Bước Tới Bên Em - Chương 73
Chương trước- Chương 1: Ba lần tình cờ
- Chương 2: Ba lần tình cờ(2)
- Chương 3: Cô bạn Đồng Tuyết
- Chương 4: Tới Bác Lãng
- Chương 5: Tai tiếng
- Chương 6
- Chương 7: Công ty Bác Lãng
- Chương 8
- Chương 9: Mua hoa
- Chương 10
- Chương 11: Hôn mê
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Gặp lại Trần Tầm
- Chương 17: Cái đuôi đeo bám
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30: Quá khứ đau lòng
- Chương 31: Gặp anh
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Bước Tới Bên Em
Chương 73
Tâm trạng cô khá phức tạp, anh nói làm việc phải đến nơi đến chốn, đạo lý này rất dễ hiểu ngay cả học sinh tiểu học cũng hiểu được, nhưng thật sự rất ít người có thể làm được điều đó.
Cái gì gọi là ‘ đến nơi đến chốn, gặp phải chuyện ngăn trở thì từ bỏ có thể coi là ‘ đến nơi đến chốn, cảm thấy việc buôn bán không kiếm được tiền muốn đóng cửa tiệm không tiếp tục kinh doanh nữa cũng là một loại ‘ đến nơi đến chốn, bỏ dở nửa chừng thay đổi ước nguyện ban đầu cũng là ‘ đến nơi đến chốn …
Ví dụ như cô, cảm thấy bản thân không thiếu tiền, nên muốn làm theo ý mình, thích thế nào làm thế đó, nói đóng cửa tiệm thì đóng cửa tiệm, muốn bán nhà liền bán nhà, cái này cũng là ‘ đến nơi đến chốn ’ ; là ‘ làm việc bất cẩn, không chu đáo ’ một cách ‘ đến nơi đến chốn. Mà anh nói ‘ đến nơi đến chốn ’ đó là chu đáo vẹn toàn, là kết quả đạt được sau khi cố gắng hết khả năng, bất kể tốt xấu.
Lâm Hi nhất thời mím môi không nói gì, anh cho rằng mình đã nói quá lời làm tổn thương lòng tự trọng của cô nên dịu giọng dỗ dành:
“ Nếu thật sự không muốn mở cửa hàng hoa nữa cũng không sao, tôi nói với em những điều này, chẳng qua hy vọng em có thể hiểu được đạo lý này, cũng không phải thật sự muốn can thiệp vào quyết định của em. ”
Đợi anh nói xong, cô đột nhiên ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt đen lấp lánh tựa ánh sao lóe lên, phản chiếu ánh sáng lung linh tràn ngập sắc màu, rực rỡ chói mắt. Cô khẽ hỏi:
“ Từ Vi Vũ, anh thích tôi phải không ”
Hôm nay, Lâm Hi xem như ôm bom cảm tử liều chết một phen, vốn dĩ cô cũng không muốn chủ động nói ra những lời này, nhưng anh đối với cô quá tốt, chú già này cứ thật thật giả giả như vậy khiến cô bỗng nhiên thấy sợ hãi, sợ bản thân mình lún quá sâu.
Lỡ như sau này phát sinh chuyện gì, cô lo lắng mình không thể nào rút ra được, chi bằng hiện tại có câu trả lời chính xác, nếu anh phủ nhận cô vẫn kịp quay đầu là bờ.
Đối mặt với vấn đề cô đột nhiên đưa ra, Từ Vi Vũ hết sức kinh ngạc, nhưng cũng không đến mức bị sốc, anh liền lấy lại tinh thần, ngược lại còn rất hứng thú hỏi cô:
“ Sao đột nhiên lại hỏi vậy? ”
Lâm Hi thấy trên mặt anh lộ ra nét cười bình thản, cảm thấy anh không nghiêm túc, nên hơi mất hứng, nói chuyện khá hung hăng:
“ Anh quản nhiều vậy làm gì, trả lời câu hỏi của tôi trước đã ”
Tràn ngập khí thế. Đây làm sao lại là phản ứng một cô gái nên có chứ, anh bật cười:
“ Thích thì sao, không thích thì sao? ”
Dường như anh cố tình lửng lơ trêu chọc cho cô nổi lửa giận, hai hàng lông mày Lâm Hi càng lúc càng nhíu chặt lại, vốn dĩ con gái chủ động đề cập chuyện tình cảm trước mặt người khác phái đã phải cần rất nhiều dũng khí, tình huống hiện tại đến từng tuổi này cô mới trải qua lần đầu, anh lại có thái độ như vậy.
Lâm Hi vừa tức vừa hờn, cảm thấy có lẽ bản thân đã tự mình đa tình, liền đứng dậy khỏi ghế sofa, thả lại một câu:
“ Thích thì nói chuyện yêu đương, không thích thì cả đời không qua lại với nhau! ”
Nói xong không đợi anh trả lời liền xoay người rời đi. Chỉ có điều chân còn chưa kịp bước, đã có một người ở bên cạnh nắm lấy cổ tay dùng sức kéo lại, trực tiếp ôm vào lòng giữ chặt lấy.
Lâm Hi mặc dù rất giận, nhưng anh như vậy cô đã biết được câu trả lời, trong lòng vô thức thở phào nhẹ nhõm nhưng khuôn mặt vẫn vờ phẳng lặng như nước, chỉ bĩu môi giãy dụa:
“ Anh làm gì thế, động tay động chân, buông ra! ”
Anh khẽ cười bên tai cô:
“ Nói một đẳng nghĩ một nẻo, bé con ngốc. ”
Cô không vui, đang muốn giễu cợt anh mấy câu, anh lại thở dài:
“ Lâm Hi, anh sợ tương lai em sẽ hối hận ”
Hối hận? Lâm Hi còn chưa kịp suy nghĩ cẩn thận, anh đã nói tiếp:
“ Anh lớn hơn em mười ba tuổi, đã kết hôn, bị gãy chân, mặc dù có công ty nhưng chỉ là công ty con, trong nhà còn có một người anh trai cùng cha khác mẹ rất đối nghịch, có duy nhất một đứa em gái thì lại thành ra như vậy, mẹ thì bệnh đã qua đời, anh với ba mình cũng không gần gũi, điều kiện của anh như vậy thật ra không xứng với em."
Khi anh nói những lời này, giọng nói rất bình thản, thậm chí còn có chút tự giễu. Cô nghe xong trong lòng chua xót, cảm thấy anh thật sự rất đáng thương.
Cô không nhịn được đưa tay ôm lấy thắt lưng của anh nghẹn ngào nói:
“ Em tìm người nói chuyện yêu đương chứ có phải nói chuyện tình cảm với điều kiện của anh đâu chứ, sao anh lại nghĩ vẩn vơ như vậy? ”
“ Anh sợ tương lai em sẽ hối hận."
“ Vậy chắc chắn do anh đối xử với em không tốt, nếu anh thật sự tốt với em, sao em phải hối hận chứ. ”
“ Em không chê anh đã ly hôn, quan hệ gia đình phức tạp sao? ”
Lâm Hi bĩu môi:
“ Chỉ cần sau này anh không đi chệch đường ray ngoại tình lung tung gì đó là được, về phần quan hệ gia đình anh có liên quan gì tới em đâu, em cũng có tiền mà, chỉ cần anh ngoan ngoãn đáng yêu, cho dù anh chỉ còn hai bàn tay trắng, cùng lắm sau này em nuôi anh ”
Thật trẻ con mà, anh cũng không cho đó là thật. So với anh cô còn rất trẻ, trong suy nghĩ của anh, đây chỉ là sự xúc động nhất thời của cô gái trẻ khi đối diện với tình cảm mà thôi, sau này khi phải đối mặt với thực tế khó khăn, có lẽ cô sẽ hối hận vì sự chủ động ngày hôm nay.
Thật ra, anh từng nghĩ cứ đối xử thật tốt với nhau mơ hồ hư hư thật thật, không quá gần gũi, cứ duy trì khoảng cách nhất định như vậy, làm bạn tri kỷ, đối với anh hay với cô có lẽ đều thích hợp hơn. Nhưng cô lại bất ngờ làm rõ mọi chuyện như vậy, lẽ ra anh nên buông tay từ chối nhưng rốt cục vẫn không cam lòng nên hiện tại chỉ có thể tiếp tục như vậy thôi.
Anh nghĩ nếu sau này cô hối hận, vậy thì anh sẽ để cô đi, nhưng lúc này đây anh luyến tiếc. Tuy không ai chính thức nói rõ quan hệ hiện giờ nhưng cả hai đều là người trưởng thành, có những việc không cần nói ra vẫn ngầm hiểu được, không nhất thiết phải ước hẹn điều gì, nên anh và cô cứ như vậy xác định quan hệ yêu đương.
Nụ hôn đầu tiên của hai người là vào sáng hôm sau, sau khi xác lập quan hệ. Lúc đó,Lâm Hi còn chưa thức dậy, khi ngủ cô không đóng cửa, anh cứ như vậy thoải mái đi vào phòng.
Trước kia, anh còn chú ý nam nữ khác biệt, nhưng bây giờ chẳng chút kiêng dè. Trong phòng không kéo rèm cửa sổ, trời đã bắt đầu mưa từ giữa đêm qua, đến giờ vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại, trái lại mưa càng lúc càng nặng hạt.
Anh thức dậy rất sớm, vừa mở mắt ra đã bị một trạng thái hưng phấn xâm chiếm, anh biết rõ điều gì đang diễn ra, mặc dù vẫn chưa tới sáu giờ, nhưng không muốn tiếp tục nằm trên giường nữa. Anh lắp chân giả vào, thay quần áo, đánh răng rửa mặt, sau đó đến phòng cô.
Tư thế ngủ của Lâm Hi rất ngay ngắn, không xoay trở lung tung, khuôn mặt nghiêng vùi vào gối, trên người đắp một chiếc chăn mỏng, mái tóc dài buông xõa phía sau, lộ ra khuôn mặt xinh đẹp trắng ngần, lông mi rất dài, vừa dày vừa rậm, cong vểnh lên, hai má trắng hồng đầy sức sống, sống mũi cao thẳng, môi hồng phụng phịu, có lẽ cảm thấy hơi khô nên dù đang ngủ rất say, cô vẫn vươn đầu lưỡi ra liếm môi.
Sau đó…
Anh thật sự bị mê hoặc rồi, hoàn toàn không có cảm giác bỡ ngỡ trộm hương cướp ngọc con gái nhà người ta, anh ngồi xuống bên cô, khom lưng cúi người, hôn lên đôi môi xinh đẹp.
Mới đầu chỉ nhè nhẹ chạm vào, sau đó đầu lưỡi bắt đầu tìm tòi … rồi sau đó tiếp tục thăm dò vào bên trong khoang miệng, kết hợp với đầu lưỡi cô ấn sâu nụ hôn …
Cảm giác thỏa mãn diệu kỳ bỗng nhiên ập đến tận sâu nơi đáy lòng, lấp đầy nội tâm trống trải đã lâu của anh. Từ Vi Vũ hôn người con gái bên dưới rất chuyên tâm và nghiêm túc.
Khi Lâm Hi mở mắt ra, đập vào mắt chính là khuôn mặt anh kề sát, vì tập trung mà hai mắt khép lại.
Cái gì gọi là ‘ đến nơi đến chốn, gặp phải chuyện ngăn trở thì từ bỏ có thể coi là ‘ đến nơi đến chốn, cảm thấy việc buôn bán không kiếm được tiền muốn đóng cửa tiệm không tiếp tục kinh doanh nữa cũng là một loại ‘ đến nơi đến chốn, bỏ dở nửa chừng thay đổi ước nguyện ban đầu cũng là ‘ đến nơi đến chốn …
Ví dụ như cô, cảm thấy bản thân không thiếu tiền, nên muốn làm theo ý mình, thích thế nào làm thế đó, nói đóng cửa tiệm thì đóng cửa tiệm, muốn bán nhà liền bán nhà, cái này cũng là ‘ đến nơi đến chốn ’ ; là ‘ làm việc bất cẩn, không chu đáo ’ một cách ‘ đến nơi đến chốn. Mà anh nói ‘ đến nơi đến chốn ’ đó là chu đáo vẹn toàn, là kết quả đạt được sau khi cố gắng hết khả năng, bất kể tốt xấu.
Lâm Hi nhất thời mím môi không nói gì, anh cho rằng mình đã nói quá lời làm tổn thương lòng tự trọng của cô nên dịu giọng dỗ dành:
“ Nếu thật sự không muốn mở cửa hàng hoa nữa cũng không sao, tôi nói với em những điều này, chẳng qua hy vọng em có thể hiểu được đạo lý này, cũng không phải thật sự muốn can thiệp vào quyết định của em. ”
Đợi anh nói xong, cô đột nhiên ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt đen lấp lánh tựa ánh sao lóe lên, phản chiếu ánh sáng lung linh tràn ngập sắc màu, rực rỡ chói mắt. Cô khẽ hỏi:
“ Từ Vi Vũ, anh thích tôi phải không ”
Hôm nay, Lâm Hi xem như ôm bom cảm tử liều chết một phen, vốn dĩ cô cũng không muốn chủ động nói ra những lời này, nhưng anh đối với cô quá tốt, chú già này cứ thật thật giả giả như vậy khiến cô bỗng nhiên thấy sợ hãi, sợ bản thân mình lún quá sâu.
Lỡ như sau này phát sinh chuyện gì, cô lo lắng mình không thể nào rút ra được, chi bằng hiện tại có câu trả lời chính xác, nếu anh phủ nhận cô vẫn kịp quay đầu là bờ.
Đối mặt với vấn đề cô đột nhiên đưa ra, Từ Vi Vũ hết sức kinh ngạc, nhưng cũng không đến mức bị sốc, anh liền lấy lại tinh thần, ngược lại còn rất hứng thú hỏi cô:
“ Sao đột nhiên lại hỏi vậy? ”
Lâm Hi thấy trên mặt anh lộ ra nét cười bình thản, cảm thấy anh không nghiêm túc, nên hơi mất hứng, nói chuyện khá hung hăng:
“ Anh quản nhiều vậy làm gì, trả lời câu hỏi của tôi trước đã ”
Tràn ngập khí thế. Đây làm sao lại là phản ứng một cô gái nên có chứ, anh bật cười:
“ Thích thì sao, không thích thì sao? ”
Dường như anh cố tình lửng lơ trêu chọc cho cô nổi lửa giận, hai hàng lông mày Lâm Hi càng lúc càng nhíu chặt lại, vốn dĩ con gái chủ động đề cập chuyện tình cảm trước mặt người khác phái đã phải cần rất nhiều dũng khí, tình huống hiện tại đến từng tuổi này cô mới trải qua lần đầu, anh lại có thái độ như vậy.
Lâm Hi vừa tức vừa hờn, cảm thấy có lẽ bản thân đã tự mình đa tình, liền đứng dậy khỏi ghế sofa, thả lại một câu:
“ Thích thì nói chuyện yêu đương, không thích thì cả đời không qua lại với nhau! ”
Nói xong không đợi anh trả lời liền xoay người rời đi. Chỉ có điều chân còn chưa kịp bước, đã có một người ở bên cạnh nắm lấy cổ tay dùng sức kéo lại, trực tiếp ôm vào lòng giữ chặt lấy.
Lâm Hi mặc dù rất giận, nhưng anh như vậy cô đã biết được câu trả lời, trong lòng vô thức thở phào nhẹ nhõm nhưng khuôn mặt vẫn vờ phẳng lặng như nước, chỉ bĩu môi giãy dụa:
“ Anh làm gì thế, động tay động chân, buông ra! ”
Anh khẽ cười bên tai cô:
“ Nói một đẳng nghĩ một nẻo, bé con ngốc. ”
Cô không vui, đang muốn giễu cợt anh mấy câu, anh lại thở dài:
“ Lâm Hi, anh sợ tương lai em sẽ hối hận ”
Hối hận? Lâm Hi còn chưa kịp suy nghĩ cẩn thận, anh đã nói tiếp:
“ Anh lớn hơn em mười ba tuổi, đã kết hôn, bị gãy chân, mặc dù có công ty nhưng chỉ là công ty con, trong nhà còn có một người anh trai cùng cha khác mẹ rất đối nghịch, có duy nhất một đứa em gái thì lại thành ra như vậy, mẹ thì bệnh đã qua đời, anh với ba mình cũng không gần gũi, điều kiện của anh như vậy thật ra không xứng với em."
Khi anh nói những lời này, giọng nói rất bình thản, thậm chí còn có chút tự giễu. Cô nghe xong trong lòng chua xót, cảm thấy anh thật sự rất đáng thương.
Cô không nhịn được đưa tay ôm lấy thắt lưng của anh nghẹn ngào nói:
“ Em tìm người nói chuyện yêu đương chứ có phải nói chuyện tình cảm với điều kiện của anh đâu chứ, sao anh lại nghĩ vẩn vơ như vậy? ”
“ Anh sợ tương lai em sẽ hối hận."
“ Vậy chắc chắn do anh đối xử với em không tốt, nếu anh thật sự tốt với em, sao em phải hối hận chứ. ”
“ Em không chê anh đã ly hôn, quan hệ gia đình phức tạp sao? ”
Lâm Hi bĩu môi:
“ Chỉ cần sau này anh không đi chệch đường ray ngoại tình lung tung gì đó là được, về phần quan hệ gia đình anh có liên quan gì tới em đâu, em cũng có tiền mà, chỉ cần anh ngoan ngoãn đáng yêu, cho dù anh chỉ còn hai bàn tay trắng, cùng lắm sau này em nuôi anh ”
Thật trẻ con mà, anh cũng không cho đó là thật. So với anh cô còn rất trẻ, trong suy nghĩ của anh, đây chỉ là sự xúc động nhất thời của cô gái trẻ khi đối diện với tình cảm mà thôi, sau này khi phải đối mặt với thực tế khó khăn, có lẽ cô sẽ hối hận vì sự chủ động ngày hôm nay.
Thật ra, anh từng nghĩ cứ đối xử thật tốt với nhau mơ hồ hư hư thật thật, không quá gần gũi, cứ duy trì khoảng cách nhất định như vậy, làm bạn tri kỷ, đối với anh hay với cô có lẽ đều thích hợp hơn. Nhưng cô lại bất ngờ làm rõ mọi chuyện như vậy, lẽ ra anh nên buông tay từ chối nhưng rốt cục vẫn không cam lòng nên hiện tại chỉ có thể tiếp tục như vậy thôi.
Anh nghĩ nếu sau này cô hối hận, vậy thì anh sẽ để cô đi, nhưng lúc này đây anh luyến tiếc. Tuy không ai chính thức nói rõ quan hệ hiện giờ nhưng cả hai đều là người trưởng thành, có những việc không cần nói ra vẫn ngầm hiểu được, không nhất thiết phải ước hẹn điều gì, nên anh và cô cứ như vậy xác định quan hệ yêu đương.
Nụ hôn đầu tiên của hai người là vào sáng hôm sau, sau khi xác lập quan hệ. Lúc đó,Lâm Hi còn chưa thức dậy, khi ngủ cô không đóng cửa, anh cứ như vậy thoải mái đi vào phòng.
Trước kia, anh còn chú ý nam nữ khác biệt, nhưng bây giờ chẳng chút kiêng dè. Trong phòng không kéo rèm cửa sổ, trời đã bắt đầu mưa từ giữa đêm qua, đến giờ vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại, trái lại mưa càng lúc càng nặng hạt.
Anh thức dậy rất sớm, vừa mở mắt ra đã bị một trạng thái hưng phấn xâm chiếm, anh biết rõ điều gì đang diễn ra, mặc dù vẫn chưa tới sáu giờ, nhưng không muốn tiếp tục nằm trên giường nữa. Anh lắp chân giả vào, thay quần áo, đánh răng rửa mặt, sau đó đến phòng cô.
Tư thế ngủ của Lâm Hi rất ngay ngắn, không xoay trở lung tung, khuôn mặt nghiêng vùi vào gối, trên người đắp một chiếc chăn mỏng, mái tóc dài buông xõa phía sau, lộ ra khuôn mặt xinh đẹp trắng ngần, lông mi rất dài, vừa dày vừa rậm, cong vểnh lên, hai má trắng hồng đầy sức sống, sống mũi cao thẳng, môi hồng phụng phịu, có lẽ cảm thấy hơi khô nên dù đang ngủ rất say, cô vẫn vươn đầu lưỡi ra liếm môi.
Sau đó…
Anh thật sự bị mê hoặc rồi, hoàn toàn không có cảm giác bỡ ngỡ trộm hương cướp ngọc con gái nhà người ta, anh ngồi xuống bên cô, khom lưng cúi người, hôn lên đôi môi xinh đẹp.
Mới đầu chỉ nhè nhẹ chạm vào, sau đó đầu lưỡi bắt đầu tìm tòi … rồi sau đó tiếp tục thăm dò vào bên trong khoang miệng, kết hợp với đầu lưỡi cô ấn sâu nụ hôn …
Cảm giác thỏa mãn diệu kỳ bỗng nhiên ập đến tận sâu nơi đáy lòng, lấp đầy nội tâm trống trải đã lâu của anh. Từ Vi Vũ hôn người con gái bên dưới rất chuyên tâm và nghiêm túc.
Khi Lâm Hi mở mắt ra, đập vào mắt chính là khuôn mặt anh kề sát, vì tập trung mà hai mắt khép lại.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Ba lần tình cờ
- Chương 2: Ba lần tình cờ(2)
- Chương 3: Cô bạn Đồng Tuyết
- Chương 4: Tới Bác Lãng
- Chương 5: Tai tiếng
- Chương 6
- Chương 7: Công ty Bác Lãng
- Chương 8
- Chương 9: Mua hoa
- Chương 10
- Chương 11: Hôn mê
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Gặp lại Trần Tầm
- Chương 17: Cái đuôi đeo bám
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30: Quá khứ đau lòng
- Chương 31: Gặp anh
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124