Bước Tới Bên Em - Chương 23
Chương trước- Chương 1: Ba lần tình cờ
- Chương 2: Ba lần tình cờ(2)
- Chương 3: Cô bạn Đồng Tuyết
- Chương 4: Tới Bác Lãng
- Chương 5: Tai tiếng
- Chương 6
- Chương 7: Công ty Bác Lãng
- Chương 8
- Chương 9: Mua hoa
- Chương 10
- Chương 11: Hôn mê
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Gặp lại Trần Tầm
- Chương 17: Cái đuôi đeo bám
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30: Quá khứ đau lòng
- Chương 31: Gặp anh
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Bước Tới Bên Em
Chương 23
Đồng Tuyết nghe xong liền thở dài, lập tức ỉu xìu:
"Sao không chứ? Mẹ tớ lải nhải khiến tớ đau đầu muốn chết luôn.
Nói là nuôi bò còn cho sữa, nuôi tớ chính là ném tiền đi. Cậu nói xem, không phải chỉ là không tìm được việc thôi sao? Có cần nói khó nghe vậy không, không tìm được là việc xấu sao?"
Nói xong hai mắt liền đỏ hoe, giọng nói cũng nghẹn ngào. Lâm Hi không nghĩ cô sẽ phản ứng mạnh như vậy liền đặt đôi đũa xuống vỗ vỗ vai bạn:
" Có thể dì muốn cậu tiếp tục thi công chức hay làm giáo viên mới nói thế. Cậu đừng suy nghĩ nhiều quá. Đó là mẹ ruột cậu chứ có phải mẹ kế đâu!"
" Mẹ ruột cũng không nên đâm dao vào lòng người ta như thế chứ!" Đồng Tuyết phản bác.
" Có lẽ tớ là đứa trẻ nhặt được trên đường cũng nên. Trước kia lúc tớ còn nhỏ, bác tớ nói tớ là đứa bé được ba mẹ tìm thấy ở nhà bán bánh nướng đầu phố."
Lời này mà cũng có thể tin sao trời! Lâm Hi hết nói nổi rồi:
"Lúc nhỏ ai mà không từng bị doạ vậy chứ? Trước kia bà nội tớ còn nói tớ nhặt được ở ven sông kìa!"
Đồng Tuyết cũng chỉ trút giận thế thôi, sở dĩ hôm nay tới cửa hàng hoa là vừa cãi nhau một trận tưng bừng với mẹ ở nhà, nên mới chạy tới đây lánh nạn tránh đầu sóng ngọn gió.
Nếu được cô muốn tránh ở đây thêm vài ngày. Nhưng biết chắc là không thể nào. Với tính cách của mẹ già nhà cô, hôm nay mà không trở về thế nào bà cũng nói với người thân cô bất hiếu.
Tới lúc đó, cô khỏi ngóc đầu dậy luôn.
Nghĩ lại, thật sự hâm mộ Lâm Hi, xinh đẹp như vậy, gia đình thì giàu có, muốn mua nhà thì mua nhà, muốn mở tiệm thì mở tiệm, một mình thật tự do tự tại.
Nếu Lâm Hi có thể nghe thấy tiếng lòng của cô, có lẽ chỉ biết cười khổ, nếu được lựa chọn, cô thật sự muốn đổi chỗ với bạn mình.
Tiễn Đồng Tuyết về xong, Lâm Hi đang định đóng cửa tiệm. Đúng lúc thèm ăn lẩu, tủ lạnh trong nhà thì trống không, nên quyết định đi dạo Carrefour, mua chút nguyên liệu nấu ăn về dự trữ.
*Carrefour: tập đoàn siêu thị lớn thứ 2 của Pháp.
Sau khi từ siêu thị về, đậu xe trong gara xong, Lâm Hi trực tiếp đi thang máy phía ngoài lên nhà chứ không đi lối cửa tiệm nữa.
Tầng hai có 3 phòng, Lâm Hi ở một phòng, một phòng dành làm thư phòng, một phòng làm phòng sinh hoạt chung.
Trong phòng sinh hoạt có đặt một cây đàn dương cầm, 1 cây đàn tranh, 1 giá vẽ, màu nước...có thể nói Lâm Hi khá đa tài.
Những thứ này đều biết một chút, nhưng không quá tinh thông. Bình thường khi rảnh rỗi cũng có chút thú vui tiêu khiển.
Chuẩn bị nguyên liệu nấu lẩu xong, Lâm Hi đặt bếp điện từ lên bàn trà trong phòng khách. Tìm nồi lẩu uyên ương lúc trước mua cùng với bếp lẩu ra.
Cắm điện, đổ sườn vào nồi, đậy nắp lại rồi bắt đầu nấu.
Lâm Hi nấu ăn không giỏi, phần lớn đồ ăn đều đặt bên ngoài, thỉnh thoảng mới nấu cơm, cháo gì đó
nếu không thì nấu lẩu giống hôm nay.
Đang cho gia vị vào nồi thì điện thoại rung lên, Lâm Hi cầm lên xem, không ngờ là Từ Vi Vũ gọi tới. Đúng là mặt trời mọc phía tây mà.
Cô vội vàng nghe máy, giọng nói của Từ Vi Vũ truyền tới:
" Lâm Hi, sao hôm nay đóng cửa sớm vậy?"
Giọng của anh qua điện thoại khá trầm, có chút không giống với bình thường, Lâm Hi đứng dậy khỏi ghế sofa, đi tới cửa sổ, vén rèm lên một bên nhìn xuống dưới.
Vừa thoáng nhìn qua đã thấy chiếc Bentley xa xỉ của Từ Vi Vũ đậu ở dưới.
Cô không giải thích gì, chỉ nói:
" Anh đợi một chút, tôi xuống mở cửa."
Sau đó cúp máy, thấy nước trong nồi còn chưa sôi, có lẽ phải hầm thêm một lúc nữa sườn mới nhừ ra được nên cô để đó, lấy chìa khóa.
Từ cầu thang nhỏ đi xuống dưới, bật đèn mở cửa, Từ Vi Vũ đã đứng trước cửa tiệm.
Lâm Hi nghiêng người cho anh vào rồi giải thích:
"Tủ lạnh trong nhà không còn gì, tự nhiên lại muốn ăn lẩu, nên vừa rồi đóng cửa đi siêu thị, đang hầm sườn thì anh gọi."
Cô trả lời rất tự nhiên, giống như đang nói chuyện sinh hoạt thường ngày, Từ Vi Vũ nghe xong liền mỉm cười:
"Thật xin lỗi, làm phiền em rồi!"
Lâm Hi liền nói:
" Lần sau anh tới nhớ mang theo đồ ăn ngon, sẽ được tha thứ luôn ạ."
Từ Vi Vũ nghiêng đầu nhìn cô, đôi mắt phượng hẹp dài cong cong, gật đầu nói được, giọng nói trầm thấp lộ ra chút dịu dàng.
Lúc này, Lâm Hi đứng cách anh khá gần, khi ánh đèn chiếu qua, cô đột nhiên phát hiện mắt anh có màu xanh đậm, bình thường cô không để ý.
Cảm giác của cô hiện giờ hệt như khi người ta phát hiện ta Châu Mỹ. Sau đó chợt nhớ ra, hình như có lần người ta nói, mẹ Từ Vi Vũ là người Pháp.
Nhưng cô không nói gì về chuyện đó mà chỉ hỏi:
" Vẫn là diên vĩ ạ?"
Lần này anh đến chỉ cách lần trước có mấy ngày ngắn ngủi, so với trước đây thường cách nhau 10 ngày.
"Sao không chứ? Mẹ tớ lải nhải khiến tớ đau đầu muốn chết luôn.
Nói là nuôi bò còn cho sữa, nuôi tớ chính là ném tiền đi. Cậu nói xem, không phải chỉ là không tìm được việc thôi sao? Có cần nói khó nghe vậy không, không tìm được là việc xấu sao?"
Nói xong hai mắt liền đỏ hoe, giọng nói cũng nghẹn ngào. Lâm Hi không nghĩ cô sẽ phản ứng mạnh như vậy liền đặt đôi đũa xuống vỗ vỗ vai bạn:
" Có thể dì muốn cậu tiếp tục thi công chức hay làm giáo viên mới nói thế. Cậu đừng suy nghĩ nhiều quá. Đó là mẹ ruột cậu chứ có phải mẹ kế đâu!"
" Mẹ ruột cũng không nên đâm dao vào lòng người ta như thế chứ!" Đồng Tuyết phản bác.
" Có lẽ tớ là đứa trẻ nhặt được trên đường cũng nên. Trước kia lúc tớ còn nhỏ, bác tớ nói tớ là đứa bé được ba mẹ tìm thấy ở nhà bán bánh nướng đầu phố."
Lời này mà cũng có thể tin sao trời! Lâm Hi hết nói nổi rồi:
"Lúc nhỏ ai mà không từng bị doạ vậy chứ? Trước kia bà nội tớ còn nói tớ nhặt được ở ven sông kìa!"
Đồng Tuyết cũng chỉ trút giận thế thôi, sở dĩ hôm nay tới cửa hàng hoa là vừa cãi nhau một trận tưng bừng với mẹ ở nhà, nên mới chạy tới đây lánh nạn tránh đầu sóng ngọn gió.
Nếu được cô muốn tránh ở đây thêm vài ngày. Nhưng biết chắc là không thể nào. Với tính cách của mẹ già nhà cô, hôm nay mà không trở về thế nào bà cũng nói với người thân cô bất hiếu.
Tới lúc đó, cô khỏi ngóc đầu dậy luôn.
Nghĩ lại, thật sự hâm mộ Lâm Hi, xinh đẹp như vậy, gia đình thì giàu có, muốn mua nhà thì mua nhà, muốn mở tiệm thì mở tiệm, một mình thật tự do tự tại.
Nếu Lâm Hi có thể nghe thấy tiếng lòng của cô, có lẽ chỉ biết cười khổ, nếu được lựa chọn, cô thật sự muốn đổi chỗ với bạn mình.
Tiễn Đồng Tuyết về xong, Lâm Hi đang định đóng cửa tiệm. Đúng lúc thèm ăn lẩu, tủ lạnh trong nhà thì trống không, nên quyết định đi dạo Carrefour, mua chút nguyên liệu nấu ăn về dự trữ.
*Carrefour: tập đoàn siêu thị lớn thứ 2 của Pháp.
Sau khi từ siêu thị về, đậu xe trong gara xong, Lâm Hi trực tiếp đi thang máy phía ngoài lên nhà chứ không đi lối cửa tiệm nữa.
Tầng hai có 3 phòng, Lâm Hi ở một phòng, một phòng dành làm thư phòng, một phòng làm phòng sinh hoạt chung.
Trong phòng sinh hoạt có đặt một cây đàn dương cầm, 1 cây đàn tranh, 1 giá vẽ, màu nước...có thể nói Lâm Hi khá đa tài.
Những thứ này đều biết một chút, nhưng không quá tinh thông. Bình thường khi rảnh rỗi cũng có chút thú vui tiêu khiển.
Chuẩn bị nguyên liệu nấu lẩu xong, Lâm Hi đặt bếp điện từ lên bàn trà trong phòng khách. Tìm nồi lẩu uyên ương lúc trước mua cùng với bếp lẩu ra.
Cắm điện, đổ sườn vào nồi, đậy nắp lại rồi bắt đầu nấu.
Lâm Hi nấu ăn không giỏi, phần lớn đồ ăn đều đặt bên ngoài, thỉnh thoảng mới nấu cơm, cháo gì đó
nếu không thì nấu lẩu giống hôm nay.
Đang cho gia vị vào nồi thì điện thoại rung lên, Lâm Hi cầm lên xem, không ngờ là Từ Vi Vũ gọi tới. Đúng là mặt trời mọc phía tây mà.
Cô vội vàng nghe máy, giọng nói của Từ Vi Vũ truyền tới:
" Lâm Hi, sao hôm nay đóng cửa sớm vậy?"
Giọng của anh qua điện thoại khá trầm, có chút không giống với bình thường, Lâm Hi đứng dậy khỏi ghế sofa, đi tới cửa sổ, vén rèm lên một bên nhìn xuống dưới.
Vừa thoáng nhìn qua đã thấy chiếc Bentley xa xỉ của Từ Vi Vũ đậu ở dưới.
Cô không giải thích gì, chỉ nói:
" Anh đợi một chút, tôi xuống mở cửa."
Sau đó cúp máy, thấy nước trong nồi còn chưa sôi, có lẽ phải hầm thêm một lúc nữa sườn mới nhừ ra được nên cô để đó, lấy chìa khóa.
Từ cầu thang nhỏ đi xuống dưới, bật đèn mở cửa, Từ Vi Vũ đã đứng trước cửa tiệm.
Lâm Hi nghiêng người cho anh vào rồi giải thích:
"Tủ lạnh trong nhà không còn gì, tự nhiên lại muốn ăn lẩu, nên vừa rồi đóng cửa đi siêu thị, đang hầm sườn thì anh gọi."
Cô trả lời rất tự nhiên, giống như đang nói chuyện sinh hoạt thường ngày, Từ Vi Vũ nghe xong liền mỉm cười:
"Thật xin lỗi, làm phiền em rồi!"
Lâm Hi liền nói:
" Lần sau anh tới nhớ mang theo đồ ăn ngon, sẽ được tha thứ luôn ạ."
Từ Vi Vũ nghiêng đầu nhìn cô, đôi mắt phượng hẹp dài cong cong, gật đầu nói được, giọng nói trầm thấp lộ ra chút dịu dàng.
Lúc này, Lâm Hi đứng cách anh khá gần, khi ánh đèn chiếu qua, cô đột nhiên phát hiện mắt anh có màu xanh đậm, bình thường cô không để ý.
Cảm giác của cô hiện giờ hệt như khi người ta phát hiện ta Châu Mỹ. Sau đó chợt nhớ ra, hình như có lần người ta nói, mẹ Từ Vi Vũ là người Pháp.
Nhưng cô không nói gì về chuyện đó mà chỉ hỏi:
" Vẫn là diên vĩ ạ?"
Lần này anh đến chỉ cách lần trước có mấy ngày ngắn ngủi, so với trước đây thường cách nhau 10 ngày.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Ba lần tình cờ
- Chương 2: Ba lần tình cờ(2)
- Chương 3: Cô bạn Đồng Tuyết
- Chương 4: Tới Bác Lãng
- Chương 5: Tai tiếng
- Chương 6
- Chương 7: Công ty Bác Lãng
- Chương 8
- Chương 9: Mua hoa
- Chương 10
- Chương 11: Hôn mê
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Gặp lại Trần Tầm
- Chương 17: Cái đuôi đeo bám
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30: Quá khứ đau lòng
- Chương 31: Gặp anh
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124