Bước Tới Bên Em - Chương 74
Chương trước- Chương 1: Ba lần tình cờ
- Chương 2: Ba lần tình cờ(2)
- Chương 3: Cô bạn Đồng Tuyết
- Chương 4: Tới Bác Lãng
- Chương 5: Tai tiếng
- Chương 6
- Chương 7: Công ty Bác Lãng
- Chương 8
- Chương 9: Mua hoa
- Chương 10
- Chương 11: Hôn mê
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Gặp lại Trần Tầm
- Chương 17: Cái đuôi đeo bám
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30: Quá khứ đau lòng
- Chương 31: Gặp anh
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Bước Tới Bên Em
Chương 74
Lâm Hi: …
Nhận thấy cô bé bên dưới đang đẩy ra, anh mở mắt nhưng vẫn không rời khỏi môi cô, khóe mắt anh cong lên, đưa bàn tay che đôi mắt to đang giương tròn xoe vì ngạc nhiên, tay còn lại giữ chặt ót cô tiếp tục ấn sâu nụ hôn, không cho phép cự tuyệt, không cho phép phản kháng, bá đạo khiến người ta phải đầu hàng.
Buổi sáng trên bàn ăn.
Anh vô cùng bình thản, nhàn nhã ăn điểm tâm, cô bĩu môi ấm ức không vui, thỉnh thoảng dùng ánh mắt bắn tia lửa điện vào tên đang ngồi đối diện.
“ Ăn nhanh nào, không được tùy hứng ”
Anh vừa nói vừa gắp một cái bánh bao sữa cho vào đĩa cô, giọng nói hết sức nghiêm nghị tựa như cô là một đứa bé đang giở trò cáu kỉnh vậy.
Bình luận nổi bật cô nổi lửa, giận muốn phóng hỏa, giả bộ đứng đắn, chú già khó ưa. Mới sáng sớm đã bất ngờ tập kích, nụ hôn đầu cô giữ gìn suốt hai mươi bốn năm trời cứ như vậy bị cướp mất, không lãng mạn xíu nào, một chút ý nghĩa kỷ niệm cũng không có, chỉ cần nghĩ tới thôi đã thấy vô cùng uất ức.
Nhưng hiện tại, anh hết sức cao hứng, biết mình là người chiếm được nụ hôn đầu của cô bé con, tựa như giành được phần thưởng quý giá, tâm trạng rất tốt, cho dù bên ngoài đang mưa cũng không cách nào ngăn được tâm trạng vui vẻ của anh.
Ăn sáng xong, trước khi ra cửa anh dặn dò Lâm Hi hôm nay nếu không có việc gì thì đừng ra khỏi nhà, bên ngoài trời đang mưa, lái xe sẽ không an toàn.
Anh không tin tưởng kỹ thuật lái xe của cô chút nào, chẳng qua khó nói thành lời, sợ lại chọc cô nổi giận. Cô đứng cạnh cửa bĩu môi:
“ Hôm nay có hẹn với người của trung tâm môi giới nhà đất, còn phải thanh lý hết mấy chậu hoa trong tiệm nữa. ”
Tuy hôm qua anh đã nói rất nhiều, nhưng cô vẫn bị ám ảnh tâm lý, thật sự không muốn tiếp tục kinh doanh cửa hàng hoa nữa, cũng không muốn ở lại ngôi nhà đó, không bằng bán đi cho bớt việc, nhân tiện còn phải nhanh chóng tìm nhà mới để chuyển đi, trong nhà cô còn một đống hành lý, đồ nội thất, cũng không thể ở ỳ nhà anh mãi được.
Anh cũng không muốn can thiệp vào tự do của cô, thấy cô khăng khăng như vậy, chỉ nói:
“ Thật ra, không kinh doanh cửa hàng hoa cũng có thể làm cái khác, vị trí mặt tiền cửa hàng em hiện giờ không dễ tìm đâu, hay em cho thuê cũng được. ”
Tiền thuê nhà một năm cũng không phải là con số nhỏ.
Nhưng cô đã hạ quyết tâm, vừa nghĩ tới chuyện nhìn thấy Trần Bình trong tiệm, lập tức mất hồn, căn bản cô không muốn đến gần nơi đó nữa. Cũng không muốn cho thuê, nhất định phải bán đi mới cảm thấy yên tâm.
Thấy cô quyết tâm dứt khoát không chút dao động như vậy, anh nghĩ làm lợi người khác chi bằng tự làm lợi cho mình nên nói:
“Vậy thì em bán cho anh đi, chiều nay anh sẽ chuyển tiền vào thẻ em. Ghi số tài khoản cho anh”.
Lâm Hi nhíu mày:
“ Anh mua làm gì? ”
Công ty của anh lớn như vậy, chỉ quản lý điều hành nó, mỗi ngày anh đã mệt đến không ra hình người rồi.
Anh mỉm cười:
“ Anh định đầu tư một nhà hàng Tây, vị trí nhà em rất phù hợp, có hai tầng, tuy phải sửa sang lại một chút nhưng cũng khá được. ”
Cô biết người có tiền đều thích làm thêm nghề tay trái, nếu anh muốn mua cô cũng không có ý kiến, dù sao bán cho ai cũng là bán, vừa vặn là người quen, thời gian cô tìm nhà mới để chuyển đi cũng không cần quá gấp gáp.
Nên hết sức dứt khoát gật đầu đồng ý, còn nói:
“ Em sẽ bớt cho anh số lẻ, không cần đưa tiền trước, khi nào sang tên thì thanh toán luôn. ”
Cô kiên trì chuyện nào ra chuyện đó, không muốn vì quan hệ đặc biệt của hai người mà lẫn lộn chuyện tiền bạc được. Anh rất thích điểm này ở cô, nếu là người khác, dựa vào quan hệ của hai người, cho dù không trực tiếp đòi hỏi, hay vòng vo để đạt được lợi ích, cũng sẽ vì được chiều chuộng mà kiêu căng, nếu anh nói đưa tiền trước thì sẽ nhân cơ hội đó nhận lấy, người như vậy anh đã gặp rất nhiều, nhưng dĩ nhiên giữa hai người yêu nhau vốn cũng không cần phải tính toán quá rõ ràng.
Nếu Lâm Hi nhận tiền, anh thấy đó cũng là chuyện bình thường, không có gì phải suy nghĩ. Nhưng cô không vậy, cố chấp kiên trì đến thế, anh nhìn cô, nhớ đến khuôn mặt vô cùng hớn hở khi cô nói ‘ Anh em cũng phải tính toán rõ ràng, chỉ còn biết lắc đầu khẽ cười, cô bé con này, thể hiện rất rõ không muốn dây dưa gì đến tiền bạc của anh, phân rõ mọi việc, biết được điều gì mới quan trọng, rất thông minh khuấy đảo trái tim anh.
Anh không nhịn được đưa tay ôm cô vào lòng, nhân lúc cô còn đang ngơ ngác hôn lên môi cô, rồi giữa lúc cô nghẹn lời trừng mắt nhìn anh giận dữ, lại cắn vào chóp mũi cô:
“ Lâm Hi, em khuấy đảo tim anh! ”
Vì căn nhà đã có người ‘ đòi mua, nên cô gọi lại cho trung tâm môi giới, nói không cần bán nhà nữa, mà chuyển sang muốn mua nhà, nhờ môi giới tìm xem có căn nào phù hợp không, tốt nhất là mới xây xong phần thô, chưa có người ở qua.
Bây giờ trời đang mưa, cô sẽ không qua đó. Đồng thời cũng điện thoại cho cửa hàng hoa lần trước đã thanh lí số hoa tươi trong tiệm, hẹn ngày mai trời hết mưa sẽ bắt đầu chuyển hoa. Bên ngoài trời vẫn đang mưa, thím Tào nói thời tiết Vũ Lăng năm nay thật quái lạ, mấy ngày nay cứ mưa liên tục, lại hỏi cô buổi trưa muốn ăn gì, cô nói ăn mì hoành thánh nhẫn tôm.
Ở Từ gia có mấy ngày mà cô sắp thành con sâu gạo lười biếng, ăn bám rồi. Thím Tào làm việc rất nhanh nhẹn, không cần cô đụng tay vào việc bếp núc, cô rảnh rang không có việc gì làm, liền ôm laptop ngồi ở phòng khách lên mạng nghiên cứu đủ các lĩnh vực, nào là vật liệu xây dựng, quần áo, trang sức, dụng cụ làm bếp, rất nhiều thứ, đủ các thể loại, nhìn thấy mà đau cả đầu.
Thật ra hầu như ai cũng biết, hiện tại chỉ có đầu tư vào nhà hàng khách sạn, ăn uống và ngủ nghỉ là dễ kiếm tiền nhất, những thứ khác không thể nào so sánh được.
Nhưng cô không mấy hứng thú với hai lĩnh vực này, nhà hàng ăn uống, nói ra thì … quá rắc rối, nhiều người lại đủ các việc lặt vặt, chưa nói tới việc tuyển chọn đầu bếp, nhân viên phục vụ, chỉ riêng khoản cứ vài ngày lại có nhân viên xuống kiểm tra vệ sinh an toàn thực phẩm cũng đã đủ phiền, còn phải làm rất nhiều giấy chứng nhận, tạo mối quan hệ …
Nhận thấy cô bé bên dưới đang đẩy ra, anh mở mắt nhưng vẫn không rời khỏi môi cô, khóe mắt anh cong lên, đưa bàn tay che đôi mắt to đang giương tròn xoe vì ngạc nhiên, tay còn lại giữ chặt ót cô tiếp tục ấn sâu nụ hôn, không cho phép cự tuyệt, không cho phép phản kháng, bá đạo khiến người ta phải đầu hàng.
Buổi sáng trên bàn ăn.
Anh vô cùng bình thản, nhàn nhã ăn điểm tâm, cô bĩu môi ấm ức không vui, thỉnh thoảng dùng ánh mắt bắn tia lửa điện vào tên đang ngồi đối diện.
“ Ăn nhanh nào, không được tùy hứng ”
Anh vừa nói vừa gắp một cái bánh bao sữa cho vào đĩa cô, giọng nói hết sức nghiêm nghị tựa như cô là một đứa bé đang giở trò cáu kỉnh vậy.
Bình luận nổi bật cô nổi lửa, giận muốn phóng hỏa, giả bộ đứng đắn, chú già khó ưa. Mới sáng sớm đã bất ngờ tập kích, nụ hôn đầu cô giữ gìn suốt hai mươi bốn năm trời cứ như vậy bị cướp mất, không lãng mạn xíu nào, một chút ý nghĩa kỷ niệm cũng không có, chỉ cần nghĩ tới thôi đã thấy vô cùng uất ức.
Nhưng hiện tại, anh hết sức cao hứng, biết mình là người chiếm được nụ hôn đầu của cô bé con, tựa như giành được phần thưởng quý giá, tâm trạng rất tốt, cho dù bên ngoài đang mưa cũng không cách nào ngăn được tâm trạng vui vẻ của anh.
Ăn sáng xong, trước khi ra cửa anh dặn dò Lâm Hi hôm nay nếu không có việc gì thì đừng ra khỏi nhà, bên ngoài trời đang mưa, lái xe sẽ không an toàn.
Anh không tin tưởng kỹ thuật lái xe của cô chút nào, chẳng qua khó nói thành lời, sợ lại chọc cô nổi giận. Cô đứng cạnh cửa bĩu môi:
“ Hôm nay có hẹn với người của trung tâm môi giới nhà đất, còn phải thanh lý hết mấy chậu hoa trong tiệm nữa. ”
Tuy hôm qua anh đã nói rất nhiều, nhưng cô vẫn bị ám ảnh tâm lý, thật sự không muốn tiếp tục kinh doanh cửa hàng hoa nữa, cũng không muốn ở lại ngôi nhà đó, không bằng bán đi cho bớt việc, nhân tiện còn phải nhanh chóng tìm nhà mới để chuyển đi, trong nhà cô còn một đống hành lý, đồ nội thất, cũng không thể ở ỳ nhà anh mãi được.
Anh cũng không muốn can thiệp vào tự do của cô, thấy cô khăng khăng như vậy, chỉ nói:
“ Thật ra, không kinh doanh cửa hàng hoa cũng có thể làm cái khác, vị trí mặt tiền cửa hàng em hiện giờ không dễ tìm đâu, hay em cho thuê cũng được. ”
Tiền thuê nhà một năm cũng không phải là con số nhỏ.
Nhưng cô đã hạ quyết tâm, vừa nghĩ tới chuyện nhìn thấy Trần Bình trong tiệm, lập tức mất hồn, căn bản cô không muốn đến gần nơi đó nữa. Cũng không muốn cho thuê, nhất định phải bán đi mới cảm thấy yên tâm.
Thấy cô quyết tâm dứt khoát không chút dao động như vậy, anh nghĩ làm lợi người khác chi bằng tự làm lợi cho mình nên nói:
“Vậy thì em bán cho anh đi, chiều nay anh sẽ chuyển tiền vào thẻ em. Ghi số tài khoản cho anh”.
Lâm Hi nhíu mày:
“ Anh mua làm gì? ”
Công ty của anh lớn như vậy, chỉ quản lý điều hành nó, mỗi ngày anh đã mệt đến không ra hình người rồi.
Anh mỉm cười:
“ Anh định đầu tư một nhà hàng Tây, vị trí nhà em rất phù hợp, có hai tầng, tuy phải sửa sang lại một chút nhưng cũng khá được. ”
Cô biết người có tiền đều thích làm thêm nghề tay trái, nếu anh muốn mua cô cũng không có ý kiến, dù sao bán cho ai cũng là bán, vừa vặn là người quen, thời gian cô tìm nhà mới để chuyển đi cũng không cần quá gấp gáp.
Nên hết sức dứt khoát gật đầu đồng ý, còn nói:
“ Em sẽ bớt cho anh số lẻ, không cần đưa tiền trước, khi nào sang tên thì thanh toán luôn. ”
Cô kiên trì chuyện nào ra chuyện đó, không muốn vì quan hệ đặc biệt của hai người mà lẫn lộn chuyện tiền bạc được. Anh rất thích điểm này ở cô, nếu là người khác, dựa vào quan hệ của hai người, cho dù không trực tiếp đòi hỏi, hay vòng vo để đạt được lợi ích, cũng sẽ vì được chiều chuộng mà kiêu căng, nếu anh nói đưa tiền trước thì sẽ nhân cơ hội đó nhận lấy, người như vậy anh đã gặp rất nhiều, nhưng dĩ nhiên giữa hai người yêu nhau vốn cũng không cần phải tính toán quá rõ ràng.
Nếu Lâm Hi nhận tiền, anh thấy đó cũng là chuyện bình thường, không có gì phải suy nghĩ. Nhưng cô không vậy, cố chấp kiên trì đến thế, anh nhìn cô, nhớ đến khuôn mặt vô cùng hớn hở khi cô nói ‘ Anh em cũng phải tính toán rõ ràng, chỉ còn biết lắc đầu khẽ cười, cô bé con này, thể hiện rất rõ không muốn dây dưa gì đến tiền bạc của anh, phân rõ mọi việc, biết được điều gì mới quan trọng, rất thông minh khuấy đảo trái tim anh.
Anh không nhịn được đưa tay ôm cô vào lòng, nhân lúc cô còn đang ngơ ngác hôn lên môi cô, rồi giữa lúc cô nghẹn lời trừng mắt nhìn anh giận dữ, lại cắn vào chóp mũi cô:
“ Lâm Hi, em khuấy đảo tim anh! ”
Vì căn nhà đã có người ‘ đòi mua, nên cô gọi lại cho trung tâm môi giới, nói không cần bán nhà nữa, mà chuyển sang muốn mua nhà, nhờ môi giới tìm xem có căn nào phù hợp không, tốt nhất là mới xây xong phần thô, chưa có người ở qua.
Bây giờ trời đang mưa, cô sẽ không qua đó. Đồng thời cũng điện thoại cho cửa hàng hoa lần trước đã thanh lí số hoa tươi trong tiệm, hẹn ngày mai trời hết mưa sẽ bắt đầu chuyển hoa. Bên ngoài trời vẫn đang mưa, thím Tào nói thời tiết Vũ Lăng năm nay thật quái lạ, mấy ngày nay cứ mưa liên tục, lại hỏi cô buổi trưa muốn ăn gì, cô nói ăn mì hoành thánh nhẫn tôm.
Ở Từ gia có mấy ngày mà cô sắp thành con sâu gạo lười biếng, ăn bám rồi. Thím Tào làm việc rất nhanh nhẹn, không cần cô đụng tay vào việc bếp núc, cô rảnh rang không có việc gì làm, liền ôm laptop ngồi ở phòng khách lên mạng nghiên cứu đủ các lĩnh vực, nào là vật liệu xây dựng, quần áo, trang sức, dụng cụ làm bếp, rất nhiều thứ, đủ các thể loại, nhìn thấy mà đau cả đầu.
Thật ra hầu như ai cũng biết, hiện tại chỉ có đầu tư vào nhà hàng khách sạn, ăn uống và ngủ nghỉ là dễ kiếm tiền nhất, những thứ khác không thể nào so sánh được.
Nhưng cô không mấy hứng thú với hai lĩnh vực này, nhà hàng ăn uống, nói ra thì … quá rắc rối, nhiều người lại đủ các việc lặt vặt, chưa nói tới việc tuyển chọn đầu bếp, nhân viên phục vụ, chỉ riêng khoản cứ vài ngày lại có nhân viên xuống kiểm tra vệ sinh an toàn thực phẩm cũng đã đủ phiền, còn phải làm rất nhiều giấy chứng nhận, tạo mối quan hệ …
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Ba lần tình cờ
- Chương 2: Ba lần tình cờ(2)
- Chương 3: Cô bạn Đồng Tuyết
- Chương 4: Tới Bác Lãng
- Chương 5: Tai tiếng
- Chương 6
- Chương 7: Công ty Bác Lãng
- Chương 8
- Chương 9: Mua hoa
- Chương 10
- Chương 11: Hôn mê
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Gặp lại Trần Tầm
- Chương 17: Cái đuôi đeo bám
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30: Quá khứ đau lòng
- Chương 31: Gặp anh
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124