Bước Tới Bên Em - Chương 48
Chương trước- Chương 1: Ba lần tình cờ
- Chương 2: Ba lần tình cờ(2)
- Chương 3: Cô bạn Đồng Tuyết
- Chương 4: Tới Bác Lãng
- Chương 5: Tai tiếng
- Chương 6
- Chương 7: Công ty Bác Lãng
- Chương 8
- Chương 9: Mua hoa
- Chương 10
- Chương 11: Hôn mê
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Gặp lại Trần Tầm
- Chương 17: Cái đuôi đeo bám
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30: Quá khứ đau lòng
- Chương 31: Gặp anh
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Bước Tới Bên Em
Chương 48
Lâm Hi vẫn không có chút sức sống nào, bộ dạng mệt mỏi, cô ‘à’ một tiếng:
" Vậy anh đi thẳng lối tiểu khu lên đi, tôi khỏi xuống dưới mở cửa."
Từ Vi Vũ nói được. Sau khi cúp điện thoại liền bảo lão Trịnh lái xe vào tiểu khu.
Phụ trách gác cổng toà nhà Lâm Hi ở không nghiêm ngặt lắm,bình thường tiến vào cũng không có ai hỏi tới, bảo vệ sẽ trực tiếp cho đi.
Lúc này, Lâm Hi đã tỉnh táo hơn, đầu tiên thay bộ quần áo khác, sau đó mở đèn phòng khách lên rồi đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Không bao lâu sau, chuông cửa đã vang lên.
Từ Vi Vũ đứng ở bên ngoài, đầu tóc và người đều dính nước, cô khá kinh ngạc:
“Anh mắc mưa sao?”
“Bình thường có để ô trong xe nhưng chắc đã bỏ quên ở bệnh viện”. Từ Vũ đáp qua loa.
" Bên dưới nhà em không có chỗ đậu xe, tôi đi bộ mấy bước."
Lâm Hi đặt dép lê cạnh chân anh, không vui nói:
“Anh có thể điện thoại để tôi mang ô xuống mà, đội mưa như vậy bị cảm thì sao?”
Nói xong liền đi vào phòng tắm lấy ra một chiếc khăn sạch cho anh lau người, rồi đi vào phòng bếp rót một ly nước nóng, bật điều hòa ở phòng khách lên, ra hiệu cho anh ngồi xuống sưởi ấm.
Từ Vi Vũ thấy cô mải loay hoay chạy ra chạy vào, không hiểu sao trong lòng vô cùng ấm áp, nghe cô hỏi mưa lớn thế này sao còn chạy tới đây, liền giải thích:
“Lúc em gọi điện tới, tôi đang ở bệnh viện, sau đó gọi điện cho e nhưng không thấy bắt máy, tôi lo sợ xảy ra chuyện gì, không yên tâm nên tới đây xem thử.”
Lâm Hi nghe vậy rất cảm động, không nghĩ tới Từ Vũ cũng có một mặt quan tâm, chăm sóc người khác chu đáo như vậy, vậy mà cô từng cho anh là người cao ngạo, lạnh lùng không thể đến gần.
" Hôm qua tôi nghỉ ngơi không tốt, hôm nay bên ngoài lại mưa lớn nên đóng cửa tiệm sớm về nhà ngủ.
Tôi đặt điện thoại ở chế độ rung, lúc đó ngủ say quá nên không biết anh gọi đến, thật ngại quá mất công để anh đi một chuyến."
Từ Vi Vũ nhấp một hớp nước nóng, nghe vậy cười nói:
“Không sao, em không có chuyện gì là tốt rồi.”
Lâm Hi vẫn còn hơi xấu hổ, nghĩ tới Từ Kha Nguyệt, vội vàng hỏi:
“Anh từ bệnh viện tới sao? Em gái anh đã đỡ hơn chưa ạ?”
Từ Vũ đặt ly nước xuống,gật đầu nói:
" Không có gì đáng ngại, sau này dựa vào điều dưỡng thôi. Có phải em gọi điện cho tôi hỏi chuyện này không?"
Lâm Hi nói vâng:
" Tôi tính trực tiếp đến bệnh viện, nhưng cảm thấy quá đường đột, sợ ảnh hưởng đến em gái anh nghỉ ngơi."
Từ Vi Vũ mỉm cười:
“May là em không đi, lúc em gọi điện tới tôi đang làm thủ tục xuất viện, Kha Nguyệt đã về lại viện điều dưỡng rồi.”
" Viện điều dưỡng?" Lâm Hi kinh ngạc, ngẫm nghĩ lại mọi chuyện.
Đột nhiên thông suốt, thì ra từ trước tới giờ em gái anh vẫn luôn ở viện điều dưỡng. Trước đây, nghe anh nói đi bệnh viện gì gì đó, cô còn tưởng là bệnh viện bình thường chứ.
Có lẽ do nhắc tới em gái yêu quý, nét mặt Từ Vi Vũ dịu lại:
" Ừ, con bé không quen với những nơi xa lạ."
Lâm Hi cảm thấy anh không muốn nói nhiều về chuyện này nên mặc dù rất tò mò nhưng cô không hỏi tiếp, mà chỉ hỏi:
" Vậy anh ăn tối chưa?"
Cô điện thoại cho anh lúc khoảng 6 giờ. Khi đó anh đang làm thủ tục ở bệnh viện, sau đó đưa em gái về viện điều dưỡng, rồi lại chạy tới đây, có lẽ vẫn chưa ăn gì.
Quả nhiên chỉ nghe anh nói:
" Chưa." Từ Vi Vũ nhìn cô mỉm cười:
" Còn sủi cảo không, cho tôi một bát đi, trưa nay cũng không ăn gì."
Lâm Hi cau mày nhìn anh:
" Anh mà cứ như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ đổ bệnh cho xem."
Vừa nói vừa chạy vào phòng bếp, mở tủ lạnh ra nhìn xem bên trong còn những gì, đúng lúc cô cũng đói bụng.
Trong tủ lạnh cũng không còn gì, cũng may là còn chút sủi cảo. Lâm Hi đun nước nấu sủi cảo, không có cà chua nên cô chiên trứng gà với hành lá, xào thịt xông khói tiêu xanh, cắt hột vịt muối trộn với xà lách và dưa leo.
Sủi cảo còn dư lại cũng không nhiều, Lâm Hi múc hết vào bát cho Từ Vi Vũ.
Còn mình thì ăn mì ăn liền, thêm hai quả trứng trần nước sôi.
" Vậy anh đi thẳng lối tiểu khu lên đi, tôi khỏi xuống dưới mở cửa."
Từ Vi Vũ nói được. Sau khi cúp điện thoại liền bảo lão Trịnh lái xe vào tiểu khu.
Phụ trách gác cổng toà nhà Lâm Hi ở không nghiêm ngặt lắm,bình thường tiến vào cũng không có ai hỏi tới, bảo vệ sẽ trực tiếp cho đi.
Lúc này, Lâm Hi đã tỉnh táo hơn, đầu tiên thay bộ quần áo khác, sau đó mở đèn phòng khách lên rồi đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Không bao lâu sau, chuông cửa đã vang lên.
Từ Vi Vũ đứng ở bên ngoài, đầu tóc và người đều dính nước, cô khá kinh ngạc:
“Anh mắc mưa sao?”
“Bình thường có để ô trong xe nhưng chắc đã bỏ quên ở bệnh viện”. Từ Vũ đáp qua loa.
" Bên dưới nhà em không có chỗ đậu xe, tôi đi bộ mấy bước."
Lâm Hi đặt dép lê cạnh chân anh, không vui nói:
“Anh có thể điện thoại để tôi mang ô xuống mà, đội mưa như vậy bị cảm thì sao?”
Nói xong liền đi vào phòng tắm lấy ra một chiếc khăn sạch cho anh lau người, rồi đi vào phòng bếp rót một ly nước nóng, bật điều hòa ở phòng khách lên, ra hiệu cho anh ngồi xuống sưởi ấm.
Từ Vi Vũ thấy cô mải loay hoay chạy ra chạy vào, không hiểu sao trong lòng vô cùng ấm áp, nghe cô hỏi mưa lớn thế này sao còn chạy tới đây, liền giải thích:
“Lúc em gọi điện tới, tôi đang ở bệnh viện, sau đó gọi điện cho e nhưng không thấy bắt máy, tôi lo sợ xảy ra chuyện gì, không yên tâm nên tới đây xem thử.”
Lâm Hi nghe vậy rất cảm động, không nghĩ tới Từ Vũ cũng có một mặt quan tâm, chăm sóc người khác chu đáo như vậy, vậy mà cô từng cho anh là người cao ngạo, lạnh lùng không thể đến gần.
" Hôm qua tôi nghỉ ngơi không tốt, hôm nay bên ngoài lại mưa lớn nên đóng cửa tiệm sớm về nhà ngủ.
Tôi đặt điện thoại ở chế độ rung, lúc đó ngủ say quá nên không biết anh gọi đến, thật ngại quá mất công để anh đi một chuyến."
Từ Vi Vũ nhấp một hớp nước nóng, nghe vậy cười nói:
“Không sao, em không có chuyện gì là tốt rồi.”
Lâm Hi vẫn còn hơi xấu hổ, nghĩ tới Từ Kha Nguyệt, vội vàng hỏi:
“Anh từ bệnh viện tới sao? Em gái anh đã đỡ hơn chưa ạ?”
Từ Vũ đặt ly nước xuống,gật đầu nói:
" Không có gì đáng ngại, sau này dựa vào điều dưỡng thôi. Có phải em gọi điện cho tôi hỏi chuyện này không?"
Lâm Hi nói vâng:
" Tôi tính trực tiếp đến bệnh viện, nhưng cảm thấy quá đường đột, sợ ảnh hưởng đến em gái anh nghỉ ngơi."
Từ Vi Vũ mỉm cười:
“May là em không đi, lúc em gọi điện tới tôi đang làm thủ tục xuất viện, Kha Nguyệt đã về lại viện điều dưỡng rồi.”
" Viện điều dưỡng?" Lâm Hi kinh ngạc, ngẫm nghĩ lại mọi chuyện.
Đột nhiên thông suốt, thì ra từ trước tới giờ em gái anh vẫn luôn ở viện điều dưỡng. Trước đây, nghe anh nói đi bệnh viện gì gì đó, cô còn tưởng là bệnh viện bình thường chứ.
Có lẽ do nhắc tới em gái yêu quý, nét mặt Từ Vi Vũ dịu lại:
" Ừ, con bé không quen với những nơi xa lạ."
Lâm Hi cảm thấy anh không muốn nói nhiều về chuyện này nên mặc dù rất tò mò nhưng cô không hỏi tiếp, mà chỉ hỏi:
" Vậy anh ăn tối chưa?"
Cô điện thoại cho anh lúc khoảng 6 giờ. Khi đó anh đang làm thủ tục ở bệnh viện, sau đó đưa em gái về viện điều dưỡng, rồi lại chạy tới đây, có lẽ vẫn chưa ăn gì.
Quả nhiên chỉ nghe anh nói:
" Chưa." Từ Vi Vũ nhìn cô mỉm cười:
" Còn sủi cảo không, cho tôi một bát đi, trưa nay cũng không ăn gì."
Lâm Hi cau mày nhìn anh:
" Anh mà cứ như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ đổ bệnh cho xem."
Vừa nói vừa chạy vào phòng bếp, mở tủ lạnh ra nhìn xem bên trong còn những gì, đúng lúc cô cũng đói bụng.
Trong tủ lạnh cũng không còn gì, cũng may là còn chút sủi cảo. Lâm Hi đun nước nấu sủi cảo, không có cà chua nên cô chiên trứng gà với hành lá, xào thịt xông khói tiêu xanh, cắt hột vịt muối trộn với xà lách và dưa leo.
Sủi cảo còn dư lại cũng không nhiều, Lâm Hi múc hết vào bát cho Từ Vi Vũ.
Còn mình thì ăn mì ăn liền, thêm hai quả trứng trần nước sôi.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Ba lần tình cờ
- Chương 2: Ba lần tình cờ(2)
- Chương 3: Cô bạn Đồng Tuyết
- Chương 4: Tới Bác Lãng
- Chương 5: Tai tiếng
- Chương 6
- Chương 7: Công ty Bác Lãng
- Chương 8
- Chương 9: Mua hoa
- Chương 10
- Chương 11: Hôn mê
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Gặp lại Trần Tầm
- Chương 17: Cái đuôi đeo bám
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30: Quá khứ đau lòng
- Chương 31: Gặp anh
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124