Bước Tới Bên Em - Chương 30: Quá khứ đau lòng
Chương trước- Chương 1: Ba lần tình cờ
- Chương 2: Ba lần tình cờ(2)
- Chương 3: Cô bạn Đồng Tuyết
- Chương 4: Tới Bác Lãng
- Chương 5: Tai tiếng
- Chương 6
- Chương 7: Công ty Bác Lãng
- Chương 8
- Chương 9: Mua hoa
- Chương 10
- Chương 11: Hôn mê
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Gặp lại Trần Tầm
- Chương 17: Cái đuôi đeo bám
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30: Quá khứ đau lòng
- Chương 31: Gặp anh
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Bước Tới Bên Em
Chương 30: Quá khứ đau lòng
Chính ông cụ tìm người giật dây bắc cầu cho hai người quen biết nhau.
Lâm Quảng Trí sau khi tốt nghiệp trung học, đến làm việc ở nhà máy, điều kiện bản thân cũng không quá xuất sắc, ông ta và Triệu Tú Nhân người tám lạng bên nửa cân, lại thấy bà rất xinh đẹp nên vừa gặp đã yêu.
Ở Trung Quốc, vợ chồng kết hôn 6 năm mà không có con là chuyện rất lớn, nhất là vào những năm đó.
Lâm Quảng Trí và Trần Tú Nhân đã tốn rất nhiều tiền chạy chữa khắp nơi, cuối cùng trời không phụ lòng người.
Vào năm thứ 8 sau khi kết hôn, rốt cuộc Triệu Tú Nhân cũng mang thai, lúc đó hai vợ chồng hết sức vui mừng, ôm nhau khóc một trận.
Sau chín tháng hoài thai, Lâm Hi Hi ra đời.
Có thể nói từ nhỏ Lâm Hi Hi đã nhận được vô vàn yêu thương, trong nhà không ai không cưng chiều, từ ông bà, ba mẹ tới tất cả mọi người đều hết sức chiều chuộng.
Mọi việc đến đây, thật trọn vẹn.
Năm Lâm Hi 12 tuổi bắt đầu rời xa cuộc sống vô tư, không buồn, không lo. Không khí trong nhà không còn ấm áp như trước nữa, quan hệ của ba mẹ trở nên căng thẳng, mâu thuẫn không ngừng, mỗi ngày đều tranh cãi ầm ĩ.
Ba cũng không còn cưng chiều cô như trước.
Khi đó, Lâm Hi không hiểu rốt cuộc trong nhà xảy ra chuyện gì, sau này mới biết được ba cô có tình nhân ở bên ngoài.
Người đàn bà đó sinh được một đứa con trai còn bị mẹ cô bắt gặp tại chỗ.
Chuyện xưa đáng buồn như vậy nhưng lại rất phổ biến ở Trung Quốc lúc bấy giờ.
Mẹ của Lâm Hi sức khỏe ngày một xấu đi, sau khi ông bà ngoại qua đời bà không thể quên được nên đối với con mình chẳng chút quan tâm, bản thân thay đổi bất thường.
Chồng muốn ly hôn, bà có chết cũng không chịu.
Không khí trong nhà vô cùng ngột ngạt, Lâm Hi cũng từng khuyên mẹ hãy buông tha đi.
Đã cùng với ba tranh cãi ầm ĩ quá nhiều rồi, nhưng dù sao cô cũng chỉ là con cái trong nhà, mắc kẹt giữa hai bên vô cùng bất lực.
Cuối cùng không chịu nổi bầu không khí này, sau khi tốt nghiệp trung học, không trúng tuyển nguyện vọng thứ nhất cô quyết tâm đến Vũ Lăng ở lại phương Bắc học đại học, thoát ly khỏi gia đình.
Tốt nghiệp đại học xong, cô không muốn về nhà
nhưng khi bà nội bị bệnh nặng, người trong nhà thúc giục, cô buộc phải trở về.
Sau đó bà nội qua đời, mẹ cô lại bị phát hiện ung thư dạ dày giai đoạn cuối, ba thuận lợi ở bên ngoài cùng nhân tình vui vẻ.
Mẹ mất chưa được 3 tháng, ông ta liền cưới vợ mới, vậy mà ông nội, cô chú những người thân thích kia chẳng ai phản đối.
Lâm Hi cảm thấy vô cùng thất vọng, ba lạnh nhạt, người thân thì thờ ơ như đâm một mũi dao nhọn khiến cô đau đớn.
Trước khi Triệu Tú Nhân qua đời, đã để lại cho Lâm Hi rất nhiều tiền tiết kiệm, đều là tiền bà lấy được của chồng những năm qua. Bà thấy có lỗi với con gái nên hy vọng cuộc sống sau này của cô được tự do tự tại không cần lo nghĩ tới tiền bạc.
Khi còn người ta đối mặt với cái chết, sẽ bất chợt nghĩ đến những việc trước kia, đã từng điên cuồng bất chấp như thế, không cam lòng thì thế nào, bà chính là người thất bại
Lâm Hi cũng không muốn nhớ lại giai đoạn đó, mỗi khi nghĩ tới luôn cảm thấy mịt mờ.
Cô từng có một gia đình đầm ấm, được sống trong tình yêu thương của ba mẹ, mẹ con cô cũng từng gần gũi chơi đùa với nhau giống như Chu Thúy Thuý và Lý Minh Hiên ngày hôm đó.
Bà ngắt tai, véo mũi cô, chỉ cô cách chăm sóc hoa cỏ, đưa cô đi học đàn dương cầm, đàn tranh,học vẽ. Cô từng hạnh phúc tưởng rằng mình là một cô công chúa, sau này mới biết mình chỉ là kẻ bất hạnh.
Mẹ mất, Lâm Hi không muốn ở lại nơi đau lòng đó. Cô không quan tâm đến ân oán của đời trước nhưng vẫn bị người thân tổn thương.
Cuối cùng mang theo tro cốt của mẹ trở lại Vũ Lăng, nơi cô theo học 4 năm, bỏ ra rất nhiều tiền mua một ngôi mộ thật tốt rồi chôn cất mẹ ở đó.
Lâm Quảng Trí sau khi tốt nghiệp trung học, đến làm việc ở nhà máy, điều kiện bản thân cũng không quá xuất sắc, ông ta và Triệu Tú Nhân người tám lạng bên nửa cân, lại thấy bà rất xinh đẹp nên vừa gặp đã yêu.
Ở Trung Quốc, vợ chồng kết hôn 6 năm mà không có con là chuyện rất lớn, nhất là vào những năm đó.
Lâm Quảng Trí và Trần Tú Nhân đã tốn rất nhiều tiền chạy chữa khắp nơi, cuối cùng trời không phụ lòng người.
Vào năm thứ 8 sau khi kết hôn, rốt cuộc Triệu Tú Nhân cũng mang thai, lúc đó hai vợ chồng hết sức vui mừng, ôm nhau khóc một trận.
Sau chín tháng hoài thai, Lâm Hi Hi ra đời.
Có thể nói từ nhỏ Lâm Hi Hi đã nhận được vô vàn yêu thương, trong nhà không ai không cưng chiều, từ ông bà, ba mẹ tới tất cả mọi người đều hết sức chiều chuộng.
Mọi việc đến đây, thật trọn vẹn.
Năm Lâm Hi 12 tuổi bắt đầu rời xa cuộc sống vô tư, không buồn, không lo. Không khí trong nhà không còn ấm áp như trước nữa, quan hệ của ba mẹ trở nên căng thẳng, mâu thuẫn không ngừng, mỗi ngày đều tranh cãi ầm ĩ.
Ba cũng không còn cưng chiều cô như trước.
Khi đó, Lâm Hi không hiểu rốt cuộc trong nhà xảy ra chuyện gì, sau này mới biết được ba cô có tình nhân ở bên ngoài.
Người đàn bà đó sinh được một đứa con trai còn bị mẹ cô bắt gặp tại chỗ.
Chuyện xưa đáng buồn như vậy nhưng lại rất phổ biến ở Trung Quốc lúc bấy giờ.
Mẹ của Lâm Hi sức khỏe ngày một xấu đi, sau khi ông bà ngoại qua đời bà không thể quên được nên đối với con mình chẳng chút quan tâm, bản thân thay đổi bất thường.
Chồng muốn ly hôn, bà có chết cũng không chịu.
Không khí trong nhà vô cùng ngột ngạt, Lâm Hi cũng từng khuyên mẹ hãy buông tha đi.
Đã cùng với ba tranh cãi ầm ĩ quá nhiều rồi, nhưng dù sao cô cũng chỉ là con cái trong nhà, mắc kẹt giữa hai bên vô cùng bất lực.
Cuối cùng không chịu nổi bầu không khí này, sau khi tốt nghiệp trung học, không trúng tuyển nguyện vọng thứ nhất cô quyết tâm đến Vũ Lăng ở lại phương Bắc học đại học, thoát ly khỏi gia đình.
Tốt nghiệp đại học xong, cô không muốn về nhà
nhưng khi bà nội bị bệnh nặng, người trong nhà thúc giục, cô buộc phải trở về.
Sau đó bà nội qua đời, mẹ cô lại bị phát hiện ung thư dạ dày giai đoạn cuối, ba thuận lợi ở bên ngoài cùng nhân tình vui vẻ.
Mẹ mất chưa được 3 tháng, ông ta liền cưới vợ mới, vậy mà ông nội, cô chú những người thân thích kia chẳng ai phản đối.
Lâm Hi cảm thấy vô cùng thất vọng, ba lạnh nhạt, người thân thì thờ ơ như đâm một mũi dao nhọn khiến cô đau đớn.
Trước khi Triệu Tú Nhân qua đời, đã để lại cho Lâm Hi rất nhiều tiền tiết kiệm, đều là tiền bà lấy được của chồng những năm qua. Bà thấy có lỗi với con gái nên hy vọng cuộc sống sau này của cô được tự do tự tại không cần lo nghĩ tới tiền bạc.
Khi còn người ta đối mặt với cái chết, sẽ bất chợt nghĩ đến những việc trước kia, đã từng điên cuồng bất chấp như thế, không cam lòng thì thế nào, bà chính là người thất bại
Lâm Hi cũng không muốn nhớ lại giai đoạn đó, mỗi khi nghĩ tới luôn cảm thấy mịt mờ.
Cô từng có một gia đình đầm ấm, được sống trong tình yêu thương của ba mẹ, mẹ con cô cũng từng gần gũi chơi đùa với nhau giống như Chu Thúy Thuý và Lý Minh Hiên ngày hôm đó.
Bà ngắt tai, véo mũi cô, chỉ cô cách chăm sóc hoa cỏ, đưa cô đi học đàn dương cầm, đàn tranh,học vẽ. Cô từng hạnh phúc tưởng rằng mình là một cô công chúa, sau này mới biết mình chỉ là kẻ bất hạnh.
Mẹ mất, Lâm Hi không muốn ở lại nơi đau lòng đó. Cô không quan tâm đến ân oán của đời trước nhưng vẫn bị người thân tổn thương.
Cuối cùng mang theo tro cốt của mẹ trở lại Vũ Lăng, nơi cô theo học 4 năm, bỏ ra rất nhiều tiền mua một ngôi mộ thật tốt rồi chôn cất mẹ ở đó.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Ba lần tình cờ
- Chương 2: Ba lần tình cờ(2)
- Chương 3: Cô bạn Đồng Tuyết
- Chương 4: Tới Bác Lãng
- Chương 5: Tai tiếng
- Chương 6
- Chương 7: Công ty Bác Lãng
- Chương 8
- Chương 9: Mua hoa
- Chương 10
- Chương 11: Hôn mê
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Gặp lại Trần Tầm
- Chương 17: Cái đuôi đeo bám
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30: Quá khứ đau lòng
- Chương 31: Gặp anh
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124