Bước Tới Bên Em - Chương 26
Chương trước- Chương 1: Ba lần tình cờ
- Chương 2: Ba lần tình cờ(2)
- Chương 3: Cô bạn Đồng Tuyết
- Chương 4: Tới Bác Lãng
- Chương 5: Tai tiếng
- Chương 6
- Chương 7: Công ty Bác Lãng
- Chương 8
- Chương 9: Mua hoa
- Chương 10
- Chương 11: Hôn mê
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Gặp lại Trần Tầm
- Chương 17: Cái đuôi đeo bám
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30: Quá khứ đau lòng
- Chương 31: Gặp anh
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Bước Tới Bên Em
Chương 26
Vừa mới 5 giờ chiều đã đóng cửa tiệm, về nhà nằm trên ghế sofa ngẩn người, tia nắng ngoài cửa sổ tắt dần, ánh đèn đường len lỏi vào trong phòng.
Không biết đã trải qua bao lâu, cuối cùng Lâm Hi thở dài, từ trên ghế sofa ngồi dậy, lấy tay dụi dụi mắt, đứng dậy bật đèn phòng khách lên.
Đúng lúc, Từ Vi Vũ gọi điện thoại, Lâm Hi nghẹn ngào alo 1 tiếng, giọng nói khàn khàn.
Từ Vi Vũ hơi khựng lại, chậm rãi nói:
"Lâm Hi, tôi tới đưa đồ cho em, mở cửa được không?"
Anh biết cô đang ở trên tầng, lúc này ở đó đang sáng đèn.
Lâm Hi dạ một tiếng, đi xuống dưới mở cửa.
Từ Vi Vũ nhìn thoáng qua thấy hai mắt cô sưng đỏ, ầng ậc nước, chắc là vừa mới khóc, không biết đã gặp chuyện gì đau lòng, nhìn rất đáng thương.
Nhưng thấy vẻ mặt lạnh lùng trong trẻo của cô, anh cũng sáng suốt không nói thêm gì.
Anh bước vào trong tiệm, cầm cái túi trong tay ra. Lâm Hi nhận lấy, vừa hỏi là cái gì vừa mở ra xem thì ra là điểm tâm.
" Đây là điểm tâm đặc biệt của Nam Viên, hương vị được lắm."
Nam Viên là cửa hàng điểm tâm lâu đời, rất có danh tiếng ở Vũ Lăng. Lâm Hi có nghe qua nhưng chưa từng nếm vị. Vì nghe nói cửa hàng đó rất đông khách.
Mỗi ngày đều có một hàng dài người xếp hàng đợi mua nhưng không đủ bánh để bán. Cô không phải là người vì đồ ăn ngon mà có thể tốn hao thời gian,sức lực để tham gia náo nhiệt.
Lâm Hi nghĩ tối qua cô chỉ nói đùa vậy thôi, không ngờ hôm nay anh thật sự mang tới, nên khá cảm động.
" Bánh ở Nam Viên rất khó mua được, cảm ơn anh!"
Từ Vũ mỉm cười:
" Tôi với ông chủ Nam Viên có chút giao tình. Sau này, em muốn ăn thì gọi điện cho tôi, không cần xếp hàng."
Lâm Hi nghe xong hai mắt sáng lên, làm bạn với anh quả nhiên có lợi mà.
Thấy tâm trạng cô khá hơn, không hiểu sao anh cảm thấy thở phào nhẹ nhõm rồi hỏi:
"Đã ăn tối chưa?"
Lâm Hi lắc đầu nói vẫn chưa:
" Lúc nãy tâm trạng không tốt, ở trên tầng khóc một lúc, anh đem đồ ăn đến bây giờ thoải mái hơn nhiều rồi."
Lâm Hi thành thật trả lời, cô cảm thấy chuyện này
chẳng có gì mất mặt cả, ai mà không có lúc buồn phiền, khóc là quyền lợi của phụ nữ.
Hơn nữa, ở trước mặt Từ Vi Vũ cô thực sự không cảm thấy xấu hổ, thẳng thắn mà nói là không. Có lẽ do cảm thấy đối phương không phải người bình thường.
Trước mặt anh cô chỉ là tay mơ, không cần thiết phải giấu đầu hở đuôi, chi bằng cứ thoải mái.
Ánh mắt Từ Vũ rất dịu dàng, nhẹ nhàng nói:
"Sao tâm trạng lại không tốt?"
" Không muốn nói!"
Lâm Hi cứng nhắc trả lời. Nhưng anh không thấy phiền, cũng không cố hỏi, chỉ hỏi cô đói bụng không, Lâm Hi nói có chút:
" Bánh anh đưa tới ăn là đủ no rồi."
" Sao có thể ăn bánh thay cơm được?" Từ Vi Vũ không đồng ý nhìn cô:
"Tôi dẫn em ra ngoài ăn đồ ngon, được không?"
Lúc này giọng nói của anh tựa như đang dỗ dành trẻ con, hoàn toàn khác xa lúc bình thường, giống như lão hồ ly đang lừa gạt cô gái nhỏ.
Nghĩ vậy, Lâm Hi không nhịn được mỉm cười, nhìn anh nói:
" Không được, tôi lo lắng anh sẽ đem tôi bán đi!"
Từ Vi Vũ ngẩn người ra, từ trước tới nay chưa có người nào nói với anh như vậy. Bình thường chỉ cần anh chủ động mời, hầu như không có ai từ chối.
Cho dù có từ chối cũng rất uyển chuyển khéo léo từ chối, nào có ai như tiểu nha đầu nghịch ngợm
trước mặt.
Lâm Hi thấy vẻ mặt kinh ngạc của anh, càng bật cười thoải mái. Nghĩ tới con cưng của trời như Từ Vi Vũ chưa từng bị trêu chọc như vậy, liền cảm thấy bản thân rất có thành tựu.
Cười đùa một chút, tậm trạng của Lâm Hi tốt hơn nhiều, cô hỏi:
" Anh cũng chưa ăn tối sao?"
Hiện tại đã hơn 8 giờ tối, thời gian cũng không còn sớm.
Từ Vũ nghĩ cô không muốn làm phiền mình, liền giải thích:
" Vừa từ tiệc rượu ra, chỉ ăn một ít "
Nghĩ tới lần trước anh bị ngộ độc rượu, Lâm Hi có chút tức giận:
"Anh đừng có vết thương liền sẹo đã quên đau, vẫn nên uống ít rượu thôi."
Nghĩ tới chuyện lần trước, biết cô có ý tốt, khoé môi Từ Vi Vũ khẽ cong lên, dịu dàng nói:
" Sau này sẽ cố gắng uống ít."
Không biết đã trải qua bao lâu, cuối cùng Lâm Hi thở dài, từ trên ghế sofa ngồi dậy, lấy tay dụi dụi mắt, đứng dậy bật đèn phòng khách lên.
Đúng lúc, Từ Vi Vũ gọi điện thoại, Lâm Hi nghẹn ngào alo 1 tiếng, giọng nói khàn khàn.
Từ Vi Vũ hơi khựng lại, chậm rãi nói:
"Lâm Hi, tôi tới đưa đồ cho em, mở cửa được không?"
Anh biết cô đang ở trên tầng, lúc này ở đó đang sáng đèn.
Lâm Hi dạ một tiếng, đi xuống dưới mở cửa.
Từ Vi Vũ nhìn thoáng qua thấy hai mắt cô sưng đỏ, ầng ậc nước, chắc là vừa mới khóc, không biết đã gặp chuyện gì đau lòng, nhìn rất đáng thương.
Nhưng thấy vẻ mặt lạnh lùng trong trẻo của cô, anh cũng sáng suốt không nói thêm gì.
Anh bước vào trong tiệm, cầm cái túi trong tay ra. Lâm Hi nhận lấy, vừa hỏi là cái gì vừa mở ra xem thì ra là điểm tâm.
" Đây là điểm tâm đặc biệt của Nam Viên, hương vị được lắm."
Nam Viên là cửa hàng điểm tâm lâu đời, rất có danh tiếng ở Vũ Lăng. Lâm Hi có nghe qua nhưng chưa từng nếm vị. Vì nghe nói cửa hàng đó rất đông khách.
Mỗi ngày đều có một hàng dài người xếp hàng đợi mua nhưng không đủ bánh để bán. Cô không phải là người vì đồ ăn ngon mà có thể tốn hao thời gian,sức lực để tham gia náo nhiệt.
Lâm Hi nghĩ tối qua cô chỉ nói đùa vậy thôi, không ngờ hôm nay anh thật sự mang tới, nên khá cảm động.
" Bánh ở Nam Viên rất khó mua được, cảm ơn anh!"
Từ Vũ mỉm cười:
" Tôi với ông chủ Nam Viên có chút giao tình. Sau này, em muốn ăn thì gọi điện cho tôi, không cần xếp hàng."
Lâm Hi nghe xong hai mắt sáng lên, làm bạn với anh quả nhiên có lợi mà.
Thấy tâm trạng cô khá hơn, không hiểu sao anh cảm thấy thở phào nhẹ nhõm rồi hỏi:
"Đã ăn tối chưa?"
Lâm Hi lắc đầu nói vẫn chưa:
" Lúc nãy tâm trạng không tốt, ở trên tầng khóc một lúc, anh đem đồ ăn đến bây giờ thoải mái hơn nhiều rồi."
Lâm Hi thành thật trả lời, cô cảm thấy chuyện này
chẳng có gì mất mặt cả, ai mà không có lúc buồn phiền, khóc là quyền lợi của phụ nữ.
Hơn nữa, ở trước mặt Từ Vi Vũ cô thực sự không cảm thấy xấu hổ, thẳng thắn mà nói là không. Có lẽ do cảm thấy đối phương không phải người bình thường.
Trước mặt anh cô chỉ là tay mơ, không cần thiết phải giấu đầu hở đuôi, chi bằng cứ thoải mái.
Ánh mắt Từ Vũ rất dịu dàng, nhẹ nhàng nói:
"Sao tâm trạng lại không tốt?"
" Không muốn nói!"
Lâm Hi cứng nhắc trả lời. Nhưng anh không thấy phiền, cũng không cố hỏi, chỉ hỏi cô đói bụng không, Lâm Hi nói có chút:
" Bánh anh đưa tới ăn là đủ no rồi."
" Sao có thể ăn bánh thay cơm được?" Từ Vi Vũ không đồng ý nhìn cô:
"Tôi dẫn em ra ngoài ăn đồ ngon, được không?"
Lúc này giọng nói của anh tựa như đang dỗ dành trẻ con, hoàn toàn khác xa lúc bình thường, giống như lão hồ ly đang lừa gạt cô gái nhỏ.
Nghĩ vậy, Lâm Hi không nhịn được mỉm cười, nhìn anh nói:
" Không được, tôi lo lắng anh sẽ đem tôi bán đi!"
Từ Vi Vũ ngẩn người ra, từ trước tới nay chưa có người nào nói với anh như vậy. Bình thường chỉ cần anh chủ động mời, hầu như không có ai từ chối.
Cho dù có từ chối cũng rất uyển chuyển khéo léo từ chối, nào có ai như tiểu nha đầu nghịch ngợm
trước mặt.
Lâm Hi thấy vẻ mặt kinh ngạc của anh, càng bật cười thoải mái. Nghĩ tới con cưng của trời như Từ Vi Vũ chưa từng bị trêu chọc như vậy, liền cảm thấy bản thân rất có thành tựu.
Cười đùa một chút, tậm trạng của Lâm Hi tốt hơn nhiều, cô hỏi:
" Anh cũng chưa ăn tối sao?"
Hiện tại đã hơn 8 giờ tối, thời gian cũng không còn sớm.
Từ Vũ nghĩ cô không muốn làm phiền mình, liền giải thích:
" Vừa từ tiệc rượu ra, chỉ ăn một ít "
Nghĩ tới lần trước anh bị ngộ độc rượu, Lâm Hi có chút tức giận:
"Anh đừng có vết thương liền sẹo đã quên đau, vẫn nên uống ít rượu thôi."
Nghĩ tới chuyện lần trước, biết cô có ý tốt, khoé môi Từ Vi Vũ khẽ cong lên, dịu dàng nói:
" Sau này sẽ cố gắng uống ít."
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Ba lần tình cờ
- Chương 2: Ba lần tình cờ(2)
- Chương 3: Cô bạn Đồng Tuyết
- Chương 4: Tới Bác Lãng
- Chương 5: Tai tiếng
- Chương 6
- Chương 7: Công ty Bác Lãng
- Chương 8
- Chương 9: Mua hoa
- Chương 10
- Chương 11: Hôn mê
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16: Gặp lại Trần Tầm
- Chương 17: Cái đuôi đeo bám
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30: Quá khứ đau lòng
- Chương 31: Gặp anh
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124