Bước Tới Bên Em - Chương 36
Chương trước- Chương 1: Ba lần tình cờ
- Chương 2: Ba lần tình cờ(2)
- Chương 3: Cô bạn Đồng Tuyết
- Chương 4: Tới Bác Lãng
- Chương 5: Tai tiếng
- Chương 6
- Chương 7: Công ty Bác Lãng
- Chương 8
- Chương 9: Mua hoa
- Chương 10
- Chương 11: Hôn mê
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Gặp lại Trần Tầm
- Chương 17: Cái đuôi đeo bám
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30: Quá khứ đau lòng
- Chương 31: Gặp anh
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Bước Tới Bên Em
Chương 36
Lúc đầu, Lâm Hi còn trả lời qua loa mấy câu, sau đó dứt khoát im lặng, cúi đầu giả bộ chơi game không nói lời nào
Diêm Hoa không cam lòng bị ngó lơ, xích người lại gần hơn, vô cùng thành thạo duỗi tay đặt lên lưng ghế sofa phía sau Lâm Hi:
"Hi Hi, trò chơi này có hay không?" Vừa nói vừa cúi đầu kề sát vào tai cô.
Lâm Hi có chút tức giận, cô cũng không phải đem đi bán, người này thật quá phận! Liền nhích người đứng dậy khỏi ghế sofa hướng về phía Đồng Tuyết đang dồn hết tâm trí lắng nghe Cảnh Bình hát.
" Tớ đi rửa tay." Sau đó đi ra khỏi phòng.
Bước ra ngoài, tiếng ồn ào đã bị ngăn cách lại phía bên trong cửa, không khí thoáng cái yên tĩnh hơn rất nhiều.
Hiện tại đã hơn 10 giờ.
Từ nhà vệ sinh đi ra, hỏi nhân viên phục vụ cô mới biết cuối hành lang có khu nghỉ ngơi, không gian mở, nên liền đi đến đó.
Lâm Hi ngồi xuống sofa tiếp tục nghịch di động giết thời gian. Bỗng nhiên bên cạnh sofa có người ngồi xuống, mới đầu cô cũng không chú ý.
Sau lại nghe thấy tiếng người kia ho khan, liền nghiêng đầu nhìn, mới kinh ngạc phát hiện ra thì ra là Cảnh Bình.
Cảnh Bình thấy cô rốt cuộc cũng nhìn sang, liền nhìn cô mỉm cười, ánh mắt cong cong:
" Tuy Diêm Hoa hau chọc ghẹo người khác, nhưng không phải người xấu, cô đừng để ý, tôi thay mặt cậu ta xin lỗi cô."
Lâm Hi không biết đối phương có ý gì, thầm nghĩ trong bụng tôi có để ý hay không liên quan gì đến anh, anh nói xin lỗi cái gì chứ!
Nhưng anh ta lại là nam thần của Đồng Tuyết, cô cũng không muốn làm cho mối qua hệ trở nên khó xử, dù sao cũng chỉ là việc nhỏ, liền vô tư gật đầu nói:
" Tôi không để ý đâu."
Anh ta mỉm cười:
" Tôi nghe Đồng Tuyết nói, cô mở cửa hàng hoa?"
Giọng nói vô cùng nhã nhặn, có loại khí chất rất khó diễm tả.
Lâm Hi có chút mù mịt, không hiểu anh ta còn ở đây dong dài chuyện gì, nên miễn cưỡng nói:
" Uhm, đúng vậy!"
" Vậy nếu như tiện, có thể cho tôi số điện thoại không? Đúng lúc công ty tôi cần chút chậu hoa trang trí."
Lâm Hi nhíu mày, chuyện này không đúng, cô cũng không phải kẻ ngốc, nếu muốn mua hoa kêu Đồng Tuyết tìm cô không được sao? Cần gì anh ta phải liên hệ!
" Tuyết Tuyết có số điện thoại của tôi, Cảnh tiên sinh cần gì cứ bảo cô ấy nói với tôi một tiếng là được." Cô hờ hững nói.
Không biết có phải nhìn ra sự nghi ngờ của cô hay anh ta thực sự không có ý đồ gì, Cảnh Bình không nói thêm gì nữa chỉ gật đầu:
"Vậy cũng được, có gì tôi sẽ nói với Đồng Tuyết liên hệ với cô, tôi đi trước, một mình cô nhớ cẩn thận, người ở đây hỗn tạp, rất lộn xộn."
Lâm Hi cảm ơn ý tốt của anh ta, nhưng vẫn quyết định ngồi ngốc ở đây để giết thời gian.
Lúc ra về cũng gần 12 giờ, Đồng Tuyết có hơi say nhưng chưa tới mức say mất lý trí, vẫn còn khá tỉnh táo.
Vốn dĩ, Diêm Hoa muốn nói đưa cô về nhưng Lâm Hi nghĩ anh ta uống rượu đỏ bừng hết cả mặt, đi đứng loạng choạng, ai dám để anh ta đưa về.
Huống chi, cô cũng có xe!
Sáng hôm sau, tiệm vừa mới mở cửa, người khách đầu tiên đến chính là Trần Tầm.
Lâm Hi thờ ơ nhìn anh ta, trước đó anh ta có gửi tin nhắn cho cô, nói 2 ngày nữa sẽ về nước.
Trần Tầm không bình tĩnh nổi, có chút tức giận hỏi:
"Điện thoại không nghe, tin nhắn không thèm trả lời, Lâm Hi Hi, nếu anh không trở lại có phải em tính cả đời không qua lại với anh không?"
Mấy lời này nghe thật quen tai, Lâm Hi nghĩ tới lúc trước cô út hình như cũng nói như vậy trong điện thoại, khá bất đắc dĩ:
"Trần Tầm, tôi với anh xem như không quen biết được không?"
Không phải cô giả bộ hay làm cao, chuyện thế này tốt nhất nên giải quyết nhanh chóng dứt khoát, cứ kéo dài mãi không ngừng thế này, chỉ càng rắc rối hơn.
Diêm Hoa không cam lòng bị ngó lơ, xích người lại gần hơn, vô cùng thành thạo duỗi tay đặt lên lưng ghế sofa phía sau Lâm Hi:
"Hi Hi, trò chơi này có hay không?" Vừa nói vừa cúi đầu kề sát vào tai cô.
Lâm Hi có chút tức giận, cô cũng không phải đem đi bán, người này thật quá phận! Liền nhích người đứng dậy khỏi ghế sofa hướng về phía Đồng Tuyết đang dồn hết tâm trí lắng nghe Cảnh Bình hát.
" Tớ đi rửa tay." Sau đó đi ra khỏi phòng.
Bước ra ngoài, tiếng ồn ào đã bị ngăn cách lại phía bên trong cửa, không khí thoáng cái yên tĩnh hơn rất nhiều.
Hiện tại đã hơn 10 giờ.
Từ nhà vệ sinh đi ra, hỏi nhân viên phục vụ cô mới biết cuối hành lang có khu nghỉ ngơi, không gian mở, nên liền đi đến đó.
Lâm Hi ngồi xuống sofa tiếp tục nghịch di động giết thời gian. Bỗng nhiên bên cạnh sofa có người ngồi xuống, mới đầu cô cũng không chú ý.
Sau lại nghe thấy tiếng người kia ho khan, liền nghiêng đầu nhìn, mới kinh ngạc phát hiện ra thì ra là Cảnh Bình.
Cảnh Bình thấy cô rốt cuộc cũng nhìn sang, liền nhìn cô mỉm cười, ánh mắt cong cong:
" Tuy Diêm Hoa hau chọc ghẹo người khác, nhưng không phải người xấu, cô đừng để ý, tôi thay mặt cậu ta xin lỗi cô."
Lâm Hi không biết đối phương có ý gì, thầm nghĩ trong bụng tôi có để ý hay không liên quan gì đến anh, anh nói xin lỗi cái gì chứ!
Nhưng anh ta lại là nam thần của Đồng Tuyết, cô cũng không muốn làm cho mối qua hệ trở nên khó xử, dù sao cũng chỉ là việc nhỏ, liền vô tư gật đầu nói:
" Tôi không để ý đâu."
Anh ta mỉm cười:
" Tôi nghe Đồng Tuyết nói, cô mở cửa hàng hoa?"
Giọng nói vô cùng nhã nhặn, có loại khí chất rất khó diễm tả.
Lâm Hi có chút mù mịt, không hiểu anh ta còn ở đây dong dài chuyện gì, nên miễn cưỡng nói:
" Uhm, đúng vậy!"
" Vậy nếu như tiện, có thể cho tôi số điện thoại không? Đúng lúc công ty tôi cần chút chậu hoa trang trí."
Lâm Hi nhíu mày, chuyện này không đúng, cô cũng không phải kẻ ngốc, nếu muốn mua hoa kêu Đồng Tuyết tìm cô không được sao? Cần gì anh ta phải liên hệ!
" Tuyết Tuyết có số điện thoại của tôi, Cảnh tiên sinh cần gì cứ bảo cô ấy nói với tôi một tiếng là được." Cô hờ hững nói.
Không biết có phải nhìn ra sự nghi ngờ của cô hay anh ta thực sự không có ý đồ gì, Cảnh Bình không nói thêm gì nữa chỉ gật đầu:
"Vậy cũng được, có gì tôi sẽ nói với Đồng Tuyết liên hệ với cô, tôi đi trước, một mình cô nhớ cẩn thận, người ở đây hỗn tạp, rất lộn xộn."
Lâm Hi cảm ơn ý tốt của anh ta, nhưng vẫn quyết định ngồi ngốc ở đây để giết thời gian.
Lúc ra về cũng gần 12 giờ, Đồng Tuyết có hơi say nhưng chưa tới mức say mất lý trí, vẫn còn khá tỉnh táo.
Vốn dĩ, Diêm Hoa muốn nói đưa cô về nhưng Lâm Hi nghĩ anh ta uống rượu đỏ bừng hết cả mặt, đi đứng loạng choạng, ai dám để anh ta đưa về.
Huống chi, cô cũng có xe!
Sáng hôm sau, tiệm vừa mới mở cửa, người khách đầu tiên đến chính là Trần Tầm.
Lâm Hi thờ ơ nhìn anh ta, trước đó anh ta có gửi tin nhắn cho cô, nói 2 ngày nữa sẽ về nước.
Trần Tầm không bình tĩnh nổi, có chút tức giận hỏi:
"Điện thoại không nghe, tin nhắn không thèm trả lời, Lâm Hi Hi, nếu anh không trở lại có phải em tính cả đời không qua lại với anh không?"
Mấy lời này nghe thật quen tai, Lâm Hi nghĩ tới lúc trước cô út hình như cũng nói như vậy trong điện thoại, khá bất đắc dĩ:
"Trần Tầm, tôi với anh xem như không quen biết được không?"
Không phải cô giả bộ hay làm cao, chuyện thế này tốt nhất nên giải quyết nhanh chóng dứt khoát, cứ kéo dài mãi không ngừng thế này, chỉ càng rắc rối hơn.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Ba lần tình cờ
- Chương 2: Ba lần tình cờ(2)
- Chương 3: Cô bạn Đồng Tuyết
- Chương 4: Tới Bác Lãng
- Chương 5: Tai tiếng
- Chương 6
- Chương 7: Công ty Bác Lãng
- Chương 8
- Chương 9: Mua hoa
- Chương 10
- Chương 11: Hôn mê
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Gặp lại Trần Tầm
- Chương 17: Cái đuôi đeo bám
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30: Quá khứ đau lòng
- Chương 31: Gặp anh
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124