Bước Tới Bên Em - Chương 41
Chương trước- Chương 1: Ba lần tình cờ
- Chương 2: Ba lần tình cờ(2)
- Chương 3: Cô bạn Đồng Tuyết
- Chương 4: Tới Bác Lãng
- Chương 5: Tai tiếng
- Chương 6
- Chương 7: Công ty Bác Lãng
- Chương 8
- Chương 9: Mua hoa
- Chương 10
- Chương 11: Hôn mê
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Gặp lại Trần Tầm
- Chương 17: Cái đuôi đeo bám
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30: Quá khứ đau lòng
- Chương 31: Gặp anh
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Bước Tới Bên Em
Chương 41
Mấy ngày nay, không khí năm mới dần trôi qua. Việc buôn bán của cửa hàng bắt đầu nhộn nhịp trở lại.
Sau khi tiễn một đợt khách, Trần Bình nằm bò trên quầy thu ngân, hai tay chống cằm nói:
" Thời tiết này đi picnic, thả diều là hợp nhất."
Ngoài cửa sổ nắng đưa xuân về, làn gió nhè nhẹ dịu dàng, đã qua hết cái mùa đông lạnh buốt, đúng là cơ hội lý tưởng để ra ngoài dạo chơi picnic.
Lâm Hi đang cắt tỉa cành cây kim tiền, nghe Trần Bình nói vậy, quay người lại rồi nói:
"Chuyện này có khó gì đâu, nếu em muốn cũng có thể sắp xếp thời gian đi được mà.
Đúng lúc Hứa Dương đi giao hoa về,cô liền gọi hai người đến bên cạnh nói:
"Đợt vừa rồi gặp ngay dịp Tết, cửa hàng kinh doanh bận rộn, hai đứa đều mới vào làm mọi thứ đều lạ lẫm, chị cũng chưa nói rõ thời gian làm việc.
Bây giờ, hai đứa đã quen với công việc trong tiệm, chị sắp xếp lại lịch làm việc, điều chỉnh thời gian giảm xuống, hai đứa có thể thay phiên nhau nghỉ một ngày trong tuần."
Phần lớn, nhân viên phục vụ ở các cửa hàng đều làm việc bán thời gian và không có ngày nghỉ. Nhưng tiệm của cô lúc nào cũng cần có người trông coi, nếu như làm nửa ngày, thực sự cũng có chút lấy trứng trọi đá, cô sẽ bận tối mắt tối mũi.
Chi bằng thay phiên nhau nghỉ như vậy cho tiện. Hơn nữa, cô trả lương không thấp có thể so với thành phần tri thức, nhìn qua cũng không tính là bà chủ xấu bụng.
Buổi chiều, nhà vườn giao hoa tới, số lượng rất lớn, trong tiệm không còn chỗ để.
Lâm Hi đành phải mở cửa gara, rời xe ra đậu tạm bên lề đường, rồi bảo người ta đem số hoa và cây cảnh còn lại vào trong gara.
Đợi xe tải lớn của nhà vườn đi khỏi, Trần Bình hỏi Lâm Hi:
" Chị Lâm Hi, sao không trực tiếp giao số cây này tới khách hàng luôn? Chúng ta tự đi đưa, phải thuê xe, thật phiền phức."
Lâm Hi đang loay hoay bận rộn kiểm tra số cây đưa tới đợt này có ổn không, nghe Trần Bình
hỏi, liền giải thích:
" Em không hiểu rồi, phần lớn các cây này đều mới được nhổ trồng vào chậu, lại di chuyển một đoạn đường dài.
Đừng thấy những cây như mã đề hay măng tây sức chịu đựng tốt, thực ra không phải vậy. Nếu không chăm sóc tốt vài ngày mà trực tiếp đưa đến cho khách.
Cho dù nó không chết thì nó cũng không phát triển khoẻ mạnh được.
Trần Bình không nghĩ như vậy, cô ta cảm thấy Lâm Hi hơi ngu ngốc, nếu người làm ăn nào cũng lo trước lo sau giống cô thì sao kiếm được lời nhiều.
Cô làm việc có nguyên tắc của mình, nhận tiền của người ta, dĩ nhiên phải giao hàng đúng giá trị của nó, cái này gọi là chữ tín, huống chi còn liên quan đến Đồng Tuyết đứng ở giữa, nên cô càng muốn lưu tâm nhiều hơn một chút.
9 giờ tối tiệm đóng cửa.
Cả ngày hôm nay Lâm Hi mệt đến ngất ngư, số lượng cây nhiều như vậy mà chỉ có mình cô chăm sóc.
Trần Bình và Hứa Dương chỉ có thể ở bên cạnh giúp chút việc nhỏ như đưa kéo, đưa xẻng, di chuyển chậu hoa...việc chính phải đích thân cô làm mới được.
Lâm Hi vừa về tới nhà liền xả nước vào bồn tắm, thả vài cánh hoa, giỏ vài giọt tinh dầu rồi ngâm mình, thoải mái không nói lên lời.
Lúc giơ tay vung mấy cánh hoa lên đột nhiên nhớ tới Từ Vi Vũ.
Từ sau hôm anh gọi điện thoại hỏi cô vừa ý căn hộ nào, hai người không có liên lạc, cô cũng muốn điện thoại hỏi thăm một chút, lại cảm thấy như vậy không hay, kéo dài mãi đến giờ, nếu không thì...hay là chút nữa cứ gọi thôi.
Từ Vi Vũ khá bất ngờ khi nhận được điện thoại của Lâm Hi, hình như đây là lần đầu tiên cô chủ động gọi điện cho anh thì phải?
Lâm Hi ở đầu bên kia hỏi anh có bận làm việc gì không? Từ Vi Vũ nói không có:
" Tôi ở bệnh viện." Anh trả lời giọng rất nhẹ.
Lâm Hi 'a' một tiếng:
"Anh lại uống rượu, bị ngộ độc nữa rồi phải không?" Cô buột miệng thốt lên.
Nói xong có chút xấu hổ, Từ Vi Vũ bật cười, thần kinh đang căng thẳng nãy giờ chợt dịu xuống, anh dịu dàng nói:
"Không phải tôi, là em gái tôi."
Lâm Hi cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ tự nhủ lòng: Vậy sao anh không tới mua hoa...
Nhưng chắc chắn cô sẽ không nói ra những lời này, nếu không có vẻ cô rất mong anh đến, thật mất mặt.
Dĩ nhiên, anh không đến mua hoa cũng không có gì quan trọng, cô cũng không cần kiếm chút tiền này của anh, chỉ là trong lòng có chút khó chịu mà thôi.
Đầu dây điện thoại bên kia, Từ Vi Vũ vô cùng hiểu ý người khác đã ân cần giải thích:
"Kha Nguyệt bị viêm ruột thừa phải phẫu thuật, tôi nhận được điện thoại vội vàng chạy thẳng tới đây."
Lâm Hi thật xấu hổ cho cái bụng hẹp hòi của mình, cô dè dặt hỏi:
" Đã phẫu thuật xong chưa ạ? Tôi có làm phiền anh không?"
Từ Vi Vũ nói đã kết thúc:
" Ca mổ rất thành công, giờ đang chờ hồi tỉnh."
" Vậy...tôi có thể tới bệnh viện thăm cô ấy không?"
Nếu đã không biết thì thôi, giờ đã biết rồi, về tình về lý đều nên tới bệnh viện thăm hỏi. Nhưng có vẻ tình trạng của em gái anh khá đặc biệt, nên khi hỏi cô cũng hơi do dự.
Sau khi tiễn một đợt khách, Trần Bình nằm bò trên quầy thu ngân, hai tay chống cằm nói:
" Thời tiết này đi picnic, thả diều là hợp nhất."
Ngoài cửa sổ nắng đưa xuân về, làn gió nhè nhẹ dịu dàng, đã qua hết cái mùa đông lạnh buốt, đúng là cơ hội lý tưởng để ra ngoài dạo chơi picnic.
Lâm Hi đang cắt tỉa cành cây kim tiền, nghe Trần Bình nói vậy, quay người lại rồi nói:
"Chuyện này có khó gì đâu, nếu em muốn cũng có thể sắp xếp thời gian đi được mà.
Đúng lúc Hứa Dương đi giao hoa về,cô liền gọi hai người đến bên cạnh nói:
"Đợt vừa rồi gặp ngay dịp Tết, cửa hàng kinh doanh bận rộn, hai đứa đều mới vào làm mọi thứ đều lạ lẫm, chị cũng chưa nói rõ thời gian làm việc.
Bây giờ, hai đứa đã quen với công việc trong tiệm, chị sắp xếp lại lịch làm việc, điều chỉnh thời gian giảm xuống, hai đứa có thể thay phiên nhau nghỉ một ngày trong tuần."
Phần lớn, nhân viên phục vụ ở các cửa hàng đều làm việc bán thời gian và không có ngày nghỉ. Nhưng tiệm của cô lúc nào cũng cần có người trông coi, nếu như làm nửa ngày, thực sự cũng có chút lấy trứng trọi đá, cô sẽ bận tối mắt tối mũi.
Chi bằng thay phiên nhau nghỉ như vậy cho tiện. Hơn nữa, cô trả lương không thấp có thể so với thành phần tri thức, nhìn qua cũng không tính là bà chủ xấu bụng.
Buổi chiều, nhà vườn giao hoa tới, số lượng rất lớn, trong tiệm không còn chỗ để.
Lâm Hi đành phải mở cửa gara, rời xe ra đậu tạm bên lề đường, rồi bảo người ta đem số hoa và cây cảnh còn lại vào trong gara.
Đợi xe tải lớn của nhà vườn đi khỏi, Trần Bình hỏi Lâm Hi:
" Chị Lâm Hi, sao không trực tiếp giao số cây này tới khách hàng luôn? Chúng ta tự đi đưa, phải thuê xe, thật phiền phức."
Lâm Hi đang loay hoay bận rộn kiểm tra số cây đưa tới đợt này có ổn không, nghe Trần Bình
hỏi, liền giải thích:
" Em không hiểu rồi, phần lớn các cây này đều mới được nhổ trồng vào chậu, lại di chuyển một đoạn đường dài.
Đừng thấy những cây như mã đề hay măng tây sức chịu đựng tốt, thực ra không phải vậy. Nếu không chăm sóc tốt vài ngày mà trực tiếp đưa đến cho khách.
Cho dù nó không chết thì nó cũng không phát triển khoẻ mạnh được.
Trần Bình không nghĩ như vậy, cô ta cảm thấy Lâm Hi hơi ngu ngốc, nếu người làm ăn nào cũng lo trước lo sau giống cô thì sao kiếm được lời nhiều.
Cô làm việc có nguyên tắc của mình, nhận tiền của người ta, dĩ nhiên phải giao hàng đúng giá trị của nó, cái này gọi là chữ tín, huống chi còn liên quan đến Đồng Tuyết đứng ở giữa, nên cô càng muốn lưu tâm nhiều hơn một chút.
9 giờ tối tiệm đóng cửa.
Cả ngày hôm nay Lâm Hi mệt đến ngất ngư, số lượng cây nhiều như vậy mà chỉ có mình cô chăm sóc.
Trần Bình và Hứa Dương chỉ có thể ở bên cạnh giúp chút việc nhỏ như đưa kéo, đưa xẻng, di chuyển chậu hoa...việc chính phải đích thân cô làm mới được.
Lâm Hi vừa về tới nhà liền xả nước vào bồn tắm, thả vài cánh hoa, giỏ vài giọt tinh dầu rồi ngâm mình, thoải mái không nói lên lời.
Lúc giơ tay vung mấy cánh hoa lên đột nhiên nhớ tới Từ Vi Vũ.
Từ sau hôm anh gọi điện thoại hỏi cô vừa ý căn hộ nào, hai người không có liên lạc, cô cũng muốn điện thoại hỏi thăm một chút, lại cảm thấy như vậy không hay, kéo dài mãi đến giờ, nếu không thì...hay là chút nữa cứ gọi thôi.
Từ Vi Vũ khá bất ngờ khi nhận được điện thoại của Lâm Hi, hình như đây là lần đầu tiên cô chủ động gọi điện cho anh thì phải?
Lâm Hi ở đầu bên kia hỏi anh có bận làm việc gì không? Từ Vi Vũ nói không có:
" Tôi ở bệnh viện." Anh trả lời giọng rất nhẹ.
Lâm Hi 'a' một tiếng:
"Anh lại uống rượu, bị ngộ độc nữa rồi phải không?" Cô buột miệng thốt lên.
Nói xong có chút xấu hổ, Từ Vi Vũ bật cười, thần kinh đang căng thẳng nãy giờ chợt dịu xuống, anh dịu dàng nói:
"Không phải tôi, là em gái tôi."
Lâm Hi cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ tự nhủ lòng: Vậy sao anh không tới mua hoa...
Nhưng chắc chắn cô sẽ không nói ra những lời này, nếu không có vẻ cô rất mong anh đến, thật mất mặt.
Dĩ nhiên, anh không đến mua hoa cũng không có gì quan trọng, cô cũng không cần kiếm chút tiền này của anh, chỉ là trong lòng có chút khó chịu mà thôi.
Đầu dây điện thoại bên kia, Từ Vi Vũ vô cùng hiểu ý người khác đã ân cần giải thích:
"Kha Nguyệt bị viêm ruột thừa phải phẫu thuật, tôi nhận được điện thoại vội vàng chạy thẳng tới đây."
Lâm Hi thật xấu hổ cho cái bụng hẹp hòi của mình, cô dè dặt hỏi:
" Đã phẫu thuật xong chưa ạ? Tôi có làm phiền anh không?"
Từ Vi Vũ nói đã kết thúc:
" Ca mổ rất thành công, giờ đang chờ hồi tỉnh."
" Vậy...tôi có thể tới bệnh viện thăm cô ấy không?"
Nếu đã không biết thì thôi, giờ đã biết rồi, về tình về lý đều nên tới bệnh viện thăm hỏi. Nhưng có vẻ tình trạng của em gái anh khá đặc biệt, nên khi hỏi cô cũng hơi do dự.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Ba lần tình cờ
- Chương 2: Ba lần tình cờ(2)
- Chương 3: Cô bạn Đồng Tuyết
- Chương 4: Tới Bác Lãng
- Chương 5: Tai tiếng
- Chương 6
- Chương 7: Công ty Bác Lãng
- Chương 8
- Chương 9: Mua hoa
- Chương 10
- Chương 11: Hôn mê
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Gặp lại Trần Tầm
- Chương 17: Cái đuôi đeo bám
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30: Quá khứ đau lòng
- Chương 31: Gặp anh
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124