đợi ở đây? ”
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Ba lần tình cờ
- Chương 2: Ba lần tình cờ(2)
- Chương 3: Cô bạn Đồng Tuyết
- Chương 4: Tới Bác Lãng
- Chương 5: Tai tiếng
- Chương 6
- Chương 7: Công ty Bác Lãng
- Chương 8
- Chương 9: Mua hoa
- Chương 10
- Chương 11: Hôn mê
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Gặp lại Trần Tầm
- Chương 17: Cái đuôi đeo bám
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30: Quá khứ đau lòng
- Chương 31: Gặp anh
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124